Chương 1359: Tử Huyết Phi
Tiếng Vô Thủy Chung vang lên, chấn kinh thiên hạ!
Bao nhiêu năm tháng đằng đẵng trôi qua như vậy, cho dù là Đại Đế cũng sớm đã tọa hóa nhiều năm rồi, mà nay vì sao trong Tử Sơn lại có tiếng chuông ngân?
Người trong khắp thiên hạ đều ngây dại, phàm là tu sĩ không ai không run rẩy, đối với cái tên Vô Thủy có một sự kính sợ phát ra từ linh hồn, mỗi khi nhắc tới, huyết dịch trong cơ thể đều chảy nhanh hơn.
Hắn là đại danh từ của chí tôn và vô địch, phàm nhân có lẽ không biết, nhưng tên của Vô Thủy vẫn luôn được lưu truyền trong miệng những cường giả chí cường nhất, trường thịnh không suy, được người đời bàn luận.
Thập phương đều tĩnh lặng!
Chỉ có tiếng chuông vang vọng, những âm thanh khác đều biến mất, khắp thiên hạ đều đang lắng nghe tiếng chuông, dõi nhìn về Tử Sơn, chư hùng run rẩy lập cập, quỳ bái về hướng đó.
Từng tiếng từng tiếng một, sóng chuông khuếch tán, vang vọng Bắc Đẩu, không làm thương một người, không hủy Sinh Mệnh Cấm Khu, chỉ là một loại ai minh, mang theo một nỗi thê lương.
Cho đến rất lâu sau khi tiếng chuông biến mất, mọi người vẫn còn đang hóa đá, khó mà hồi thần lại được.
"Hắn hẳn là sớm đã chết rồi, tọa hóa quay lưng với chúng sinh vào tám vạn năm trước, ta từng cảm nhận được luồng dao động đáng sợ chấn động cổ kim đó, thiên địa đều đang run rẩy."
"Người đàn ông này thật sự quá cường đại, đáng tiếc cũng già đi trong năm tháng!"
Trong mấy đại Sinh Mệnh Cấm Khu, rốt cuộc truyền ra âm thanh cổ lão, cực độ kiêng kỵ Vô Thủy, có sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng cũng có cảm thán.
Theo thời gian trôi chảy, từng tồn tại vĩ đại một già đi, những chí tôn thiên kiêu mạnh nhất cổ kim từng người một lìa đời, rốt cuộc khó mà gặp lại, khiến người ta tiếc nuối.
"Lần đó của tám vạn năm trước, thật sự đã kinh động tất cả mọi người, ai cũng không ngờ hắn lại sống đến thời cận đại."
"Đáng tiếc cho một nam tử như vậy, cuối cùng cũng chỉ có thể một mình ảm đạm hạ màn kết thúc trong cô sơn. Nếu hắn còn xuất hiện, chỉ có một khả năng, đó chính là đứng trong Tiên Vực."
"Không thể nào, trên đường thành tiên nhất định cô lạnh, thế nhân vĩnh viễn không gặp được hắn nữa, hắn không thể đánh vào Tiên Vực sớm tám vạn năm!"
Mấy đại cấm khu dần dần bình tĩnh lại, bọn họ biết đó không phải là Vô Thủy Đại Đế, chỉ là một chiếc chuông hắn để lại nơi trần thế, ung dung mà ngân, đang tiễn đưa Nhân Hoàng.
Đây là một sự kính trọng, tiễn biệt tiền bối Nhân Hoàng.
Vô Thủy Đại Đế chân chính đã hóa thành một nắm tro kiếp vào tám vạn năm trước, quay lưng với chúng sinh, cô độc tọa hóa trong năm tháng.
Vô Thủy Chung vang xa trầm lắng, ngay khoảnh khắc sóng chuông dừng lại, xung quanh Tử Sơn hoa rơi lả tả, hóa thành một cỗ cự quan ngang trời bay qua, lại chạy tới nơi Nhân Hoàng hóa thành mưa ánh sáng mà biến mất, rải xuống.
Ít có ai đoán thấu được, đại đa số mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng, Tử Sơn lại là sự tĩnh lặng chết chóc, không còn một tia tiếng động, lại cùng thiên địa tĩnh lặng.
Mà các đại Sinh Mệnh Cấm Khu cũng đều rơi vào sự đơn điệu vĩnh hằng, không một tia phong ba, tựa như một vùng đất chết sinh cơ đều diệt.
