Chương 1300: Máu Nhuộm Ma Thổ
“Giết a...”
Trời đất khắp nơi đều là tiếng hò hét chém giết, đại chiến vô cùng thảm liệt, thi thể trên bầu trời dày đặc, không ngừng rơi xuống.
Nơi tàn khốc nhất trên mặt đất của chiến trường, máu chảy trôi chày, xương trắng chất thành một ngọn núi, mọi người giết đến điên cuồng, tắm máu mà liều mạng.
Có Thánh Linh cường đại tọa trấn, suất lĩnh Dị Tộc đại quân đến từ sâu trong tinh không không ngừng thu hoạch sinh mệnh, chỉ có dùng đủ máu cùng hồn cốt hiến tế mới có thể mở ra giếng cổ bên trong Thần Quỷ Táng Địa.
Nhân Tộc tự nhiên vùng dậy phản kháng, đại chiến mảnh ma thổ này, từng đóa hoa máu bắn tung, từng kiện pháp khí đứt đoạn, đây là thiên địa nhuộm máu.
Tiếng kêu thảm, tiếng binh khí vỡ vụn, tiếng pháp thuật đối quyết, rợp trời kín đất, trong chiến hỏa xuyên thấu bát hoang, khiến linh hồn người ta run rẩy.
Chiến đấu ở Đại Nguyệt Pha kịch liệt nhất, Nhân Tộc đã biết được, Thánh Linh Nhất Mạch muốn mở ra phong ấn đáng sợ này, có thể sẽ dẫn đến cả viên cổ tinh bị hủy diệt, tất cả đều đang ngăn giết.
Lúc này, thổ dân trong Đại Hoang — các loại cổ thú, cũng đều đứng về phía Nhân Tộc này, bởi vì chúng sợ nơi sinh tồn của mình bị hủy diệt.
Tương truyền từ xưa, Đại Nguyệt Pha không thể để mất! Phong ấn bên trong Thần Quỷ Táng Địa tuyệt đối không thể mở ra, nếu không cả mảnh tinh vực này đều có thể sẽ sụp đổ nứt vỡ.
Không ai biết dưới giếng cổ bên trong Thần Quỷ Táng Địa có gì, nhưng Bá Long Nữ Vương Đà Lan cùng một số tuyệt thế Thánh Thú Vương đều thấu hiểu sâu sắc, di huấn của tổ tiên khẳng định có đạo lý của nó.
“Giết sạch sẽ, diệt hết Nhân Tộc nơi này!” Đầu Thánh Linh tọa trấn sâu trong Đại Nguyệt Pha kêu lớn.
Đây là một tồn tại đánh đâu thắng đó, tuy còn chưa tấn thăng đến Thánh Nhân Vương cao giai, nhưng lại ngạo nghễ coi thường táng địa, khó gặp đối thủ, có thể đánh giết Thánh Thú Vương đã đắc đạo nhiều năm.
“Gầm...”
Hắn vung ra một quyền, khí thế nuốt trọn núi sông, huyết khí như đại dương mênh mông lan tràn. Đem một đầu Thánh Thú Vương sống sờ sờ đánh nát trên bầu trời, máu Thánh Vương vung vãi rơi xuống, rất nhiều sinh linh kêu thảm.
Máu Thánh Vương sánh ngang tuyệt thế lợi khí. Rơi trên người đông đảo tu sĩ, đem bọn họ xuyên thủng.
Đây là một trận tai họa, thứ Thần Quỷ Táng Địa thiếu chính là máu tươi của sinh linh, con Thánh Linh này ánh mắt lạnh lẽo âm u, chiêu thức đánh lớn mở lớn, bắt đầu không tiếc dùng thánh huyết này ngộ thương Dị Tộc đại quân. Thu lấy hồn huyết hiến tế các thứ.
Tiếng kêu thảm vang lên liên tiếp không dứt, chiến tranh càng thêm thảm liệt.
“Giết!”
Vẫn là đầu Thánh Linh này, như vào chỗ không người. Nhào giết đến gần một đầu Thần Sư, cuồng bạo bá đạo công kích.
“Sư Vương cẩn thận!”
Rất nhiều cổ thú gào thét, tiến lên cứu viện.
Rõ ràng. Đầu lão sư tử này uy vọng cực cao, là cường giả lừng lẫy nổi danh trên viên cổ tinh này, thống suất đông đảo cổ thú, lúc này rất nhiều người cùng nhau cứu viện hắn.
“Ngao rống...”
