Chương 1207: Đại Địch Khắp Nơi
Ráng chiều rơi xuống mặt hồ tựa như vàng vụn, phản chiếu sắc vàng trong làn sóng lấp loáng.
Ở phía xa, hoa màu đung đưa, vang lên tiếng xào xạc, tựa như sóng gợn.
Tiếng gà chó vọng nhau, sơn thôn trong ráng chiều tràn đầy yên bình, không tranh với đời, tựa như một chốn thế ngoại đào nguyên.
Ông lão ngồi trên ghế đẩu nhỏ, lưng tựa chân tường, đang kể chuyện cho một đám trẻ con, mắt híp lại, nhìn về phương xa, giọng nói chậm rãi. Nghe kỹ, đó chính là chuyện xảy ra ở chiến trường Vực Ngoại.
Đây là tân chỉ của Thiên Chi Thôn, ẩn mình nơi thôn dã.
Ở xa, một con trâu xanh chậm rãi đi qua, mục đồng cưỡi trên lưng thổi sáo, tựa như một dòng suối trong chảy giữa sa mạc, du dương mát lạnh.
Mấy vị đại thẩm giặt áo bên bờ sông, mấy cậu nhóc choai choai bắt cá, tràn ngập tiếng cười.
Thành Tiên Lộ sắp sửa mở ra, Thiên Chi Thôn lại ẩn mình xuống, không muốn dính vào, thậm chí bọn họ còn đang tính lao vào sâu trong vũ trụ, rời xa chốn thị phi này.
Bởi vì một khi cơ duyên thành tiên xuất hiện, cả viên cổ tinh đều sẽ trở thành chiến trường, không biết sẽ có bao nhiêu người chết đi, đây tuyệt đối là trận chiến đáng sợ nhất từ vạn cổ tới nay.
Mọi thứ đều đang trong chuẩn bị và ấp ủ, Hắc Hoàng rụng gần hết cả lông chó, dốc hết tâm huyết, phá giải Tinh Môn, muốn nghiên cứu thấu triệt phi thuyền vũ trụ.
Có lẽ sẽ rời đi, vì vậy bất kể là trẻ con hay người già, đều đang hưởng thụ đoạn thời gian hiếm hoi cuối cùng này.
Rời xa chiến trường, tạm biệt giới tu hành, cuộc sống phàm nhân như thế này, mỗi người đều cảm thấy rất thoải mái, không có bí thuật, không có cổ bảo, càng không có vạn tộc chém giết, chỉ có đơn giản và vui vẻ.
Con người luôn phải sau khi trải qua căng thẳng, lo âu cùng sợ hãi, mới có thể cảm nhận được sự thư thái và mãn nguyện ấy, thân và tâm cùng lúc thả lỏng.
Đầu thôn, dưới một gốc đào già từng bị sét đánh, Lệ Thiên, Thánh Hoàng Tử cùng mọi người ngồi trên đôn đá, nhìn ráng chiều nơi chân trời, trên bàn đá hương trà lượn lờ.
Diệp Phàm xé mở một bao thuốc lá, châm lửa, hai ngón tay thành thạo kẹp lấy đưa lên miệng, sau đó khói thuốc bay ra, hắn cũng cảm thấy một trận thả lỏng.
Đây có lẽ là một trong số ít "ngoại vật" còn dùng được mà hắn mang về từ bờ bên kia của tinh không, cơn nghiện thuốc của hắn không lớn, hầu như rất ít hút, cũng chỉ sau khi loại đại chiến này hạ màn mới châm một điếu.
Hầu Tử kinh ngạc, xin một điếu, kết quả vừa mới hít một hơi, liền trực tiếp phun ra, điếu thuốc vạch qua một đạo lưu quang, xuyên thủng ngọn núi xa.
Lý Hắc Thủy, Lệ Thiên cùng mọi người cũng nhao nhao bắt chước, kết quả từng người ho khan, thật sự không hiểu sao đây lại là một loại hưởng thụ.