Nhân Hoàng trở về, hành trình sinh mệnh ngắn ngủi, tựa phù dung sớm nở tối tàn, phong vân Bắc Đẩu lại lần nữa hạ màn.
Mà ở sâu trong tinh không, các chí tôn của thế hệ trẻ vẫn đang tranh phong, tràn đầy sức sống, nhiệt huyết sục sôi, đang phấn đấu vì đế lộ của mình.
Trên Tinh Không Cổ Lộ, Đại Ma Thần, Nhân Vương, Đế Thiên, Thanh Thi tiên tử cùng các cường giả khác cùng tranh đua, tranh hùng thần vị đệ nhất thiên hạ của cổ địa Nhân Tộc!
Tại Thành Thứ Năm Mươi của Nhân Tộc, Diệp Phàm càng giằng co với Bá Vương, sắp quyết sinh tử.
Hai tay Diệp Phàm chuyển động, bố hạ vô tận pháp trận, mười ngón tay nhỏ xuống huyết dịch màu vàng, khiến cả tòa pháp trận cấm kỵ sống lại, ngăn cách Bá Vương, suýt nữa luyện hóa đối thủ!
Mà bản thân hắn thì dõi nhìn Bắc Đẩu, nghĩ tới quá nhiều. Một ngọn đèn mặt quỷ thân người bầu bạn bên thân, lay động ra hỏa quang quỷ dị, tôn hắn lên vô cùng thần bí.
Hắn đang suy ngẫm Độ Nhân Kinh, hắn đang nghĩ về bí mật của Cổ Chi Đại Đế.
Chôn thi thể nơi đoạt tạo hóa thiên địa cực tận huyền diệu, có thể sinh ra biến hóa đáng sợ, không thể dự liệu.
Ở thời đại thần thoại, thi thể chí tôn sinh biến mà sinh ra "linh thần", thân có Luân Hồi Ấn, có thuyết chôn xuống thân đời sau của tương lai, càng có những pháp môn lột xác quỷ dị khác không ai biết.
Nếu suy xét từ phương diện này, Linh Bảo Thiên Tôn khai sáng Độ Nhân Kinh quả thực quá kinh người, rốt cuộc hắn đã dự kiến điều gì? Chẳng lẽ nói sẽ có một trận hắc ám thi họa hay sao.
Trong một chớp mắt Diệp Phàm đã nghĩ tới rất nhiều, quá khứ chưa từng xảy ra, tương lai liệu có thiên tôn thi kiếp hay không? Hơi suy ngẫm một chút sẽ khiến người ta không rét mà run.
Phải biết, nơi chôn thân của Cổ Chi Đại Đế, từng nơi đều cực kỳ quỷ dị, những nơi đó không thể dự đoán, đến nay còn chưa đào ra được một cỗ đế thi chân chính nào.
Linh Bảo Thiên Tôn đã dự kiến được điều gì? Mới khai sáng ra một tông pháp môn Đạo giáo nhìn dường như có chút vô dụng như vậy, nhưng lại vạn cổ không mất, giống như đang dùng để trấn nhiếp tương lai!
Bên cạnh Diệp Phàm, ngọn đèn mặt quỷ thân người tỏa ra ánh sáng mờ, truyền ra tiếng tụng kinh, đó là đạo thống của Linh Bảo Thiên Tôn, là Độ Nhân Kinh không khuyết, sinh ra một loại lực lượng quỷ dị mà thần bí.
Ánh sáng xanh mờ mịt bắn ra, huyết tế đàn cách đó không xa lại ảm đạm, tia thi khí cuối cùng trên đó cũng biến mất.
Diệp Phàm bừng tỉnh, con ngươi sáng rực sinh huy.
Cùng một thời gian, trong Nguyên Thiên pháp trận màu vàng, Bá Vương gầm thét, càng thêm uất ức, luôn bị bất ngờ áp chế, ở vào tình cảnh bất lợi, khiến hắn hận muốn điên, quát: "Uống máu của ngươi, dập lửa giận của ta."
Thân thể hắn hừng hực thiêu đốt, đang vận dụng pháp tắc cấm kỵ, xé rách ra một khe hở, sắp thoát khốn mà ra khỏi trận.
