Chương 1262: Thiên Địa Không Công Nhận
Hàng chục cây chiến mâu thông thiên bay tới, thân mâu màu đen còn thô hơn cả rường cột, mỗi một cây đều dài tới mười mấy trượng, sắc bén lạnh buốt.
Ầm!
Đây đã không còn là đâm, mà có thể gọi là nện xuống, mũi mâu thô lớn như vậy từ ngoài mười mấy dặm bay tới, từng mảng cắm phập vào đại địa, khiến nơi này lập tức vỡ nát.
Đây là một lần đánh lén, ngay trong lúc Diệp Phàm, Long Mã đang đối thoại với người của Cửu Thiên Quốc Độ, một mảng trường mâu thô lớn rơi xuống, uy lực kinh người.
Long Mã bốn vó tung nhảy, suýt chút nữa bị đóng đinh trên mặt đất, hiểm suýt trúng chiêu, có một tôn Đại Ma đã nhắm vào nơi này, là người của Ma Quốc.
Long Mã đại nộ, Diệp Phàm cũng xoay người, nhìn về phía bên đó, chỉ thấy một ma đầu cao mười mấy trượng, đang sừng sững giữa cổ địa, lạnh lùng nhìn lại.
"Ầm!"
Pháp bảo bay múa, đạo khí lấp lóe, đại chiến vẫn tiếp diễn, có mấy quốc độ cường đại đang tranh phong tại đây.
Tôn Đại Ma kia một kích không thành, liền xoay người rời đi, tìm kiếm con mồi khác, tiến hành giết chóc.
Diệp Phàm giơ tay, vận chuyển Binh Tự Quyết, hút một cây chiến mâu thô lớn vào trong tay, toàn thân kim quang đại thịnh, tại chỗ ném mạnh ra ngoài.
Trường mâu dài tới mười mấy trượng, thế nhưng trong tay hắn lại nhẹ như rơm rạ, một đạo ô quang đâm rách thiên địa, trong chớp mắt đã bay tới chỗ mục tiêu.
Tên Đại Ma kia né tránh, nhưng trường mâu như có sinh mệnh, trong sát na đã áp sát tới trước ngực hắn, giáp trụ của hắn phát sáng, ngửa mặt lên trời gào rống, tấm khiên trong tay đập mạnh ra.
"Phụt"
Hoa máu bay lên, trường mâu xuyên thủng tấm khiên, đâm thấu thân thể Đại Ma, để lại một mảng sông máu rơi vãi, mang theo thi thể khổng lồ bay ra xa mấy dặm.
Cuối cùng rầm một tiếng rơi xuống đất, bắn tung lên mảng lớn khói bụi, hắn bị đóng đinh trên đại địa, chết bất đắc kỳ tử.
Thủ đoạn của Diệp Phàm bạo ngược mà trực tiếp, lấy đạo của người trả lại cho người, hắn làm xong tất cả rất bình tĩnh, đánh giá chiến trường.
Lúc này, tiếng hô giết chấn động trời cao, khắp nơi đều là bóng người, Linh Tộc, Ma Quốc, Thần Quốc, Cửu Thiên Quốc Độ vân vân, cao thủ nhiều không đếm xuể.
Rất nhiều thí luyện giả cũng đã tới nơi, Diệp Phàm nhìn thấy một vài thân ảnh quen thuộc, đang tranh đoạt tại đây, hiển nhiên bọn họ đã biết rõ tình hình, ý thức được tầm quan trọng của Đạo Chi Nguyên.
"Giết a..."
Đại chiến kịch liệt, các loại pháp khí bay múa, hàn quang chói mắt, bảo kỳ phần phật, man thú gào rống, cường giả như mây.
Đây là một vùng đất hỗn loạn, máu tươi thỉnh thoảng lại bắn tung lên, nếu không có cấm chế trấn áp, mảnh cổ địa này sớm đã bị hủy đi mấy chục cả trăm lần rồi.
