Chương 1291: Sáng Đạo
Vùng khu vực này cát bay đá chạy, sấm chớp vang dền, có âm thanh thần khóc quỷ gào, thậm chí có thể nhìn thấy từng cỗ thi hài thần linh hiện lên, dị tượng đủ loại.
Thượng Thương có cảm ứng, giáng xuống đủ loại kỳ cảnh.
Diệp Phàm tĩnh như bàn thạch, toàn thân trong suốt, mang theo một loại uy nghiêm, tỏa ra thánh huy, trong ngũ đại bí cảnh có từng cổ tự nhảy ra, xoay quanh hắn.
Mỗi một chữ đều như được đúc thành từ thần kim, rực rỡ chói mắt, khắc in trong hư không, hóa thành từng tiếng đạo hát, chấn cho thương vũ ầm ầm vang dội.
Thiền xướng, âm tế tự, tiếng ma quát, thần hống cùng đủ loại cổ âm cùng vang lên, đan xen trong quá khứ, hiện tại, tương lai, vượt qua vũ trụ hồng hoang, ngưng luyện lại với nhau.
Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên tảng đá xanh, cổ tự dày đặc, rải xuống tiên huy, tôn hắn lên siêu phàm thoát tục, giống như từ xưa nay tương lai phá vỡ thời không mà đến.
Một hạt bụi một thế giới, bụi bặm vô tận, nối liền từng cánh cửa, thế gian cũng liền có vạn ngàn giới.
Nhân thể cũng như vậy, ẩn chứa vô tận cánh cửa, tu sĩ trong quá trình tu hành, chính là mở ra từng cánh cửa này, phóng thích chân tính.
Diệp Phàm đang sáng đạo, đang phóng thích bản ngã!
"Nhân thể vi nhất, hóa sinh lưỡng khí. Cực trung chi đạo, thuần hòa vị phân chi khí. Thiên địa vạn vật, giai nguyên vu thử. Đạo lập vu nhất, tạo phân thiên địa, hóa thành vạn vật..."
Trong cơ thể Diệp Phàm, đủ loại thần âm hợp nhất, cuối cùng vang lên một giọng nói uy nghiêm, hoành đại vô cùng, giống như một tôn thần ma tụng kinh, trang nghiêm mà thần thánh.
Hắn đang sáng tạo đạo của mình, bước ra con đường của mình, vào thời khắc này, vén mây mù thấy trời xanh!
Bất kỳ một người nào muốn đi ra con đường của mình, đều không thể một bước mà thành, chỉ có thể từng bước từng bước tiến lên, dần dần hoàn thiện, đạt đến hoàn mỹ không khuyết.
Diệp Phàm mà nay vẫn chỉ là một Thánh Nhân, không phải Đại Đế, tự nhiên khó mà tạo ra đế tích, trực tiếp khai sáng ra một bộ tiên kinh, điều đó không thực tế.
Nhưng mà, dựa trên cảnh giới lúc này của hắn, lại khai sáng ra kinh thiên của đệ nhất bí cảnh -- Luân Hải, cũng chính là tương đương với một quyển cổ kinh.
Nhân thể tổng cộng có ngũ đại bí cảnh, Luân Hải, Đạo Cung, Tứ Cực, Hóa Long, Tiên Đài, hắn sáng tạo ra quyển kinh văn đầu tiên, cũng đủ để kinh thế rồi!
Nếu như truyền dương ra ngoài, nhất định sẽ chấn động cả viên cổ tinh, một vị Thánh Nhân mà thôi, vậy mà lại bắt đầu sáng đạo, khai sáng ra một phần năm kinh nghĩa.
Có thể nói, điều này đã được tính là thần tích, đối với hậu nhân mà nói, là một công tích bất hủ.
Nếu được chứng thực, pháp của Diệp Phàm thích hợp cho Nhân Tộc tu hành, lại đủ huyền diệu, hắn liền có thể lưu lại hiển hách chi danh trong lịch sử tu luyện của Nhân Tộc, cùng với đạo do hắn khai sáng, cùng tồn tại bất hủ.
Không có ai biết, tại nơi yên tĩnh này, Diệp Phàm đang sáng đạo, toàn thân tỏa ra tiên huy, thần thánh mà uy nghiêm, một số cổ thú, man cầm đi ngang qua, tất cả đều run rẩy, nhịn không được quỳ rạp xuống, hướng về nơi này mà triều bái.