Một tiếng sư tử rống, cả mảnh Đại Nguyệt Pha đều đang run rẩy, núi xa đều nổ tung, lão sư tử là một đầu Thánh Thú Vương, đại chiến con Thánh Linh này. Huyết khí ngút trời.
“Vô dụng, Thánh Linh nhất tộc ta, tuy người rất ít, chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi một người đều là tuyệt thế cao thủ, các ngươi đến nhiều hơn nữa cũng vô dụng!”
Đầu Thánh Linh này gào thét, thần uy cái thế, tuy không phải cảnh giới Thánh Nhân Vương cao giai, nhưng lại có thể liều mạng chém giết Thánh Thú Vương danh túc đạo hạnh cao thâm, tiềm tu mấy ngàn năm.
Phụt, phụt...
Máu tươi bắn tung tóe. Từng đầu cổ thú đến cứu viện bị hắn một chưởng vỗ thành thịt nát, từng đạo sóng máu bốc lên, nhìn mà kinh tâm động phách, trước mặt hắn, hầu như không có ai có thể ngăn cản.
Chính là những Thánh Khí kia cũng đều vô dụng, bị một đôi thạch quyền đánh nát từng kiện, lửa Thánh Khí bùng cháy hừng hực, tôn hắn lên như thiên thần hạ phàm.
Thánh Linh không thể cản!
Loại sinh vật này rất khó xuất hiện trên đời, nhưng một khi hiện hình xuất thế, đều là tuyệt thế cao thủ, người cùng giai căn bản không phải đối thủ, chỉ có thể đổ máu và ôm hận mà chết.
“Ngao rống...”
Lão Sư Vương gầm lớn, thấy nhiều bộ hạ như vậy chết đi, thân thể như hoàng kim đúc thành rực rỡ chói mắt, huyết chiến Thánh Linh, giận dữ đánh thẳng lên trời cao.
Đây là sư tử hống chân chính, trời sập đất nứt, Dị Tộc đại quân đến từ sâu trong tinh không từng mảng lớn ngã xuống, giống như đang gặt lúa mạch, hết lứa này đến lứa khác.
Dị Tộc đại quân hàng loạt vỡ nát, trong tiếng sư tử rống hóa thành huyết vụ.
Thế nhưng, Thánh Linh lại không hề tức giận, hắn cần máu tươi tưới đẫm Thần Quỷ Táng Địa, dù là người kết minh, là người phe mình cũng không sao cả.
Trong mắt hắn, lộ ra từng tia thần quang hung ác tàn bạo, hắn càng thêm dũng mãnh không ai ngăn nổi, đại sát tứ phương.
Hoàng Kim lão sư tử pháp thuật dốc hết, đạo hạnh thi triển hết, nhưng lại vẫn không thể áp chế con Thánh Linh này, bản thân thần huyết đầm đìa, đánh không lại Thánh Linh.
Hắn thật sự đã dốc hết sức, nhưng truyền thuyết Thánh Linh vô địch khó mà phá vỡ.
“Ngươi cường đại như vậy, lúc hiến tế một người đủ bằng trăm, bằng ngàn, bằng vạn!” Thạch Nhân gầm lớn, huyết khí xuyên thấu nhật nguyệt, cường thế tuyệt luân xông giết đến gần, mặc pháp thuật đánh lên người, chộp về phía Hoàng Kim lão sư tử.
Lão Sư Vương là một phương bá chủ trên viên cổ tinh này, nhưng lúc này lại rõ ràng không địch lại.
“Phụt!”
Máu tươi bắn tung tóe, móng vuốt Sư Vương bất hủ được xưng là có số má trong Thánh Thú Vương, bị bàn tay của Thạch Nhân cắt nát.
“Gầm!”
Một tiếng gầm lớn truyền ra, Thạch Nhân Mạc Phổ thần uy kinh thế, đem thân thể của Hoàng Kim lão sư tử tóm chặt, tay không xé rách trên bầu trời, máu tươi bắn tung bốn phía, rơi xuống Thần Quỷ Táng Địa.
Có thể thấy rõ ràng, từng mảng tinh hoa huyết vũ bay về phía miệng giếng cổ kia, khiến nơi đó bốc lên từng trận khói mỏng, thần bí mà quỷ dị.
“A, Lão Sư Vương chết rồi!”
“Liều mạng với bọn chúng, báo thù cho Hoàng Kim Sư Tử Vương!”
Rất nhiều cổ thú kêu lớn, mắt đều đỏ, Hoàng Kim lão sư tử là một phương bá chủ, quân lâm Đại Hoang nhiều năm, có uy thế cực lớn, thống suất một nhóm bộ chúng trung thành.
“A...”