"Xì xì xì..."
Mảng lớn mưa ánh sáng rơi xuống, đó là phi kiếm, tất cả đều dài bằng bàn tay, có thể có tới mấy chục chuôi, chém một dãy núi nguy nga thành bình địa, rất nhiều người chết bất đắc kỳ tử.
Khi bay về phía Diệp Phàm, ánh mắt của hắn rực rỡ, Nguyên Từ Tiên Quang xoẹt một tiếng bay lên, điện từ đan xen, biến mảng lớn phi kiếm thành mạt sắt vụn.
Trên chiến trường mỗi một nơi đều có sát kiếp, rất nhiều người mất mạng, phơi thây trên đất, máu đỏ đỏ thẫm nhuộm đỏ mặt đất.
Người của Cửu Thiên Quốc Độ đã không cần phải thuyết phục Diệp Phàm nữa, bởi vì bọn họ đứng cùng một chỗ với hắn, trong khoảng khắc ngắn ngủi, đã có mười mấy lần công kích giáng xuống.
"Hửm?"
Diệp Phàm nhìn thấy mấy người trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ giữa chiến trường, khóe miệng hắn lộ ra một tia cười lạnh, lấy ra một cây đại cung, lắp lên một mũi cốt tiễn trắng tinh khiết, kéo căng dây cung giao long, kẽo kẹt vang lên.
Một cỗ khí tức khủng bố lan tràn mà ra, các cường giả đang đại chiến xung quanh toàn bộ lùi lại, lộ ra vẻ kinh hãi, nhìn về phía bên này.
Đây là bảo cung do chính tay Diệp Phàm chế tạo, chất liệu thì khỏi phải nói, ngay cả cốt tiễn kia cũng là do gai xương trên sống lưng Thánh Thú luyện hóa mà thành, quả thật là đáng sợ.
Vút!
Một đạo bạch quang bay ra, xuyên thủng bầu trời, phát ra tiếng rít chói tai đinh tai nhức óc, xẹt qua chiến trường, khiến rất nhiều người kinh hãi, nhịn không được quay đầu nhìn xem.
Lão ngũ, lão lục, lão thất trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ đều có mặt tại đây, khi nghe thấy âm thanh thì đã quá muộn, một cỗ dao động cường đại ập tới.
Lão thất sợ đến hồn phi phách tán, di hình hoán vị, thế nhưng lại không thể né tránh nổi, mười mấy kiện pháp khí từ trong cơ thể bay ra, chắn ở trước người hắn.
Thế nhưng, hắn vẫn không thể thoát qua một kiếp, cốt tiễn tuyết trắng đâm thấu mọi pháp khí, khiến chúng vỡ nát, sau đó ghim vào xương trán của hắn, phụt một tiếng, cả cái đầu của hắn đều nổ tung.
Vô cùng đẫm máu, bạo ngược, máu đỏ tươi, óc trắng, bắn tung tóe trên chiến trường, khiến rất nhiều người chấn động.
Lão ngũ và lão lục trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ sắc mặt tái nhợt, bọn họ chính đứng bên cạnh lão thất, bị chất lỏng đỏ trắng đan xen bắn lên người, một trận da đầu tê dại.
Bởi vì, chất lỏng rơi trên mặt vẫn còn rất ấm nóng, thủ đoạn đẫm máu này, đối với bọn họ mà nói quá có sức uy hiếp rồi.
"Là hắn — Diệp Phàm!"
Thí luyện giả bước lên Tinh Không Cổ Lộ, đợt này tổng cộng có bốn trăm ba mươi bảy người, cuối cùng có hơn ba trăm người sống sót đi tới cửa ải này.
Có mấy chục người đang chém giết trong chiến trường này, tranh đoạt thánh địa nơi Đạo Chi Nguyên xuất hiện. Không ít người kinh hô, nhận ra hắn, nhìn thấy uy lực của một tiễn này, vô cùng khiếp đảm.