Một công tích bất hủ, từ xưa đến nay, hiếm có người ở cảnh giới này khai sáng đạo thống kinh thiên động địa.
Diệp Phàm ngộ đạo nhiều năm, tích lũy lâu dài như vậy, kiên định bước ra một bước mang tính then chốt.
Nhân thể đệ nhất bí cảnh Luân Hải, là tên gọi chung của Sinh Mệnh Chi Luân và Khổ Hải, trong pháp môn truyền thống chia thành bốn tiểu cảnh giới, là: Khổ Hải, Mệnh Tuyền, Thần Kiều, Bỉ Ngạn.
Diệp Phàm lò dưỡng bách kinh, phá vỡ thường lý, đi con đường của mình, kết hợp Đạo Kinh, Thái Dương Tiên Kinh, Thánh Thể đơn nhất pháp, khai sáng kinh quyển Luân Hải tổng cộng chia chín cảnh.
Loại đạo này khác rất xa với pháp môn truyền thống, là một con đường độc đáo, có tinh túy chuyên tu một bí cảnh, cũng có sự phồn áo của đế kinh, có thể xưng là một bộ thánh điển.
Muốn khai sáng kinh nghĩa của đệ nhất bí cảnh, tự nhiên là phải liễu ngộ cực tận đối với bí cảnh này, Luân Hải chia thành Sinh Mệnh Chi Luân và Khổ Hải, là đối lập của tử và sinh.
Tuế nguyệt vô tình, luôn sẽ khắc xuống dấu vết trên vạn vật, cây có vòng tuổi, mà trong cơ thể Nhân Tộc cũng có Sinh Mệnh Chi Luân tương tự, là cùng một loại đồ vật.
Muốn sống lâu dài, siêng năng lau chùi, xóa sạch dấu vết, chưa hẳn không phải là một biện pháp, nhưng Sinh Mệnh Chi Luân cuối cùng cũng có lúc khô kiệt, đến lúc đó cũng chính là lúc một người sắp qua đời.
Mà Khổ Hải chính là một loại tử nghĩa đối lập, tương đối mà sinh, bao phủ trên Sinh Mệnh Chi Luân, rất nhiều tu sĩ tu hành, chính là muốn đem nó luyện hóa đi, lộ ra Sinh Mệnh Chi Luân.
Từ đó cũng liền có khai tịch Khổ Hải, để Sinh Mệnh Chi Tuyền trào ra, xây dựng một đạo Thần Kiều, trốn khỏi bí cảnh này, thông đến bờ bên kia, đến nhân thể đệ nhị bí cảnh.
Những bước này, tổng mà nói chính là bốn tiểu cảnh giới theo ý nghĩa truyền thống: Khổ Hải, Mệnh Tuyền, Thần Kiều, Bỉ Ngạn.
Pháp của Diệp Phàm, không còn là luyện Khổ Hải, trúc thần đạo, trốn thoát khỏi giới này, mà là tận tình diễn hóa.
"Nhân thể vi nhất, thuần hòa vị phân chi khí. Thiên địa vạn vật, giai nguyên vu thử." Thệ Ngã, Chân Ngã, Đạo Ngã tụng kinh, cùng nhau xiển thích đạo của hắn, đây chính là lý giải của hắn đối với bí cảnh Luân Hải.
Diệp Phàm xem Luân Hải là nơi vạn vật sơ sinh phát khởi!
Hắn muốn đem Luân Hải hóa thành khởi nguyên địa của nhân thể, nhân đó khai sáng kinh nghĩa, diễn hóa đại đạo bất hủ, đi ra một con đường khác biệt với mọi người.
Không còn phân chia bốn tiểu cảnh giới Khổ Hải, Mệnh Tuyền, Thần Kiều, Bỉ Ngạn nữa, hắn xem Luân Hải là một chỉnh thể, xem là một bản nguyên.
Luân Hải nằm dưới rốn, cũng là nơi tốt nhất trên đường phân cắt hoàng kim của nhân thể, trời sinh hợp đạo, là vật dẫn.
Đạo sinh nhất, nhân thể vi nhất. Nhất sinh nhị, nhị là Sinh Mệnh Chi Luân và Khổ Hải, tương đối mà đứng, cùng sinh cùng tồn.
Trước khi thiên địa chưa phân, nguyên khí hỗn mà làm một, là vi đạo. Khai thiên tịch địa, diễn hóa Thái Cực, sản sinh Âm Dương, tư sinh lưỡng khí, xoay vòng mà tương tác.
