Chương 1651: Lão Tộc Trưởng
Người từng yết kiến Thanh Đế!
Một nhân vật như vậy phải kinh thế hãi tục đến nhường nào, quả thực có thể gọi là một bộ sử sách còn sống, rốt cuộc đã tồn tại bao nhiêu năm rồi? Khiến người ta khó mà tin nổi, quả thực là nghịch thiên rồi.
Đây không phải là bị phong ấn trong Thần Nguyên, mà là chí cường giả của Thần Tộc vẫn luôn sống sót cho đến nay.
Thanh Đế đã tọa hóa từ hơn một vạn năm trước, mà ông ta lại từng triều bái qua, vậy thì đến hiện tại ít nhất cũng đã có tuổi thọ hơn vạn năm rồi, vô cùng đáng sợ.
Mà hiển nhiên vào thời điểm đó người bình thường không thể nào gặp được Thanh Đế, nhất định phải có thân phận cực cao mới được, tu vi siêu phàm nhập thánh, điều này cần phải có năm tháng nhất định để tích lũy.
Đây mới là Hoạt Hóa Thạch chân chính!
“Phong thái Yêu Đế vô thượng, nhìn xuống vạn cổ, ngạo thị thiên hạ, loại hùng tư đó đến nay nghĩ lại vẫn khiến người ta run rẩy.” Lão tổ Thần Tộc thở dài, trên mặt hiện lên vẻ tưởng nhớ, chìm vào trong hồi ức.
“Nhưng mà, vĩ đại như Chí Tôn cũng có một ngày già đi.” Ông ta khẽ lắc đầu, Yêu Đế vô thượng chấn động tám phương vũ trụ, nhưng cuối cùng vẫn không thể thành tiên.
Mọi người há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra, năm tháng đã chôn vùi quá nhiều!
Lão tộc trưởng Thần Tộc không phải được phong ấn bằng Thần Nguyên, trên thực tế bao nhiêu năm nay ông ta vẫn luôn tu hành, vì vậy đạo hạnh thủy chung vẫn đang tăng trưởng, muốn đột phá gông cùm, để bản thân thăng hoa.
Nhưng đáng tiếc, ông ta quá già rồi, Tiên Đài mục nát, sắp sửa vỡ nứt, không thể cá vượt long môn, tiến hành lần lột xác chung cực cuối cùng.
Nửa thân ông ta đã thạch hóa, chính là mô phỏng Cổ Đại Chí Tôn mà thành, đây là một loại pháp môn trường sinh kéo dài tính mạng, Thánh Linh có thể từ thân đá hóa thành huyết nhục, còn ông ta thì làm ngược lại, để cho cơ thể cùng Tiên Đài và sinh cơ ẩn náu, ngủ say, tiêu hao sinh mệnh giảm xuống mức thấp nhất.
Mà trong quá trình này, ông ta chỉ giữ một niệm bất diệt, tiến hành ngộ đạo, khổ sở suy nghĩ về thăng hoa, còn những tình cảm suy nghĩ khác đều đã cứng đờ, sẽ không diễn ra.
Đương nhiên điều này cũng có liên quan đến việc ông ta từng phục dụng qua thần đan, nếu không sẽ không thể tiến hành sự ngủ đông như vậy cũng như sống qua năm tháng dài đằng đẵng như thế.
Nhưng chỗ hại của cách làm như vậy cũng là rõ ràng dễ thấy, con người đã nửa phế rồi, ngộ đạo cũng không có tiến triển mang tính đột phá. Mà bản thân lại gần như tàn phế rồi.
Dựa theo lời của lão tộc trưởng Thần Tộc, Sinh Mệnh Cấm Khu khác nhau có pháp môn trường sinh khác nhau, không phải là thành tiên chân chính, nhưng lại có thể làm chậm quá trình già yếu một cách hiệu quả.
Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là chém bỏ cảnh giới Đại Đế, sau đó tự phong ấn, khi cần thiết tỉnh lại mới dùng những pháp môn này để kéo dài mạng sống.
Mà ông ta cần ngộ đạo, giữ tỉnh táo. Vì vậy mới không dùng Tiên Nguyên để phong ấn bản thân.
Cứ như vậy từ thời cổ đại một mực sống đến hiện tại. Thật sự là có chút dọa người, khiến người ta ngây ra sững sờ.