Khóe miệng Diệp Phàm mang theo một tia cười lạnh lùng, tiếp tục giương cung lắp tên, trường cung cao tới hơn nửa người, dây cung bị kéo căng tròn như trăng rằm.
Mũi bạch cốt tiễn thứ hai bay ra, xé rách thiên địa, trong một chớp mắt đã tới trước mắt, phụt một tiếng, lão ngũ trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ phát ra một tiếng kêu to, cả thân thể đều bị bắn nát.
Lại một người ngã xuống, rất nhiều người trong mảnh chiến trường này khiếp đảm, đây là thủ đoạn bậc nào, hai người này tuyệt đối không yếu, nhưng lại giống như hài đồng ba tuổi, không có sức hoàn thủ.
Lão lục trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ sợ đến kinh hãi kêu to, xoay người bỏ chạy, lúc này thủ lĩnh Cố Lăng không có ở đây, hắn vội vã như chó nhà có tang, trên mặt không còn một chút huyết sắc, sợ đến hai chân mềm nhũn.
"Các ngươi không phải nhiều lần khiêu khích, muốn giết ta sao, cần gì phải bỏ chạy?" Diệp Phàm cười lạnh, mũi tên thứ ba bay ra, vút một tiếng đâm thấu trường không.
"A..."
Lão lục trong Thiên Hoang Thập Tam Kỵ nổ tung, tiếng kêu thê lương không cam lòng cùng với nhục thân và nguyên thần của hắn cùng nhau tiêu tan, vĩnh viễn biến mất khỏi thiên địa này.
Kết quả như vậy khiến mọi người trong cả mảnh chiến trường đều phải ghé mắt, ai cũng cảm thấy một cỗ hàn khí, đây thực sự là cường giả tuyệt thế.
Gần như ngay khoảnh khắc tiếp theo, một vài cường giả trong các đại thế lực như Ma Quốc, Thần Quốc, Linh Tộc đều âm thầm ra tay, đánh pháp khí về phía này.
Bảo ấn màu vàng lớn như ngọn núi, hồ lô màu máu nuốt chửng thiên địa, càng có lưới lớn sao trời che trời vân vân, cùng nhau rơi xuống.
Diệp Phàm rất thong dong, điềm nhiên không sợ, sừng sững đứng ở đó, liên tục giương cung, trong khoảnh khắc hắn tổng cộng bắn ra năm mươi hai tiễn, kết quả có năm mươi hai tên cường giả ôm hận bỏ mạng.
Vút!
Binh Tự Quyết vừa triển khai, mấy chục cây cốt tiễn toàn bộ bay ngược trở về, không lãng phí một cây nào, hắn lại một lần nữa bắn giết, thực lực như vậy dọa mọi người sởn gai ốc.
Chỉ trong khoảnh khắc, hơn trăm vị cao thủ ôm hận bỏ mạng, người chết đâu không phải người bình thường, đều là hùng chủ một phương.
Trong đó càng có hơn hai mươi tên thí luyện giả bước lên Tinh Không Cổ Lộ, vừa rồi ẩn nấp trong bóng tối đánh lén, tưởng rằng không thể bị phát hiện, kết quả một tên cũng không thể tránh qua, vậy mà bị thanh toán.
Sát thần!
Các phương kính sợ tránh xa, không còn ai dám chọc vào Diệp Phàm nữa, tất cả đều bị dọa khiếp, cho rằng hắn tuyệt đối là người nổi bật trong mảnh cổ địa này, quân lâm một vực.
Không còn ai dám mạo phạm nữa, khu vực này trở nên khá bình tĩnh rồi.
"Đạo Chi Nguyên!"
Có người kêu to, một nơi nào đó dưới đất xông lên từng tia từng sợi ánh sáng, có một loại khí tức bản nguyên nhất trong thiên địa lan tỏa ra.