Đại chiến càng thêm kịch liệt, Dị Tộc đại quân gặp phải cuộc phản công và vây giết điên cuồng nhất, rất nhiều người ngã xuống, xương trắng thành núi.
Thạch Thánh Linh Mạc Phổ cười lớn, mang theo một tia lạnh lùng tàn khốc, tiếp tục đại khai sát giới, xung kích các lộ cao thủ, dũng mãnh không ai ngăn nổi.
“Tiểu chủ thượng chớ giết quá kích động, coi chừng cao thủ Nhân Tộc đánh lén!” Lúc này, có một sinh linh ba đầu sáu tay tiến lên nói.
“Yên tâm, ta có chừng mực, những Nhân Tộc này quá yếu, khó làm gì được ta. Lần này nhất định phải lấy được cổ khí trong truyền thuyết, chỉ cần tu thành pháp môn phía trên, sự không viên mãn do ta xuất thế sớm gây ra liền có thể hóa giải.” Thạch Nhân Mạc Phổ lạnh lẽo âm u nói.
“Đây là một con cá lớn, được tôn là tiểu chủ thượng, chắc chắn là tồn tại vô cùng được tôn sùng.” Long Mã ở trong bóng tối nói.
Nó cùng Cửu Vĩ Ngạc Long đều rất chấn kinh, bởi vì chiến lực của Thạch Nhân này quá cường đại, quả thực chính là vô địch, Thánh Nhân Vương cao hơn cảnh giới của nó cũng không phải đối thủ.
Diệp Phàm toàn thân là máu, hắn từ vòng ngoài Đại Nguyệt Pha một mực giết đến chỗ sâu nhất. Cũng không biết chém bao nhiêu cường giả Dị Tộc, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.
“Thánh Linh ít có kẻ sinh sôi hậu duệ, đây phần lớn là hậu bối được chúa tể trong Thánh Linh coi trọng!” Diệp Phàm nói. Ánh mắt của hắn càng thêm băng lạnh, Thạch Nhân này ngang ngược không kiêng nể, cuồng bá vô song, dưới chân nó xác nằm la liệt hàng trăm hàng ngàn, chết toàn là cao thủ!
“Ngao...”
Thạch Nhân Mạc Phổ đột nhiên như dã thú bị thương gào thét lên, ánh mắt còn lạnh hơn độc xà. Hoắc xoay người, nói: “Trên tay ngươi dính máu tươi của Thánh Linh Nhất Mạch ta, là một người bị tộc ta nguyền rủa. Nhất định phải chết!”
Giống như Thạch Nhân gặp trước đó, vừa mới tới gần, liền có thể cảm ứng được Diệp Phàm đã từng giết Thánh Linh. Lập tức bừng tỉnh, tràn đầy địch ý.
Diệp Phàm bực bội, từ sau khi giết một đầu thạch lang, trước mặt Thánh Linh quả thực khó mà ẩn mình, sẽ bị phát giác ngay lập tức.
“Đừng lỗ mãng, ngươi không phải đối thủ của nó, Thạch Nhân này ở cảnh giới Thánh Nhân Vương đều là vô địch.” Long Mã ngăn cản.
“Mau lui lại, hiện tại không thể cùng hắn đối đầu trực diện!” Cửu Vĩ Ngạc Long cũng lo lắng nói. Về con Thạch Nhân này, trong chiến trường mọi người đều tận mắt thấy, ngay cả lão bối Thánh Thú Vương cũng không ngừng ôm hận, đổ máu!
“Ô Cổ trấn thủ ở vòng ngoài, vậy mà để ngươi xông vào, ta tự tay giết chết ngươi!” Thạch Nhân Mạc Phổ hóa thành một đạo thần quang xông đến, thần uy ngút trời.
“Đi mau!” Long Mã sốt ruột kêu lớn.
“Tránh mũi nhọn của hắn!” Cửu Vĩ Ngạc Long cũng hô lên. Tràn đầy lo âu, nó công nhận tư chất của Diệp Phàm, tuyệt thế hiếm thấy, tương lai nhất định có thể cùng Thánh Linh một trận, nhưng trước mắt lại còn sớm.
Diệp Phàm vững như bàn thạch không hề lay động, vẫn không lùi bước, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Thạch Nhân Mạc Phổ nhào giết mà đến, hắn toàn thân huyết khí kim sắc cuộn trào, sau đó vung quyền phải, đánh vỡ thiên địa!
Trong cơ thể hắn, một luồng tử khí mênh mông như tinh hà dọc theo nắm đấm của hắn trút xuống mà ra, tựa như ngân hà chín tầng trời toàn bộ đổ xuống!