Tiểu quang đầu Hoa Hoa lén lút ranh mãnh, không đổi sắc mặt rút ra một điếu từ chỗ sư phụ của mình, tự mình châm lửa, khẽ hít một hơi, người nhỏ mà lanh, thở dài nói: "Lá rụng không hiểu sự níu giữ của gió, hút đây không phải là khói, rõ ràng là đang nhai nuốt sự dịu dàng đắng chát của gió."
"Rắm!"
Một đám người bao gồm Thánh Viên Tử, Đông Phương Dã, Yến Nhất Tịch cùng mọi người, mỗi người đều gõ một cái lên cái đầu trọc của nó, đau đến mức tiểu gia hỏa kêu oa oa, nước mắt lưng tròng, ôm đầu trốn ra xa, một bộ dáng vô cùng u oán, mọi người lập tức cười lớn.
Mặt trời lặn rồi, Diệp Phàm ném đầu thuốc về phía đống lửa trại ở xa, nơi đó hương thịt bay tới, chiếc đùi dê vàng nướng đến vàng óng mỡ màng sắp chín rồi, mấy vò rượu lâu năm cũng đã mở nắp, hương rượu say lòng người.
"Sư phụ bây giờ nếu ra ngoài sẽ rất nguy hiểm." Diệp Đồng nói.
Bên ngoài sớm đã đại loạn, một mảnh ồn ào, hai đại Thần Triều đã bị diệt, Lục Đỉnh ẩn chứa bí mật thành tiên xuất thế, cũng không biết đã lay động lòng của bao nhiêu người.
Yến Nhất Tịch gật đầu, nói: "Nhịn một đoạn thời gian, bây giờ mưa gió dồn dập, người của Cổ Tộc sắp phát điên rồi, tìm kiếm khắp nơi, ra ngoài như vậy rất dễ xảy ra chuyện."
Lục Đỉnh tàn phá vừa xuất hiện, khiến các đại Hoàng tộc Thái Cổ đều ngồi không yên, nhao nhao xuất thế, tìm kiếm khắp thiên hạ.
Nhất là Thành Tiên Lộ sắp hiện, mọi người tin rằng, tay cầm loại tiên vật này có lẽ càng dễ gần tiên hơn, vì vậy cao thủ thiên hạ cùng xuất hiện.
May mà Thiên Chi Thôn đã có được bốn khối Thế Giới Thạch, Sát Thánh Tề La đem chúng luyện hóa, mở lại một tiểu giới, dung nhập vào trong hư không, không ai có thể tìm được.
Mà cũng chính vì duyên cớ bốn khối Thế Giới Thạch, Sát Thánh Tề La có được một cơ duyên lớn, tiếp xúc được với thứ bản nguyên nhất của thiên địa, bắt đầu bế quan.
"Người của Chư Thánh Địa quả nhiên là tốt xấu lẫn lộn, chúng ta công phá Viễn Cổ Thần Triều, chỉ có bọn họ nhìn thấy Lục Đỉnh, tự nhiên là người trong đó đã tiết lộ ra ngoài." Lý Hắc Thủy phẫn nộ không thôi.
Đây là chuyện rõ ràng dễ thấy, đêm đó Diệp Phàm dùng đỉnh xuyên thấu nhiều cấm chế của Nhân Thế Gian, đi sâu vào hư không, mang ra tọa độ Thiên Vực, làm chấn kinh tất cả mọi người.
Mọi người đều lộ ra vẻ ưu sầu, mà nay Diệp Phàm quả thực là địch khắp thiên hạ, chỉ cần hắn vừa lộ diện, tất nhiên sẽ gây ra kịch chiến, không ai sẽ bỏ qua cho hắn.
Đây là một nguy cục lớn bằng trời, làm không tốt sẽ hình thần câu diệt!
Hắn dù có mạnh mẽ đến đâu, lẽ nào còn có thể một mình độc kháng vạn tộc hay sao? Hơn nữa, ngay cả cường giả Nhân Tộc phần lớn cũng có kẻ lòng dạ khó lường.