Rất nhiều người xông tới, muốn bắt giữ loại lực lượng thần bí này, bởi vì điều này đại biểu cho sự công nhận của thiên địa.
Diệp Phàm thấy vậy, bảo Long Mã chờ đợi, hắn trực tiếp chìm vào dưới đại địa, truy tìm theo, Nguyên Thuật của hắn đứng đầu trong vũ trụ, ở cổ địa như vậy tìm kiếm tiên vật dưới đất, ai cũng không thể bì kịp.
Trong địa mạch long khí cuồn cuộn, tiên quang rực rỡ, các loại khí lành tuôn chảy, khí tượng phi phàm.
Diệp Phàm nhìn thấy mấy người, tốc độ vậy mà cực nhanh, truy đuổi đạo ánh sáng kia, mà không thể bị cắt đuôi.
"Thật là khó có thể tưởng tượng, hơn hai mươi năm trước đã có người có được qua một lần Đạo Chi Nguyên rồi, theo lý mà nói kiếp này không thể nào xuất hiện nữa, vậy mà nó thế mà lại sinh ra." Một vị Ma Thánh kích động kêu to, đây là một vị thủ lĩnh của Ma Quốc, chân thân giáng lâm, ma khí sôi trào.
"Ta nghe nói mấy mảnh chiến trường khác cũng có tung tích Đạo Chi Nguyên, sao có thể xuất hiện nhiều như vậy, có gì đó không ổn!" Một vị Cổ Thánh của Thần Quốc xuất hiện, toàn thân sáng lạn, lộ ra vẻ nghi ngờ.
"Đạo Chi Nguyên có thần tính bất hủ, lần này chia thành mấy luồng, chứ không phải tụ lại cùng nhau thành một chỉnh thể, thật là hiếm thấy từ xưa tới nay." Người của Linh Tộc nói.
Phía trước có một nguồn sáng, to bằng đầu người, cực tốc luồn lách trong tầng đất, phía sau mấy vị Thánh Nhân truy đuổi.
Diệp Phàm cũng đang truy đuổi, hắn không chỉ Nguyên Thuật thông thiên, càng có Hành Tự Quyết, gần như trong một nháy mắt đã tới gần. Đạo Chi Nguyên có thần tính, thấy có người đuổi theo, tốc độ tăng vọt một mảng lớn, trong nháy mắt chìm vào nơi sâu hơn dưới đất.
Mấy vị Cổ Thánh giật mình kinh hãi, bám sát theo sau, lại còn mạnh mẽ ra tay, lao vào quyết chiến.
Trên mặt đất, mọi người kinh hồn bạt vía, mảnh cổ địa bị phong ấn này liên tục động đất, như muốn sụp đổ, dao động cường đại tràn ngập.
"Đùng!"
Đại địa đột nhiên nứt ra, Diệp Phàm, Ma Thánh, Linh Thánh vân vân xông ra, mọi người càng thêm kinh ngạc, trong mấy vị nhân vật cấp tổ tông thành thánh cũng không biết bao nhiêu năm kia vậy mà có một thân ảnh trẻ tuổi, hỗn loạn chém giết.
"Mạnh thật, trong hỗn chiến, tranh hùng với nhiều Cổ Thánh như vậy, đều có thể ngạo nghễ mà đi, ai có thể diệt hắn." Một vài người cảm thán.
Đặc biệt là thí luyện giả bước lên Tinh Không Cổ Lộ, càng là một trận chán nản, có nhân vật như vậy tồn tại, bọn họ chỉ có thể lưu lạc thành lá xanh. Tới bây giờ, có lẽ chỉ có Vũ Tiên, Khổ Đầu Đà, Mục Quảng Hàn, Âu Dã Ma vân vân mới có thể tranh hùng với hắn.
"Ầm!"
Diệp Phàm một quyền đánh bay Ma Thánh hạ độc thủ với hắn, đánh nát nửa bên thân thể của hắn, máu tươi đầm đìa, ngã nhào trong dãy núi.