Diệp Phàm nghe vậy, khóe miệng lộ ra một tia lạnh lùng, hai tay hợp lại, diễn hóa Nguyên Thuật pháp trận càng phức tạp huyền ảo hơn, cá Thái Âm và cá Thái Dương quấn lấy nhau, xoay chuyển lẫn nhau, một tấm tiên đồ bay lên, trên đó có nhật nguyệt sơn hà, giống như một phương Tinh Thần Sơn Hà ấn trấn xuống.
Trong tiếng ầm ầm rung động của thiên vũ, nhật nguyệt sơn hà xoắn vào nhau, cổ trận sống lại, sôi trào ra kim hà chói mắt, sao rơi và sơn hà ngưng làm một thể, hóa thành sơn nhạc thần ấn.
Đây là sự kết hợp đạo của Diệp Phàm và Nguyên Thuật, pháp trận ngưng tụ thành Âm Dương Sinh Tử Luân Hồi ấn, vừa cương vừa nhu, chí cường chí đại, cuồn cuộn trong vũ trụ tinh không.
"Ầm!"
Pháp ấn khổng lồ giáng xuống, đập cho Bá Vương thất khiếu phun máu, toàn thân xương trắng lởm chởm, bay ngang ra ngoài, để lại mảng lớn vết máu trong tinh không.
Mọi người ngây dại, đây chính là đường đường Bá Vương, lại như người rơm bị người ta đánh bay, quả thực khiến người ta không thể tin được!
Pháp trận màu vàng và thần ấn do Diệp Phàm kết ra kết hợp lại với nhau, đây là thể hiện cao nhất của bí pháp và trận thuật của hắn kết hợp lại.
"A..."
Bá Vương gầm thét, trong lòng không cam, bị pháp trận áp chế ở vùng đất đặc thù này, hắn không phục không phẫn, tính cách ngỗ ngược kiêu ngạo sao có thể chịu đựng sự sỉ nhục này?
Diệp Phàm là lạnh lùng vô tình, hai tay kết ấn, toàn thân phát ra vô lượng quang, cổ trận cấm kỵ dưới chân lại lần nữa sống lại.
Ù ù!
Một đôi đại thủ màu vàng trong mịt mờ ngân huy khai thiên tích địa, vũ trụ giống như bị người ta đảo ngược lại, nứt ra vô số vết nứt hư không lớn, mảnh vỡ hỗn độn liên tiếp nổ tung.
Cuối cùng, đôi đại thủ màu vàng này kết thần ấn nện xuống!
Bá Vương một tiếng kêu thảm, thân thể suýt bị đánh gãy, khắp người xương trắng lởm chởm, tử huyết đầy trời. Hắn dốc hết sức đối kháng, hận không thể lập tức giết tới trước mặt Diệp Phàm, đem hắn chém đứng, nhưng hiện thực rất tàn khốc.
Dưới chí cường pháp trận của Cổ Thiên Đình, hắn khó nhích một bước, toàn thân đều là tử huyết, khi thần ấn màu vàng giáng xuống, bị đập cho gãy xương đứt gân.
Đại thủ màu vàng của Diệp Phàm chậm rãi ép xuống, giống như có một đại lục mênh mang chìm xuống, trấn áp Bá Vương cho tử huyết đầm đìa, gần như trở thành một đống bùn nhão.
"Dựa vào ngươi còn muốn uống máu của ta?" Ánh mắt Diệp Phàm chuyển, giống như nghìn vạn năm xa xôi, đứng trong vùng pháp trận này, tựa như một chúa tể.
Bá Vương tóc dài rối tung, tử huyết tung tóe, mắt hắn tràn đầy sắc bén dã tính, vẫn có một loại tính xâm lược, quát: "Ngươi dám cùng ta chân chính một trận sao?!"
"Chiến thế nào, ngươi lấy cao cảnh giới để ép ta, hiện tại ta lấy pháp thuật của mình trấn sát ngươi, không đủ công bằng sao?!" Diệp Phàm lạnh lùng nói.
Hắn áo không dính máu, phiêu dật linh động, đứng dưới tinh không, bị từng đạo tinh hà vây quanh, trông điềm nhiên thoát tục, tựa như chân tiên giáng thế.
Bá Vương trán gân xanh nổi lên, nghiến răng, có khổ nói không ra, vốn là đồng cảnh giới một trận, mà nay diễn biến tới bước này.
"Ầm!"
Diệp Phàm không cho hắn cơ hội, hai tay giao nhau chuyển động, đem pháp trận khổng lồ cô đọng thành một tòa bảo ấn, lại lần nữa nện xuống dưới, muốn triệt để giải quyết Bá Vương.