Phải biết rằng, Đại Thành Thánh Thể một đời cũng chỉ hơn một vạn tuổi mà thôi!
“Tại sao. Thanh Đế chưa từng tiêu vong sao, chẳng lẽ đây là hắn chuyển sinh rồi?” Cuối cùng, lão tộc trưởng Thần Tộc bình phục cảm xúc. Thỉnh cầu Diệp Phàm đưa Thanh Liên cho ông ta xem.
Khi ông ta run rẩy đón lấy Hỗn Độn Thanh Liên, thần sắc chấn kinh, hai tay run không ngừng, nghĩ đến Đại Đế Yêu tộc cái thế hơn một vạn năm trước, cảm nhận được sự mênh mông bao la như tinh không cùng áp lực, nhịn không được muốn quỳ xuống thần phục.
“Thanh Đế... là Thanh Đế, Đại Đế vô thượng chân chính, loại khí tức này giống hệt nhau!” Lão tộc trưởng Thần Tộc ánh mắt rất khiếp người, chùm sáng xé rách hư không. Nhìn chằm chằm Thanh Liên không ngừng.
Ông ta có chút không hiểu, sao lại cùng mạch cùng nguồn cùng thể, bèn hỏi Diệp Phàm nguyên do ẩn giấu trong đó.
Diệp Phàm cũng không giấu giếm, đều nói thật toàn bộ, bởi vì hắn cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì, làm cho rõ ràng.
“Chẳng lẽ nói, Thanh Đế chưa chết. Thật sự đã trùng sinh rồi?” Lão tộc trưởng Thần Tộc cảm thấy Thanh Liên trong tay vô cùng nóng bỏng, lộ ra vẻ hoảng sợ.
Nếu đây là thật, nếu bị Yêu Đế cho rằng bọn họ mưu đồ bất chính, phát sinh hiểu lầm, có thể sẽ mang đến đại họa diệt tộc. Thần Tộc đích thực cường hãn, vượt qua các tộc. Nhưng trong mắt một vị Đại Đế chân chính lại chẳng là gì cả.
Ngay cả vô thượng pháp trận của Thần Chủ cũng không hủy được cây sen nhỏ này, ông ta tin rằng thế gian này Chí Tôn không xuất hiện, không có bất kỳ loại lực lượng nào có thể làm tổn thương đến đóa sen này.
Lão tộc trưởng Thần Tộc luôn cảm thấy năm đó Thanh Đế tọa hóa có chút kỳ quặc, từng có một khoảng thời gian cho rằng ngài vẫn còn trên thế gian, chưa từng rời đi, dù sao đó cũng là người duy nhất thành đế sau Hoang Cổ. Hơn nữa, cách con đường thành tiên mở ra chỉ còn một vạn năm, Yêu Đế há có thể tính không ra? Có lẽ sẽ có thủ đoạn nghịch thiên gắng gượng đến kiếp này.
Những suy đoán này vừa đưa ra, khiến Diệp Phàm, Hắc Hoàng bọn họ cũng đều trong lòng chấn động kịch liệt, bọn họ cũng từng có suy đoán tương tự, Thanh Đế là người thế nào, sao có thể tính không ra?
Đặc biệt là cách kiếp này quá gần, dù là cố chịu đựng đến chết dở sống dở cũng phải kiên trì xem cho rõ mới đúng.
“Trùng sinh rồi, Thanh Đế đang trong tay chúng ta?!” Mọi người cùng nhìn chằm chằm vào cây Thanh Liên này, đáng tiếc nó không có ba động thần thức gì, dò vào trong thân sen cũng không thu hoạch được gì.
“Thanh Đế có lẽ sẽ không dễ chết như vậy, nhưng cũng chưa chắc chính là đóa Thanh Liên này.” Diệp Phàm nói.
Đều nói Thanh Đế là bén rễ trong Khối Đồng Xanh mà sinh ra, vậy thì máu của ngài lần nữa nhuộm lên Khối Đồng Xanh, như vậy hóa hình ra một cây sen nhỏ cũng không phải là không có khả năng.
Mờ mịt khó đoán, bí ẩn sinh tử trước sau của Thanh Đế nói không rõ!
Cuối cùng, Diệp Phàm cùng lão tộc trưởng Thần Tộc luận đạo, bàn rất nhiều vấn đề tu hành, tiện thể cũng nhắc tới cường giả đương thời.