Đây chính là Luân Hải mà Diệp Phàm muốn diễn hóa, khác với pháp của tiền nhân, hắn sẽ hoằng dương đạo khác biệt, hắn muốn tu Luân Hải Thái Cực, xem đệ nhất bí cảnh là nơi khởi đầu của vạn vật.
Kinh nghĩa oanh minh, Luân Hải quang hoa đại tác, Diệp Phàm càng thêm trang nghiêm thần thánh, bất động, đệ nhất bí cảnh vốn tu trước kia, từng tấc hóa mở, nấu chảy lại từ đầu.
Thần Kiều đứt gãy, Bỉ Ngạn mông lung, Sinh Mệnh Chi Luân trong suốt thấu sáng, Kim Sắc Khổ Hải rực rỡ chói mắt, hai thứ vốn chồng lên nhau, rơi cùng nhau, lúc này tách ra, diễn hóa lại từ đầu, trở thành hai con Âm Dương ngư.
Kim Sắc Khổ Hải, khác với Khổ Hải của người khác, ngày thường khó thấy tử khí, mà lúc này thực sự nấu chảy từ nguồn cội, lại thấy được lực ăn mòn hạo hãn.
Sinh tử tương đối, mà nay hiển hóa, hai thứ xoay tròn, hóa sinh lại từ đầu.
Một bức Thái Cực đồ mơ hồ thành hình, Kim Sắc Khổ Hải, Sinh Mệnh Chi Luân trong suốt tinh oánh, triệt để đại biến dạng, hóa thành hai con Âm Dương ngư, quấn lấy nhau.
Chúng không ngừng diễn hóa, càng thêm linh động, đản sinh ra từng luồng khí tức đối lập, sau đó lại thống nhất hài hòa cùng nhau.
Đạo của Diệp Phàm, đường của Diệp Phàm, kinh nghĩa bí cảnh Luân Hải sơ thành, đang dần dần hoàn thiện và thuế biến.
Ầm ầm ầm!
Khai thiên tịch địa, đạo sinh nhất, nhân chi nhất thể, nhất sinh nhị, hóa thành Thái Cực lưỡng nghi.
Trong Luân Hải của Diệp Phàm, như vạn vật sơ sinh, tất cả đều ở vào giai đoạn phục sinh, thần bí khó lường, tràn ra từng luồng tiên khí, lượn lờ Thái Cực, không ngừng xoay tròn.
Diệp Phàm ngồi một lần chính là mấy ngày, đem đạo của mình tu đến tiểu cảnh giới thứ ba của bí cảnh này, Thái Cực càng thêm chân thực, hắn toàn thân minh tịnh vô cấu.
Đệ nhất bí cảnh tổng cộng chia chín tiểu cảnh giới, một khi thông thấu, cũng chính là lúc cảnh giới Thánh Nhân viên mãn, sẽ siêu thoát ra, khai tịch nhân thể đệ nhị đại bí cảnh.
Thiền xướng, thần hống, ma quát, âm tế tự v.v. toàn bộ biến mất, đủ loại cổ tự bay trở về trong cơ thể Diệp Phàm, tất cả đều bình tĩnh trở lại, hắn vụt mở mắt.
Như ẩn như hiện, con ngươi của Diệp Phàm cũng là Thái Cực, chùm sáng màu vàng lóe lên rồi biến mất, hai mắt mới khôi phục bình thường.
Điều này cũng không kỳ dị, hắn xem Luân Hải là nơi vạn vật sơ sinh phát khởi, nối liền với các bộ vị thân thể khác, tự nhiên sẽ có đủ loại thuế biến.
"Cuối cùng cũng dừng lại rồi, ngươi muốn hại chết bản tọa hay sao?" Long Mã phẫn nộ oán trách.
Lần này Diệp Phàm sáng đạo thực sự chấn động, Thượng Thương có cảm ứng, giáng xuống không ít dị tượng, có thứ trực tiếp công phạt về phía hắn, uy năng khủng bố tuyệt luân.
Long Mã sợ hắn trong quá trình ngộ đạo bị quấy rầy, gián đoạn, dốc hết sức lực đối kháng, toàn thân máu me đầm đìa, ngay cả Thánh Khí cũng hủy mất hai kiện.
Cuối cùng, nó đem Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh mà Diệp Phàm đưa trước cho nó tế ra, lúc này mới chặn được từng đợt từng đợt công kích.
Diệp Phàm thu hồi đỉnh, cũng là động dung, không nghĩ tới trong nội tâm sáng pháp, diễn hóa đạo của mình, lại gặp phải trừng phạt đáng sợ.
