Chương 1587: Hắc Ám Động Loạn
Bắc Đẩu Tinh Vực một mảnh hắc ám, tĩnh lặng như chết, không có một chút tiếng động.
Trừ viên sinh mệnh cổ địa bị chia năm xẻ bảy, được Hoang Chủ bảo vệ ra, các tinh thần còn lại toàn bộ đều trở thành bột mịn, hóa thành tro bay, vĩnh viễn không còn tồn tại.
Một chiếc kén tiên đang chìm nổi, treo lơ lửng phía trên cổ địa đã bị hủy diệt kia, tiên quang dần dần ảm đạm, sau đó chìm vào bóng tối, từ đó biến mất không thấy.
Cho đến thời khắc này, tất cả đế uy đều biến mất, sinh mệnh cổ địa nứt vỡ phía dưới mới truyền ra tiếng khóc thương, cũng không biết đã chết bao nhiêu người, trên mặt đất máu chảy lênh láng, thi cốt vô tận.
Người cường tráng cơ hồ đã chết quá nửa, chỉ còn lại lão nhân cùng hài đồng, các chủng tộc khác cũng như vậy, chỉ giữ lại già yếu, cùng với một bộ phận nhỏ cường tráng, làm hạt giống sinh mệnh để tiếp nối.
Thế nhưng không còn mặt trời, còn làm sao tiếp nối được?
Những Chí Tôn này vì thành tiên thất bại, hiển nhiên là trút giận lên Bắc Đẩu, muốn một lần hủy diệt nơi này.
Quang hoa từ Hoang Cổ Cấm Địa, cùng với một số di tích do Cổ Chi Đại Đế lưu lại tỏa ra, bao phủ mặt đất, không để giá lạnh tới gần, bảo vệ cổ địa tàn phá.
Tây Mạc chết lặng, nhưng Tu Di Sơn vẫn còn, mơ hồ còn có tiếng tụng Phật kinh truyền đến.
Nam Lĩnh sụp đổ, giữa đồng hoang cổ thú mãnh cầm phơi thây vô số, rất nhiều tiểu thú kêu gào chờ ăn, một mảnh thê thảm.
Thất đại cấm khu ở Đông Hoang rất yên tĩnh, nhưng vẫn khiến người kính sợ, sâu không lường được, có lẽ có Chí Tôn còn sẽ trở về, tiếp tục ngủ say ở nơi này.
Bắc Nguyên hoang lương, dấu vết sinh mệnh hiếm thấy. Trung Châu tiếng khóc gào nhiều nhất, người chết cũng nhiều nhất, không giống các nơi khác dân cư thưa thớt, nơi này rất đông đúc, thi cốt thật sự chất thành núi thành biển.
Tương đối mà nói, Bắc Đẩu cũng không tính là quá tệ, dù sao bọn họ đã trải qua, Hắc Ám Động Loạn xem như đã kết thúc, không giống các tinh vực khác dày vò mới vừa bắt đầu.
“Thương Thiên, xin người hãy mở mắt ra, nhìn xem mặt đất này, còn có đường sống sao, sinh linh đồ thán, khắp nơi thây máu. Còn có hy vọng gì đáng nói?”
Trên một viên hành tinh, một lão giả tóc bạc trắng ngửa mặt lên trời giận mắng, đầy mặt đều là nước mắt già, dưới chân ông là mấy đứa trẻ vì sợ hãi mà run rẩy, xa xa thi thể rất nhiều, cha mẹ chúng, thân nhân chúng, tất cả đều đã chết.
Thần Khư Chi Chủ giáng lâm nơi này. Há miệng hút một cái. Vô số người, vô tận sinh linh nổ tung, máu tươi trải khắp tinh thần. Tinh hoa sinh mệnh không đếm xuể hóa thành từng sợi hào quang bay lên.
Kẻ cường tráng quá nửa đều phải chết, chỉ sẽ lưu lại một phần, để truyền thừa sinh mệnh của cổ địa được tiếp nối. Để dành khi tương lai lần nữa phát sinh Hắc Ám Động Loạn thì dùng.
Còn về lão nhân, hài đồng phần lớn thì có thể may mắn thoát khỏi, bởi vì cả hai ẩn chứa vật chất sinh mệnh đều tương đối ít, không thuộc phạm vi nuốt ăn.
