Chương 127: Huyền Hoàng
Phía trên, so với các khu vực khác, Huyền Hoàng chi khí ở nơi này mỏng manh nhất, nhưng lúc này lại vang lên tiếng ầm ầm, có ánh sáng chói mắt từ nơi xa lưu chuyển tới.
Huyền là tinh hoa của trời, Hoàng là tủy của đất, giao hòa vào nhau, vốn sẽ không có hào quang tỏa ra bốn phía, nhưng lúc này trong đó lại có một luồng Huyền Hoàng khí rực rỡ khác thường, sáng chói hơn gấp nhiều lần so với những luồng Huyền Hoàng khí dày nặng mà mộc mạc khác.
“Trời ạ, là Huyền Hoàng chi căn, tinh hoa cốt lõi!” Cơ Tử Nguyệt kích động đến tột cùng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, sau đó hầm hầm túm lấy Diệp Phàm, nói: “Mau giải khai cấm chế của ta, đó chính là tinh hoa mẫu khí trong truyền thuyết, là Huyền Hoàng chi túy, ngàn trăm kiếp khó gặp một lần, nếu không lấy được thì cả người lẫn thần đều phẫn nộ!”
Ngay lúc này, Luân Hải của Diệp Phàm chấn động, Khối Đồng Xanh bay ra, chìm vào trong Huyền Hoàng, hút lấy luồng tinh túy rực rỡ kia, rồi hạ xuống.
Cơ Tử Nguyệt vừa kinh ngạc, lại vừa kích động, hét lên: “Chia cho ta một ít!” Nàng tưởng rằng là Diệp Phàm ra tay, thu lấy xuống.
Trên thực tế, Khối Đồng Xanh căn bản không chịu khống chế, Diệp Phàm vội vàng tế ra chiếc đỉnh của mình, đón lấy Khối Đồng Xanh, hấp thu Huyền Hoàng tinh túy.
“Rắc”
Tiếng vỡ vụn truyền đến, tôn tiểu đỉnh kia căn bản không thể chịu đựng nổi, bị sức nặng vạn quân ép nát, hòa lẫn vào cùng với Huyền Hoàng tinh túy.
Khối Đồng Xanh chỉ hấp thu một phần Huyền Hoàng tinh túy, có thể nói là “nếm thử rồi dừng”, phần tinh túy còn lại lượn lờ bên ngoài, mảnh đỉnh vỡ cũng bám lên trên khối đồng.
Diệp Phàm không biết là vui hay buồn, khối đồng quá thần bí, dễ dàng liền bắt được Huyền Hoàng tinh túy, thế nhưng chiếc đỉnh mà hắn khổ cực rèn luyện lại vỡ nát, khiến trong lòng hắn cảm xúc khó tả.
“Đây là chuyện tốt, đỉnh vỡ hòa quyện với Huyền Hoàng, ngươi có thể tế luyện lại, sẽ có được vũ khí hằng mơ ước. Đến lúc đó đừng quên, chia cho ta một sợi Huyền Hoàng tinh túy, ngươi căn bản dùng không hết nhiều như vậy đâu!” Cơ Tử Nguyệt vung vẩy nắm tay nhỏ, trong mắt đầy sao nhỏ, suýt nữa cắn tới tai Diệp Phàm, lớn tiếng nhắc nhở.
Khối Đồng Xanh bay tới, trong lòng Diệp Phàm lo lắng sợ hãi, một luồng Huyền Hoàng có thể ép nát một dãy sơn mạch, Huyền Hoàng tinh túy như thế này nghĩ lại càng nặng hơn, nếu tiến vào Luân Hải, hắn sợ mình sẽ lập tức vỡ vụn.
Thế nhưng, căn bản không có cách nào né tránh, khối đồng lóe lên liền tới, chớp mắt chìm vào con suối ở đáy biển, mọi thứ sóng yên gió lặng, không hề có chuyện xấu gì xảy ra, khiến hắn yên tâm trở lại.
Giờ phút này, phía trên vang lên tiếng ầm ầm, sau khi Huyền Hoàng tinh túy bị thu đi, mây tan sương tản, khu vực này lại trở nên quang đãng, xuất hiện một lỗ hổng.
Đây là cơ hội khó có được, Diệp Phàm xách theo thiếu nữ áo tím, hóa thành một tia chớp xông thẳng lên trên, trong nháy mắt thoát khỏi đáy hồ.
“Nhiều Huyền Hoàng khí như vậy, không thể thu đi, thật không cam lòng mà...” Cơ Tử Nguyệt không cam lòng kêu la, quả thực giống hệt như một tiểu mê tiền.
“Ào ào ào”
Bọt sóng cuộn trào, Diệp Phàm lao ra khỏi mặt nước, cuối cùng thở phào một hơi dài.
Đây là một hồ nước khổng lồ, sóng biếc vạn khoảnh, mênh mông vô bờ, hơi nước mông lung, mặt hồ xanh biếc trong suốt, giống như một khối bảo thạch thiên nhiên, lượn lờ tiên khí, điểm xuyết trên mặt đất mênh mang.
Diệp Phàm bay mất nửa khắc, mới tới được một bên bờ, đập vào mắt là một mảng xanh um, vô tận cổ mộc sinh trưởng trên bờ, xanh tươi rậm rạp, sinh cơ bừng bừng.
“Cuối cùng cũng thoát khốn rồi...” Hai người có thể nói là sống sót sau kiếp nạn.
Bên bờ, cổ thụ chọc trời, xanh biếc mướt mắt, tâm thần Diệp Phàm triệt để thả lỏng xuống.
Cơ Tử Nguyệt liếc mắt, sóng mắt lưu chuyển, nhăn nhăn mũi, sau đó chiếc răng nanh nhỏ sáng lấp lánh cùng lúm đồng tiền đáng yêu đồng thời hiện ra, nói: “Này này này, chúng ta từng cùng hoạn nạn, có thể nói là chi giao sinh tử, còn không mau thả ta ra? Bây giờ nên cùng hưởng cam khổ rồi, mau chia Huyền Hoàng tinh túy cho ta.”
Nàng hoàn toàn không coi mình là người ngoài, sinh động mà lại có chút tinh nghịch, nhẹ nhàng bước tới, nghiêng đầu cười khẽ, duỗi ra một bàn tay ngọc thon mềm, khẽ khua trước mắt Diệp Phàm.
“Đúng, là nên cùng cam cộng khổ.” Khóe miệng Diệp Phàm mang theo một tia cười, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ra hiệu nàng ngồi xuống, nói: “Đem cổ kinh của Cơ gia các ngươi chép ra cho ta đi.”
“Cái gì?!” Cơ Tử Nguyệt trừng đôi mắt to long lanh nhìn hắn, nói: “Ngươi đây là hành vi cường đạo!”
“Không sai, hôm nay ta chính là muốn cướp bóc.” Diệp Phàm rạng rỡ cười, nói: “Hơn nữa, cái gì cũng đều cướp, bảo vật giao ra, cổ kinh giao ra...”