Đương nhiên, dải ngân hà này bị nhuộm thành màu mực, đen kịt đáng sợ, đây là vô tận lực lượng tử vong, khiến người ta tuyệt vọng.
“Gầm...” Thạch Nhân Mạc Phổ kêu lớn, luồng lực lượng hủy diệt này quá mênh mông, khiến hắn sợ hãi, có thể sẽ làm ô uế thân thể Thánh Linh bất hủ của hắn.
Lui không thể lui, tránh không thể tránh, vô tận lực lượng tử vong đánh ra, trong Luân Hải của Diệp Phàm, con Âm Ngư màu đen kia bỗng chốc trong sạch không ít, mất đi quá nửa hắc khí.
Trong khoảnh khắc này thiên địa biến sắc, nhật nguyệt mất ánh sáng, quyền lực tử vong như tinh hải quá bá đạo dữ dội, như chẻ tre phá nát mọi thứ, đối cứng Thạch Nhân Vương.
“A...”
Tiếng kêu thảm không ngừng, Dị Tộc đại quân tổn thất thê thảm nặng nề, bị loại lực lượng màu đen như đại dương này ăn mòn, rất nhiều người trở thành tro bay, huyết vụ cũng không lưu lại, ngay cả hiến tế cũng không được.
Thạch Nhân Vương Mạc Phổ kêu lớn, sau đó liên tục rên rỉ trầm thấp, lùi ngược ra sau mấy dặm xa, toàn thân đen kịt một mảng, bị lực lượng tử vong xâm thực, hắn mang thương tích không nhẹ.
Đây là điều không thể tưởng tượng, đừng nói là cảnh giới Thánh Nhân, chính là cường giả cảnh giới Thánh Vương cũng khó làm hắn bị thương, lúc này một tu sĩ Nhân Tộc suýt nữa đem hắn đánh xuyên!
Thánh Linh, là tên gọi khác của vô địch, mà nay hắn lại suýt nữa ngã xuống, khiến Mạc Phổ vừa kinh vừa giận.
“Ngao rống...” Hắn như dã thú gào thét, huyết khí như biển, đem hắc khí toàn thân đẩy hết ra, nhưng lỗ máu ở ngực lại rất khó lành lại.
Hắn giận dữ đến cực điểm, hướng về Diệp Phàm nhào giết mà tới. Nhưng ngay khoảnh khắc này, một vị lão giả Nhân Tộc xuất hiện, chỉ một kích mà thôi, liền đánh đến trời long đất lở, đem hắn chấn lui.
Tiếp Dẫn Sứ của Nhân Tộc Đệ Thập Thành xuất hiện, chặn lại tên Thạch Nhân Vương vô địch này, cùng hắn đại chiến, chiếm thượng phong.
“Ô Cổ, đồ ngu xuẩn nhà ngươi ở đâu, thả vào hung thủ giết cường giả tộc ta, còn không mau nhanh tới đây đem hắn giết chết!” Thánh Linh Mạc Phổ gầm giận, truyền âm ra vòng ngoài.
Một tiếng hú trong trẻo truyền đến, Thạch Nhân trước đó lại hiện thân, hướng phương vị này giết đến. Thế nhưng Nhân Tộc cũng có đông đảo cao thủ chạy tới, xông lên phía trước chém giết, có Lão Thánh Nhân đối đầu con Thánh Linh kia.
Trong khoảnh khắc này, Diệp Phàm cũng bắt đầu đại khai sát giới, giống như Thánh Linh vô địch vừa rồi, hắn trong Dị Tộc đại quân xông giết, không ai có thể ngăn.
“Đừng lưu lại huyết vụ, toàn bộ đánh thành tro bay, không thể để bọn chúng nhân đó hiến tế!”
Diệp Phàm cường thế mà bá khí, một quyền một người, liên tiếp đem hàng chục hàng trăm vị cường giả Dị Tộc đánh nổ trên bầu trời, mảnh xương bắn tung bốn phía, máu tươi đầm đìa, cuối cùng cháy bùng hừng hực.
Hắn một đường huyết chiến, kẻ cản đều ngã rạp, giết vào chỗ sâu nhất của Đại Nguyệt Pha, đi đến trung tâm của Thần Quỷ Táng Địa.
Hắn thế như chẻ tre, cũng không biết chém giết bao nhiêu cường giả, thật có thể nói là từ núi thây biển máu xông qua, thế nhưng lúc này khi hắn thấy giếng cổ trong khoảnh khắc ấy, lại là toàn thân lạnh buốt.