"Có đáng gì, sư phụ tư chất ngút trời, địch khắp thiên hạ thì đã sao? Cứ thế một đường đánh lên Đại Đế!" Tiểu quang đầu vỗ mông ngựa nói.
Mọi người đều cười, đây là một loại cười khổ.
Bây giờ địch khắp thiên hạ, đối mặt đâu phải là cường giả của một viên cổ tinh, mà là nhiều tinh vực, thậm chí sẽ diễn biến thành đại chiến với Thánh Nhân của toàn vũ trụ!
Thành Tiên Lộ sắp mở ra, chư hiền Vực Ngoại nhao nhao hiện thân, mà nay đây đã không còn là thiên hạ của tu sĩ Bắc Đẩu, mà đã thành cổ địa cho Thánh Nhân các vực tranh bá.
Diệp Phàm nếu ra ngoài, hậu quả nghiêm trọng nhất là, dẫn tới công kích của tất cả Thánh Nhân, sẽ có đại nạn sinh tử.
Đây là một loại nguy cục đáng sợ, mỗi người đều chau mày, có một loại dự cảm chẳng lành.
"Khẳng định là loại cặn bã như Tứ Tượng Thánh Địa và Cửu Tiêu Thánh Địa, ngoài bọn chúng ra, còn ai vô sỉ như vậy, tiết lộ chuyện Lục Đồng Đỉnh ra ngoài." Long Mã miệng phun khói trắng.
"Cũng chưa chắc nhất định, lòng người hiểm ác, ai có thể nói rõ, tóm lại có người muốn khiến Diệp Phàm rơi vào tử địa." Lệ Thiên nói.
Diệp Phàm cười, lắc đầu, nói: "Vào khoảnh khắc lấy ra chiếc đỉnh, ta đã nghĩ tới, cục diện này là đã định."
Mọi người ngẩn ra, cùng nhìn về phía hắn.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Các ngươi biết, ta cuối cùng cũng phải bước vào tinh không, dọc theo con cổ lộ đó mà đi tiếp." Diệp Phàm nói.
"Ngươi là cố ý, muốn dẫn địch nhân vào tinh không, để bọn chúng đi theo ngươi, tiêu diệt trên đường?"
Diệp Phàm mỉm cười, nói: "Kẻ muốn đoạt đỉnh, kẻ mong ta chết đều sẽ theo ta lên đường, cùng viễn hành. Không nói nơi khác, chỉ riêng Vĩnh Hằng Chủ Tinh đã là một mảnh chiến trường mênh mông, hai bên luôn phải khai chiến, chi bằng để ta xe chỉ luồn kim, lại thêm một mồi lửa."
"Cái tên nhà ngươi!"
"Vì Tiến Hóa Dịch, vì tránh né động loạn của Thành Tiên Lộ, Thiên Chi Thôn tốt nhất cũng rời khỏi Bắc Đẩu, ẩn mình đi."
Mọi người thương nghị, đợi đến ngày Thành Tiên Lộ mở ra, phàm tục không thể có cơ hội tranh đoạt Thành Tiên Lộ, vì bảo tồn thực lực tốt nhất nên rời xa.
Mà kẻ xuất sắc trong bọn họ, nếu không cam lòng có thể tự mình trở về, tranh đoạt tiên lộ!
"Ngày mai ta sẽ ra ngoài, có vài người thật sự cho rằng ta có thể tùy tiện nắn bóp sao, đến lúc đó trước đi bái phỏng bọn chúng! Nào, để chúng ta cùng cạn chén này."
Trước đống lửa, mọi người cạn chén chạm ly, ăn thịt miếng lớn, uống rượu bát lớn, vô cùng có không khí, ngay cả Tiểu Tước Nhi cũng uống đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Tiểu quang đầu tinh quái thì khỏi phải nói, lè nhưỡi nói ngọng, ầm ĩ đòi đi Tu Di Sơn, làm lão đại trong đám hòa thượng.