Long Mã lộ ra vẻ ngưng trọng, nói "Tiểu tử ngươi sao vậy, trời sinh không được Thượng Thương yêu mến sao, ta thấy ngươi cứ tiếp tục thế này sớm muộn cũng sẽ gặp đại kiếp, hóa thành tro bụi."
Diệp Phàm lắc đầu, nói: "Không sao, thiên địa này nào có ý chí gì, chỉ là gánh chịu đạo, mô khắc xuống pháp của thế gian, tất cả vừa rồi, đều là do tâm ta mà sinh."
Long Mã đầu tiên là ngẩn ra, sau đó hét lớn: "Tất cả do tâm ngươi mà sinh? Ngươi thật đúng là khoác lác không biết ngượng!"
Xa xa, rất nhiều cổ thú, man cầm tất cả đều run rẩy lo sợ, lúc Diệp Phàm sáng đạo, một số sinh linh cường đại đi ngang qua, đều bị trấn trụ, cho đến lúc này mới có thể cử động, run rẩy rời đi.
Mấy ngày nay, viên cổ tinh này bầu không khí quỷ dị, rõ ràng có chút căng thẳng, theo quan sát mấy ngày trước của Long Mã, có thể ẩn chứa không ít sát cơ.
"Tất cả mọi người đều đang lớn mạnh bản thân, có tin đồn nhỏ nói, mảnh vũ trụ này sắp động loạn rồi, cổ lộ của Nhân Tộc có thể sẽ bị đánh đứt, có Thánh Linh suất lĩnh thiên quân vạn mã đến!"
Diệp Phàm trầm mặc, lúc rời khỏi đệ thập thành của Nhân Tộc, hắn đã nghe được một số tin tức, mà nay xem ra đều rất có thể sẽ thành sự thật.
Trong bối cảnh lớn như vậy, mỗi một người đều cần nhanh chóng nâng cao lực lượng, để ứng phó đại chiến rất có thể sẽ đến, nếu không phần lớn khó mà sinh tồn.
Cổ lộ này sẽ tràn đầy nguy hiểm, đồng thời cũng có thể tồn tại càng nhiều cơ duyên.
"Ta thấy ngươi sau khi ngộ đạo, dường như thu hoạch to lớn, rốt cuộc có lợi ích gì?" Long Mã hỏi.
Diệp Phàm nói: "Quả thực thu hoạch không nhỏ, ta hiện tại cần quang và ám, Thái Âm và Thái Dương, sinh và tử những bản nguyên lực đối lập như vậy, một khi có được, liền có khả năng đột nhiên tăng mạnh."
Long Mã há to mắt, kinh hãi nói: "Ngươi... luyện ma công gì vậy, chẳng lẽ muốn tẩu hỏa nhập ma sao? Thổ nạp hai loại đạo nguyên hoàn toàn trái ngược, động một chút sẽ phấn thân toái cốt, hình thần đều diệt. Mà ngươi, lại có thể dựa vào đó nhanh chóng đột phá, điều này không hợp thường lý."
"Đây là đạo của ta, mặc dù chỉ là một đại bí cảnh, chỉ là một quyển trong kinh nghĩa, không chút nghi ngờ, nó rất thích hợp với ta, ngươi không cần lo lắng."
"Ngươi nói ngươi khai sáng một con đường... của mình, viết ra một bộ tiên kinh?" Long Mã suýt nữa cắn đứt nửa lưỡi của mình, một bộ dạng như gặp quỷ.
Hắn biết Diệp Phàm đang mò mẫm con đường của mình, nhưng lại không nghĩ tới sau khi ngộ đạo, thoáng cái có thể đến bước này, dường như có thể sánh với cổ kinh, xưa nay những kẻ khai sáng kinh nghĩa khác biệt, không ai không khủng bố vô biên.
Diệp Phàm sáng đạo rồi, kinh nghĩa đệ nhất bí cảnh ra rồi, các bí cảnh phía sau sẽ càng khác biệt. Loại đồ vật tu luyện này, nói thật đúng là có chút khó viết, chậm hơn ngày thường không ít. Mặc dù là nghiêm túc viết, nhưng loại đồ vật này lại chưa chắc được yêu thích. Được rồi, thứ hai, thành khẩn kêu gọi các vị Đại Đế ủng hộ phiếu đề cử, cũng xin nguyệt phiếu ném tới. Cảm ơn.