Hắn đúc thành một tòa Nhật Nguyệt Sơn Hà ấn, pháp trận và đạo tắc dung hợp, trở thành một chỉnh thể, chân chính bá tuyệt thương vũ!
Đây là một lần trọng kích vô song, pháp trận màu vàng cô đọng đạo quang từng tia, ép sập vũ trụ, Bá Vương tránh không kịp, trực tiếp bị đập trúng.
Rắc!
Đầu tiên, hai cánh tay hắn gãy, thân mình bay ngang lên, mà trong quá trình bại lui, bảo ấn pháp trận màu vàng tiến tới, thẳng trúng thân thể hắn.
Đây là một hình ảnh đẫm máu, thân thể hắn bị đánh thành hai đoạn, tử huyết phun trào, xương sống vỡ vụn, mảnh xương bay tứ tung, thê thảm không nỡ nhìn.
"Keng!"
Một tiếng chuông ngân qua đi thiên địa yên tĩnh, trong cơ thể Bá Vương xông ra một chiếc chuông lớn màu tím, đây là khí của hắn, treo trên không nửa đoạn thân mình, rủ xuống từng tia sóng chuông thần lực, đem hắn bảo vệ.
"Trận chiến này nên kết thúc rồi!" Diệp Phàm lạnh giọng nói.
"Không, trận chiến này còn chưa kết thúc, ta cùng ngươi chân chính một trận, mỗi người dựa vào sở học, cảnh giới không chênh một trận!" Bá Vương gầm thét, hắn cực độ không cam, tự cho thực lực chân chính đồng giai thiên hạ đệ nhất.
Diệp Phàm đứng trong tinh hà, không nhiễm bụi trần, vạt áo tung bay, giống như một tôn tiên nhân tự vượt giới mà đến, lạnh lùng nhìn về hắn, trầm mặc rất lâu, nói: "Nếu ngươi đã nói như vậy, vậy ta cho ngươi một cơ hội."
"Đừng!" Xa xa, Long Mã, Hoàng Kim Sư Tử, Thiên Hạt cùng những người khác đều sốt ruột.
"Không thể như vậy!" Dương Vân Đằng càng vội đến dậm chân, sợ Diệp Phàm trúng kế, chịu thiệt lớn của Bá Vương.
Chư hùng cũng đều lộ ra dị sắc, Diệp Phàm vốn chiếm cứ tuyệt đối thượng phong, chẳng lẽ còn thật muốn thay đổi cục diện này, tiến hành một trận huyết chiến sao?
"Vậy tốt, ta nhất định sẽ giết ngươi!" Bá Vương lộ ra một miệng răng trắng như tuyết, giống như một dã thú lạnh lẽo nói.
"Ầm!"
Đột nhiên, pháp trận màu vàng vang rền, từ trên trời giáng xuống, hướng hắn trấn sát, tinh huy mênh mông vô bờ đổ xuống, mịt mờ như biển.
"Ngươi nói chuyện không giữ lời!" Bá Vương gầm thét, thúc giục chuông lớn trên đầu chống đỡ.
"Keng..."
Tiếng chuông xa xăm, chuông tím loạn rung, thân thể vừa tổ hợp lại của Bá Vương lại một lần nữa xé rách, toàn thân là máu, hắn chịu đựng trọng thương khó có thể tưởng tượng.
Trong di trận của Cổ Thiên Đình, mặc hắn có thần thông bằng trời cũng khó mà đối kháng, cổ trận khẽ lay, nhật nguyệt tinh thần đều rơi xuống, hắn một thân huyết nhục làm sao chống đỡ?
Cho dù có thể chất chí tôn của Thương Thiên Bá Huyết Nhất Mạch cũng không được!
Diệp Phàm lạnh lẽo đáp lại, nói: "Ta nói chuyện trước nay giữ lời, đánh tới cảnh giới ngươi rớt xuống, giết tới bổn nguyên ngươi dần dần mài diệt, cho đến hạ làm Thánh Nhân mới thôi, đến lúc đó đồng cảnh giới một trận, ta đến giết ngươi!"
"Ngươi..." Bá Vương tức tới miệng phun máu tươi, nhưng cũng không lời nào để nói, là hắn trước lấy cao cảnh giới áp chế Diệp Phàm, mà nay lại ngược lại bị người ta ở thấp cảnh giới trấn sát.