Ánh lửa nhảy nhót, hương rượu thơm bay, thần nhục của Ngạc Tổ tự nhiên được bày trong mâm bạc, trở thành Yêu Thánh thê thảm nhất trong lịch sử, mỗi khi gặp đại yến lại bị đám người này nếm thử, nhắc tới cái tốt của nó.
"Gâu... ta nói với các ngươi, Vô Thủy Đại Đế ông ấy..." Hắc Hoàng lè nhưỡi nói.
Một đám người mắt lập tức sáng lên, tất cả đều xúm lại, trông mong nhìn nó, hy vọng có thể nghe được bí mật.
"Ông ấy... kỳ thực cũng rất thích ăn thịt nướng!"
"Phì!"
Một đám người cùng đấm nó, con chó này tuyệt đối là đang cố ý treo khẩu vị của mọi người.
"Ta nói với các ngươi... Ngoan Nhân Đại Đế trong miệng các ngươi từng đi qua Côn Luân, anh trai của người chết ở nơi đó... Chuẩn Đế Dung Thành Thị cũng từng đi qua, mang đi cây Nhân Sâm Quả trong thần thoại truyền thuyết, không biết sau này có hay không sẽ tự xưng Trấn Nguyên Đại Tiên." Long Mã từ sau khi ra khỏi Côn Luân đã ở nhân thế lăn lộn một đoạn thời gian, biết được Tây Du Ký.
Mãi đến đêm khuya, mọi người mới giải tán.
Ngày thứ hai, Diệp Phàm, Thánh Hoàng Tử rời khỏi tân chỉ của Thiên Chi Thôn, xuất hiện ở bên ngoài.
Mưa núi sắp đến, gió đã đầy lầu!
Chư Thánh Vực Ngoại lần lượt có người giáng lâm, gây ra một trận gió bão lớn, mà nay tin tức Lục Đỉnh lại truyền ra, càng khiến Bắc Đẩu cổ tinh rung chuyển.
Không chỉ là Cổ Tộc, ngay cả tu sĩ đến từ trong vũ trụ đều đang tìm kiếm Diệp Phàm, muốn đoạt đỉnh.
"Quạ..."
Hỏa Nha ngang trời, quang huy màu vàng xẹt qua mặt đất, liệt diễm bừng bừng, khiến đại hoang đều hóa thành biển lửa nham thạch.
Trong các loại âm thanh ồn ào, hai con Kim Ô là ngông cuồng nhất, tuyên bố Thánh Thể Nhân Tộc thuộc về bọn chúng, bất kể là hồn hay nhục thân, đều là huyết thực trong miệng bọn chúng.
Còn về Lục Đỉnh đó, càng thuộc về Kim Ô tộc, bởi vì Đại Đế của bọn chúng từ thời thượng cổ đã từng mưu đồ, ở một tinh vực khác đã mất đi chín đứa con, mà nay tái hiện, thực là ý trời, phải về Kim Ô tộc.
"Cái gì Thánh Thể Nhân Tộc, cái gì Bất Diệt Kim Thân, trong mắt Kim Ô tộc ta đều chẳng là gì, nếu dám xuất hiện, trực tiếp đập chết!"
Tự nhiên có người chướng mắt, nhưng lại cũng không dám hành động bừa, bởi vì theo người biết chuyện kể, Hỏa Tang Tinh rất đáng sợ, cả viên cổ tinh đều là Kim Ô, thời thượng cổ trong thần sào cây lửa màu vàng đó đã đi ra một vị Chuẩn Đế!
Diệp Phàm sau khi ra ngoài, không lập tức đi gây xui xẻo cho hai con Kim Ô, mà là nhắm về Ngân Nguyệt Tổ Vương mà tìm kiếm.
Lúc trước, chính là hắn cùng hai đại Thần Triều cùng nhau tiến vào Thiên Chi Thôn, muốn giết chết hắn cùng Thánh Hoàng Tử để đoạt đi Tiến Hóa Dịch.