Mọi người ồ lên, một vị Cổ Thánh cứ như vậy bị đánh bay, chật vật thảm liệt không ra hình dạng gì, nguyên thần ảm đạm, gần như muốn dầu cạn đèn tắt rồi.
"Vút"
Đạo Chi Nguyên, quang hoa dịu nhẹ, vậy mà lần nữa chìm vào dưới đất, lần này dường như vĩnh viễn biến mất, ngay cả mấy vị Cổ Thánh cũng không cảm ứng được nữa.
"Vội vàng thoáng hiện, cứ thế biến mất, chẳng lẽ trong trường không có một ai được công nhận, nó không thèm lưu lại?"
Rất nhiều người kêu to, vô cùng sốt ruột, mà mấy vị Cổ Thánh càng là tuyệt vọng, bỏ lỡ cơ hội, thì sẽ không còn cơ hội nữa.
Bóng người lóe lên, Diệp Phàm chìm vào dưới đất, Nguyên Thuật vô địch, bao phủ mười phương, truy tìm Đạo Chi Nguyên.
Đây là một trận truy kích gian khổ, không thể không nói, thần tính của Đạo Chi Nguyên kinh người, cường đại như Diệp Phàm sở hữu Hành Tự Quyết cùng với Nguyên Thuật cũng suýt đánh mất dấu, tốn trọn hai canh giờ, hắn mới phóng vút lên trời mà lên, thi triển diệu thuật, giam cầm nó trong thương vũ.
"Hắn... bắt được Đạo Chi Nguyên!"
"Trời ạ, chúng ta vậy mà chứng kiến một kỳ tích, vạn cổ hiếm có. Nhưng kiếp này... mới cách hơn hai mươi năm mà thôi, lần thứ hai có người đạt được Đạo Chi Nguyên!"
Mảnh chiến trường này sôi trào, ngay cả Long Mã cũng đang tung vó chạy như điên hí vang.
Trên lòng bàn tay Diệp Phàm, giam cầm một khối ánh sáng lớn bằng đầu người, vô cùng an lành thánh khiết, các loại phù văn đại đạo hiện lên, thần bí khó lường.
Rất nhiều người khát khô cổ họng, sắp lập tức đi tranh đoạt.
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc này xảy ra một chuyện khiến người ta chấn kinh, Đạo Chi Nguyên lộ ra một đạo ý chí mơ hồ, lan ra.
"Ngươi trái nghịch với đạo, vi phạm thiên địa, không thể đắc đạo thành đế."
Ý chí ngắn gọn này, khiến rất nhiều người mở to mắt, nhìn về phía trước, ai cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
"Phụt"
Đạo Chi Nguyên vỡ vụn, bay về bốn phương tám hướng, muốn trở về lại thiên địa hư vô.
"Người này vĩnh viễn không thể chứng đạo, thiên địa không công nhận, ha ha..." Có người nhịn không được cười to.
Mà thí luyện giả bước lên Tinh Không Cổ Lộ, lúc này tròn có hơn một trăm năm mươi người tụ tới nơi này, thấy vậy cũng đều lộ ra dị sắc, rất nhiều người đều thở phào một hơi.
Thiên địa vậy mà phủ nhận một nhân vật tuyệt đỉnh thực lực cường đại, áp bức nhiều cường giả thở không nổi tới như vậy.
"Ong"
Mi tâm Diệp Phàm bay ra một tòa đỉnh, Vạn Vật Mẫu Khí rủ xuống, có uy thế nuốt trọn chín tầng trời mười tầng đất, chấn động lòng người.
"Ta cần gì ngươi công nhận, ngươi chẳng qua là thứ để ta dùng mà thôi!" Giọng nói Diệp Phàm lạnh lùng, thi triển ra Cấm Tiên Lục Phong, chộp lấy Đạo Chi Nguyên, nuốt nó trở lại vào trong đỉnh.