Thần Khư Chi Chủ chỉ dừng lại ở nơi này trong chốc lát, một tỷ sinh linh đều đã bị nuốt ăn, viên tiểu tinh này một mảnh mây sầu ảm đạm, huyết vụ rất nồng, tràn đầy tiếng khóc ai oán, nơi này là luyện ngục nhân gian.
Mà đây còn tính là tốt, nguy cơ bộc phát ở các nơi khác càng nặng hơn. Có những chủ tinh hiển hách nổi danh trong vũ trụ đều gặp đại nguy cơ, vì nhân khẩu đông đảo, người chết càng nhiều!
Ví như Câu Trần Cổ Tinh, nơi này từng sinh ra Đại Đế, từng cực độ huy hoàng, trong một thời đại nào đó trở thành trung tâm vũ trụ, nhưng mà nay đại nạn đến, vẫn không ngăn được.
Thạch Hoàng đến rồi!
Đây là một Cổ Đại Chí Tôn cực độ lạnh lùng, tâm sớm đã bị băng lãnh cùng vô tình nhấn chìm, ức vạn sinh linh chết đi, hắn cũng sẽ không nhíu một cái lông mày.
Quá khứ, hắn đã nuốt ăn mấy trăm ức sinh linh. Mà nay nếu muốn tiếp tục mạng sống, chỉ có thể nhiều hơn. Nếu không sẽ không có chút tác dụng nào.
Giống như phục dụng Bất Tử Dược vậy, sau một lần dược hiệu tất nhiên giảm mạnh, chỉ có phục dụng gấp mười, gấp trăm lần, mới có thể tiếp tục kéo dài sinh mệnh.
Mà nếu tính toán như vậy, một đời này sinh linh mà hắn cần thật quá kinh người, ít nhất cũng là tính bằng hàng nghìn ức, thậm chí cửa ải vạn ức cũng không ngăn được.
Vũ trụ rất lớn, có vô tận tinh hệ, nhưng sinh mệnh cổ tinh xa không nhiều như tưởng tượng, nhất là chủ tinh như Câu Trần, Tử Vi Tinh Vực như vậy, thì càng ít.
Cho dù tính cả những tiểu tinh kia, cùng với sinh mệnh tiểu giới do nhiều Cổ Đại Thánh Hiền mở ra, số lượng sinh linh cần như vậy vẫn không tính là một con số nhỏ.
Huống chi, Hắc Ám Động Loạn một đời này không chỉ có một mình hắn, còn có Luân Hồi Chi Chủ, Trường Sinh Thiên Tôn mấy người, nhu cầu cũng sẽ không yếu hơn hắn bao nhiêu.
Cho nên, một đời này, bọn họ cứ một đường đi xuống như vậy, đạp khắp bát hoang vũ trụ, chú định sẽ dẫn phát máu chảy ngập trời, toàn vũ trụ đều phải bi thương cùng run rẩy.
Hắc Ám Động Loạn chỉ có thể một lần so với một lần càng khủng bố, một đời này sẽ đạt tới mạnh nhất, có chút thiên cơ sư tuyệt vọng thậm chí bi quan dự đoán, sẽ có thể diệt thế rồi!
“Năm năm tháng tháng hoa tương tự, tháng tháng năm năm người khác nhau, lại là một đời, ta từng đến qua, cũng là cảnh tượng máu chảy ngập trời như vậy, chỉ là mỗi lần cảm nhận đều khác nhau a.” Thạch Hoàng, Chủ Nhân Bất Tử Sơn vân đạm phong khinh nói.
Phía dưới, vô số thân ảnh chạy trốn, khóc gào, quỳ xuống cầu nguyện Thương Thiên, dắt con dẫn cái, lăn bò chạy trốn, đây là thảm kịch nhân gian.
Thế nhưng có ích gì, trong mắt Cổ Đại Chí Tôn, những thứ này đều là kiến hôi, khó khiến trong lòng hắn nổi lên một tia gợn sóng, cứ như vậy một chỉ điểm xuống, mấy chục ức người nổ tung, hào quang sinh mệnh chui vào miệng mũi hắn, như từng sợi sương trắng đang lan tỏa.