Trận chiến Vực Ngoại, Vệ Dịch không có động thủ với Càn Lôn Đại Thánh, chỉ giết chết tên Vua Sát Thánh đó cùng mấy con cá nhỏ khác.
Ngân Nguyệt Tổ Vương là một thành viên trong đó, chuồn còn nhanh hơn ai hết, thoát được một kiếp, sau khi trở về khuấy gió nổi mưa, chư vương Cổ Tộc cùng xuất hiện, chính là có công lao của hắn.
Hắn sợ vị kia ở Tu Di Sơn tính sổ với hắn, bèn đổ thêm dầu vào lửa, chuyển dời tầm mắt của mọi người, khiến thiên hạ cùng truy đuổi Lục Đồng Đỉnh, hắn tự mình đi bẩm báo, mời không ít người xuất sơn.
"Nhảy lên nhảy xuống, kéo thù hận cho ta, thật cho rằng ta không biết sao, trước diệt ngươi!" Diệp Phàm nói.
"Nếu muốn thành tiên, trước giết chết Thánh Thể Nhân Tộc, đoạt lấy Lục Đỉnh, có thể được bí mật thành tiên!" Ngân Nguyệt Tổ Vương khi đi lại khắp nơi, thường xuyên khuyên bảo như vậy.
Thân phận Thánh Hoàng Tử bày ở đây, tự nhiên cùng một vài Thái Cổ Vương Tộc có qua lại, mọi người kính trọng cha của hắn, đem nhiều tin tức đều nói cho hắn, nói Ngân Nguyệt Tổ Vương có thể đối với hắn đều bất lợi.
"Muốn liều lĩnh sao, trước giết hắn lập uy!" Thánh Hoàng Tử cũng cười lạnh.
Núi non trập trùng, cổ mộc xanh um, dãy núi không dứt, man thú lui tới, dị cầm lượn vòng, tiếng gầm không dứt, một khung cảnh thời tiền sử.
Ngân Nguyệt Tổ Vương thật sự sợ rồi, những ngày này giở một vài thủ đoạn, chẳng qua là muốn tự bảo vệ mình, muốn chư vương cùng xuất hiện, đi đối phó Diệp Phàm, tiện thể cũng đắc tội Thánh Hoàng Tử, nếu giết được hai người đó, hắn dễ nhân đó thoát thân.
Hai đại Thần Triều diệt vong, khiến hắn mỗi giờ mỗi khắc đều bất an, chỉ sợ đường cùng của hắn cũng sẽ tới,
Trên đời này đã có nhân, có vài quả là không cách nào trốn thoát, trong dãy núi cổ này, hắn bị Diệp Phàm cùng Thánh Hoàng Tử chặn lại.
"Các ngươi..." Hắn xoay người liền đi, nhưng làm sao trốn thoát được.
Hắn rất nhanh liền xác định không có người khác đi theo, chỉ có hai "Tiểu bối" này, lập tức lại cười gằn, nói: "Các ngươi quá tự cao rồi, ta là Tổ Vương, các ngươi một ngày chưa thành Thánh, một ngày không có vốn để trấn giết ta, ta tiễn hai người các ngươi lên đường!"
Đại chiến bùng nổ, Ngân Nguyệt Tổ Vương kinh hãi, trước là bị một quyền màu vàng của Diệp Phàm đánh nát nửa thân mình, lại bị một gậy của Thánh Hoàng Tử đập gãy xương sống.
Kết cục bi thảm không thể tránh khỏi!
Khi tin tức Ngân Nguyệt Tổ Vương vẫn lạc truyền ra, thiên hạ xôn xao, Thánh Thể Nhân Tộc muốn làm gì? Dám nghịch gió mà chiến, ở thời điểm mấu chốt này đại khai sát giới, lá gan cũng quá lớn rồi.
Cầu nguyệt phiếu tiến lên, cách phía trước không xa, các vị huynh đệ tỷ muội ném một phiếu, có thể sẽ liên tiếp vượt lên hai hạng, bái cầu.
.
.
.
...