“Đế Chủ Thần Đình rất mạnh, gần như thành đạo, có điều hơn nửa khó mà bước ra bước đó rồi, nếu có thể làm được, sớm đã công thành, sẽ không ngồi khô mấy trăm năm.” Lão tổ Thần Tộc nói.
“Nhưng dù như vậy cũng không có ai có thể kiềm chế, chỉ thiếu nửa bước là thành đế rồi, có mấy người có thể chinh phạt? Diệp Tử ít nhất cũng phải đại thành mới được, còn phải đợi thêm một đoạn năm tháng nữa.” Lý Hắc Thủy lộ vẻ ưu sầu nói.
“Cũng không phải tuyệt đối không có, năm đó Chuẩn Đế Kim Ô Tộc, là một trong những người đáng sợ nhất mà ta từng gặp, hẳn là có thể địch lại hắn. Ta nghĩ hắn không nên lặng lẽ chết đi mới đúng. Nhưng bao nhiêu năm nay đều không có động tĩnh, khiến người ta có chút nhìn không thấu, nói không chắc liệu còn trên thế gian hay không.”
Hắc Hoàng, Bàng Bác bọn họ một trận đau đầu, Chuẩn Đế Kim Ô Tộc với bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng, nếu thật sự có một nhân vật như vậy nhất định sẽ trở thành địch nhân, còn không bằng không có.
“Vũ trụ mênh mông, kỳ nhân dị sĩ lớp lớp xuất hiện, chỉ cần chưa chứng đạo thành đế, ai cũng không dám nói mình là đệ nhất cao thủ dưới tinh không.”
Cuối cùng, tự nhiên nói tới Sinh Mệnh Cấm Khu, lão tộc trưởng Thần Tộc cũng cảm thán, nhìn không thấu, không thể dự biết tương lai, những nơi đó không phải sức người có thể bình định.
“Thế gian này, trừ chí cường giả, người sắp thành đạo có thể nhìn thấy nghe thấy ra, cũng còn có một số tổ chức cổ xưa không thể xem nhẹ đâu, có lẽ sẽ càng khủng khiếp hơn.” Lão tộc trưởng Thần Tộc thiện ý nhắc nhở.
Bởi vì, ông ta xem những người này như lực lượng có thể cùng Thần Tộc nâng đỡ lẫn nhau, thông qua cầu nối Cơ Thành Đạo này, song phương có thể cuối cùng đi tới cùng nhau.
Trong cơ thể Cơ Thành Đạo chảy dòng thần huyết thuần tịnh nhất, bất kể hắn có thừa nhận hay không, hắn là một thành viên trong Thần Tộc, thậm chí có thể bồi dưỡng trở thành Thần Chủ.
“Còn có những tổ chức nào?”
“Địa Phủ không cần nói nữa. Thần Tổ Chức là hậu duệ thành viên Thiên Đình, giữ lại rất nhiều thủ đoạn đáng sợ, nội tình thâm hậu.” Lão tổ Thần Tộc trực tiếp liền điểm ra hai tổ chức cổ xưa đối lập này.
Mọi người gật đầu, tỏ ý đã biết.
“Ngoài ra, còn có một di tộc cổ xưa các ngươi có thể không biết, hoặc đã bỏ qua.” Lão tộc trưởng nhắc nhở.
“Còn nữa?”
“Không sai, di tộc Côn Luân, nơi đó từng treo một cái Tiên Chung. Cũng chính là Đế Tôn, đổi lại người khác có thể đánh hạ tiên mạch Côn Luân sao? Căn bản không thể nào, những người đó quá mức cường đại!”
Mọi người nghe xong hít ngược một hơi khí lạnh, nhớ tới những bí văn đó, kiếp này đích thực có hậu duệ di tộc Côn Luân xuất hiện, từng nắm giữ Nhân Hoàng Ấn tàn khuyết, mà đó chỉ là một góc của tảng băng.
Diệp Phàm bọn họ đi xuống Đoạn Sơn, trong thần động hỗn độn cuồn cuộn, lão tộc trưởng trầm tư, tự nói: “Tổ chức thời đại Hoang Tháp hẳn là đã tiêu vong rồi sao...”