Thạch Hoàng lòng dạ sắt đá, cho dù cảnh tượng bi thảm nhất cũng khó lay động căn bản tâm của hắn, sau khi chứng đạo tâm chí như sắt, mà sau khi tự chém một đao máu thì lạnh đến tận xương tủy.
Xoay người, đi tới một khu vực khác của viên chủ tinh này, hắn cũng không vội diệt hết chúng sinh, mà là khóe miệng mang theo một tia lạnh lùng, thưởng thức “trăm thái nhân gian” này.
“A...”
Có Thánh Nhân đang kêu thảm, cố gắng bay lên cao thiên, thế nhưng dưới uy áp của Cổ Đại Chí Tôn, nửa bước khó đi, trực tiếp liền vỡ nát trong thiên địa, cường đại như Thánh Nhân lúc này cũng bất quá là kiến hôi.
Không có lực lượng gì có thể ngăn cản Cổ Đại Chí Tôn ra ngoài kiếm ăn, trên tới Thánh Hiền, dưới tới phàm nhân đều là đối tượng bị săn giết, mà cường giả càng là lựa chọn hàng đầu, bởi vì bọn họ ẩn chứa tinh hoa vật chất sinh mệnh sẽ càng nhiều.
“Tuy là một viên đại tinh, nhưng cũng không đủ cho bản hoàng dùng, vẫn là quá ít, mà Thánh Nhân đâu, chưa thấy mấy người, đều trốn đi rồi sao?” Thanh âm lạnh lùng của Thạch Hoàng rét lạnh vô cùng, chấn động mảnh tinh không này.
Hắn một niệm tới bát hoang, trong một hơi thở, thần thức quét qua tất cả tinh thần, không giữ lại chút nào phóng thích uy nghiêm, sau đó đằng không bay lên, tiến vào trong tinh vực, trên tinh thần nơi sâu thẳm hắc ám nhiều Thánh Giả kêu thảm, hóa thành huyết vũ.
Thạch Hoàng chỉ đi dạo một vòng, nhiều Thánh Giả thuộc về Câu Trần tinh liền chết và bị thương quá nửa, trốn trong tinh hà cũng vô dụng, Chí Tôn một niệm liền có thể tìm ra.
“Lưu lại chút hạt giống thơm ngát, để cho tương lai.”
Thạch Hoàng đứng dậy, một bước liền từ viên đại tinh này biến mất, chìm vào sâu thẳm vũ trụ, nơi này máu chảy ngập trời, sinh linh chết đi tính bằng đơn vị trăm ức.
Nhưng mà, vẫn không thể thỏa mãn nhu cầu của hắn!
Ngày này, toàn vũ trụ đều đang rên rỉ, chúng sinh bi hống, ngày tận thế hắc ám đến, không có ai có thể cứu vớt.
Đại Đế già đi, qua đời rồi, một đời này không người chứng đạo, không có ai có thể chống lại Hắc Ám Động Loạn, đổ máu cứ như vậy tiếp tục...
Kỷ nguyên hắc ám chính thức mở ra, đây là một niên đại hỗn loạn cùng bi thảm.
Cái gì ái hận tình thù, cái gì mục tiêu xa vời trên tiên lộ, cái gì mộng chứng đạo... trong một đời này, cái gì đều là hư, chỉ có sống sót mới là thật.
“Hư Không Đại Đế người ở phương nào, vạn dân cầu nguyện, nguyện người trường sinh a, xin hãy lại vì Nhân Tộc ta mà chiến một trận đi, a ô...”
Chúng sinh bi thương, trong thời đại hắc ám này, nhớ tới Hư Không Đại Đế từng đông chắp tây vá, huyết chiến bát hoang, cả đời hắn đều đang chinh chiến, cho đến khắc cuối cùng của sinh mệnh.
Chưa từng ngừng nghỉ, một mình năm đó đã bình định chư vực, ngăn được loạn triều hắc ám, cũng không biết đã cứu vãn bao nhiêu sinh linh, đáng tiếc hắn chết sớm, chỉ sống chưa đủ một đời.
“Hư Không Đại Đế a, tử dân của người nhớ nhung người, hu hu... xin người hãy sống lại, trên mặt đất sao có thể không có người!”