“Mẫu thân, con đến rồi!” Trên đường đi về hậu sơn, Cơ Thành Đạo hét lớn, nước mắt cứ thế tuôn rơi xuống, một lần từ biệt chính là hơn ba trăm năm, lúc đó hắn mới có ký ức không lâu, thật là nỗi đau sinh ly tử biệt. Lúc đó hắn nằm trên đất khóc lớn, van xin người trông coi Thần Tộc, kết quả căn bản vô dụng.
Đây là một thế giới hoa thơm chim hót, chỉ có mấy gian nhà tranh, rất là giản dị, quy về tự nhiên.
Trước một chiếc bàn, một nữ tử xinh đẹp đang vẽ tranh, từng bức từng bức, từng cảnh từng cảnh, Họa Quyển sinh động, kể lại một câu chuyện, có một nam tử anh võ, toàn thân là máu, quật cường không chịu cúi đầu, cõng một đứa trẻ trên lưng quanh quẩn ngoài Thần Tộc, không chịu rời đi.
Vẽ đến đây, nữ tử rơi lệ, gợi lên chuyện thương tâm trong quá khứ.
Thủ hộ giả mở đại trận ra, cảnh vật, âm thanh bên ngoài lập tức truyền vào.
“Mẹ!” Cơ Thành Đạo hét lớn, liếc mắt một cái đã nhận ra đó là mẫu thân của mình.
Tân Nguyệt chợt ngẩng đầu, cây bút trong tay rơi xuống đất, cả người đều ngây dại, nàng cảm nhận được khí tức quen thuộc, sau đó trong nháy mắt đã biết được, đó là hài tử của mình, là tiểu Thành Đạo năm đó, nhiệt lệ lập tức dọc theo gò má tuôn rơi xuống, một tiếng “con” đã thổ lộ hết hơn ba trăm năm thê lương cùng chua xót.
Mẫu tử trùng phùng nhận nhau, Diệp Phàm bọn họ không đi qua.
Trong đêm, mấy tiếng rên hừ trầm đục truyền đến, mấy vị Nguyên Lão Thần Tộc bị tập kích, một đêm biến thành đầu heo, mông càng là gần như bị đá nát.
Khi đoàn người Diệp Phàm cùng Tân Nguyệt rời đi, mới truyền ra mấy tiếng gầm giận dữ, phong ấn của mấy vị Nguyên Lão lúc này mới được phá vỡ, đêm qua bọn họ bị Hắc Hoàng chế trụ, để lại cho Cơ Thành Đạo trút giận.
Tiểu tử không khách khí, một trận đá mạnh, xong việc liền phong bế toàn bộ mấy người.
Trong Thần Tộc đương nhiên có người biết, ít nhất lão tộc trưởng còn có mấy người khác có thể nhìn thấu triệt để, nhưng lại mắt nhắm mắt mở không quản.
Năm tháng vội vã trôi qua, lại một mười năm trôi qua, trong vũ trụ các tộc phồn vinh hưng thịnh, thịnh thế hoàng kim phát triển tới cực hạn, không ít cao thủ mới đua nhau xuất hiện.
Mà cũng chính trong năm này, một vùng đất người ngoài khó dò tìm, dị thường thần bí, bị cho là nằm ở một mảnh vũ trụ khác cổ chiến trường truyền đến tin tức, Thánh Hoàng Tử trọng thương, thắng thảm đối thủ, cần cứu viện.
“Hầu ca tuy thắng rồi, nhưng có thể có đối thủ sẽ thừa dịp hắn bệnh mà lấy mạng hắn, hắn phái người gian nan đưa ra tin tức.”
“Thánh Hoàng Tử đã bị trọng thương rồi, ngay cả tính cách cương liệt như hắn cũng chỉ có thể chọn nhẫn nhịn, ẩn náu xuống, cho thấy đã suy yếu tới cực điểm, thương thế rất nghiêm trọng, nhất định phải nhanh chóng chi viện a!”
Mọi người Thiên Đình nhận được tin tức xong, Diệp Phàm, Hắc Hoàng, Bàng Bác bọn họ quyết định lập tức lên đường, một trận đại chiến mới sắp ập tới, có lẽ sau trận này, mọi thứ đều sẽ không còn gì phải nghi ngờ nữa, tranh hùng Đế lộ cũng nên hạ màn rồi.
Danh sách