Ngay cả một số Thánh Nhân đều đang cầu nguyện, thậm chí một số lão Đại Thánh hiểu rõ bí sử đều đang khóc lớn, hướng về phương vị Bắc Đẩu ảm đạm dập đầu khóc gào.
“Hư Không Đại Đế, sao có thể quên người, một mình đi chặn cửa ra của Luân Hồi Hải, sau đó lại mang theo quyết tâm phải chết, đại chiến Bất Tử Sơn, một đời này ai vì chúng ta mà chiến, ai vì chúng ta ngăn Hắc Ám Động Loạn?”
Một viên chủ tinh khác - Thông Thiên, bi kịch cũng đang diễn ra.
Quang Ám Chí Tôn đang ra tay, huyết đồ trăm vạn dặm, há miệng hút một cái, vô tận hào quang sinh mệnh nhập thể.
Đột nhiên, trong lòng hắn đau nhức kịch liệt, sau đó thân thể lảo đảo một cái, bởi vì hắn nhìn thấy một số cảnh tượng, nghĩ tới một số “chuyện cũ”.
Hắn nhìn thấy một tiểu nam hài từ trong đống xác đem thi thể một lão nhân kéo ra, khóc lớn, nhào vào lòng người ấy, mái tóc bạc kia đều là máu, nhuộm đầy một thân.
Hắn thấy một hài nhi co ro trong lòng một người mẹ, khóc lớn, dùng tay nhỏ sờ khuôn mặt lạnh băng mà trẻ trung kia.
Hắn thấy một thiếu nữ tu sĩ sau khi nổ tung, một nam tử trẻ tuổi như phát điên, nhào vào trong đống máu xương kia, lấy đầu đập đất, sau đó tuyệt mệnh.
...
Hắn cũng từng yếu nhỏ, cũng từng giãy giụa, cũng có qua một đoạn giai đoạn trưởng thành không nỡ nhìn lại, lúc này có trong nháy mắt thất thần.
“He he...” Quang Ám Chí Tôn tay ôm ngực, hồi lâu mới thở được, tự giễu nói: “Tâm của ta lại có đau đớn trong chớp mắt, nhớ tới một số chuyện cũ sao?”
Nhưng rất nhanh, hắn liền bị lạnh lùng thay thế, sát ý khắp người, con ngươi bắn ra hàn quang, quét ngang tất cả, vô biên sát kiếp tái khởi, máu bắn tung cả viên cổ tinh.
“Vô Thủy Đại Đế, ngươi từng trấn áp cửu thiên thập địa, đánh đến vũ trụ run rẩy, mà nay tinh vực điêu linh, thập phương đều tịch, Nhân Tộc cần ngươi...” Tiếng khóc gào vang vọng thiên địa.
Khí Thiên Chí Tôn, một đường huyết sát, thu hoạch chỉ có thể dùng bình thường để hình dung, bởi vì nhu cầu của hắn so với Thạch Hoàng không ít hơn bao nhiêu, mà nay nhu cầu là chồng chất gấp mấy chục, mấy trăm lần quá khứ, thật tính xuống, số lượng quá kinh người!
Ngày này, hắn giết tới một viên tinh thần khổng lồ, quá khứ chưa từng đến qua, trong thức hải không có nhận thức.
Bất quá, khi hắn giáng lâm xuống thì trong lòng đập mạnh, hai mắt bắn ra hai đạo quang thúc đáng sợ, nhìn chằm chằm một phương vị.
“Tổ tinh của Bá Thể, khó trách... người nơi này đều rất cường đại, dường như còn có một địa phương rất không tầm thường!”
Một mảnh tinh không khác, Luân Hồi Chi Chủ cũng đang hành động, đã huyết tẩy ba viên tinh thần, sau lưng là hài cốt cùng huyết lãng vô biên, chấn động vũ trụ!
Hắn một đường mà đi, chạy tới bờ bên kia của tinh không, hắn biết địa phương này, cũng hiểu nơi này không tầm thường, nhưng vẫn đến, bởi vì nơi này có thể có đại thu hoạch.
Đây là một viên tinh thần màu xanh nước biển, hiện nay tên là Địa Cầu!
“Hàm Cốc Quan... còn tồn tại, trải qua mấy vòng luân hồi rồi, vẫn còn cái tên này, he!”