Chương 1714: Huyết Hoa Điểm Điểm

⏱ ~11 min read

Chương 1714: Huyết Hoa Điểm Điểm
Hai người kia đã rời đi rất lâu rồi, mảnh chiến trường này vẫn một mảnh tĩnh lặng, hai nhân vật tuyệt diễm vừa xuất hiện, khiến cho thiên địa này đều mất đi vẻ rực rỡ, thật sự là hào tình vạn trượng!
Ta sống ta cười ta tiêu sái, ta giận ta hờn ta độc tôn, khi sống đến thế gian này, không thể tự mình lựa chọn, lúc chết do ta không do trời, phải hạ màn trong cực tận huy hoàng.
Bọn họ đây là muốn đi Sinh Mệnh Cấm Khu đó, cười lớn, không để ý tiền lộ, trên mặt rạng rỡ như vậy, hào phóng cùng tùy ý như thế, muốn đi chém Chí Tôn.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, nói không ra lời!
Sao lại có người như vậy? Đi xông vào Sinh Mệnh Cấm Khu đó, còn hơn nhàn đình tản bộ, cười cuồng ca, lưng mang cung, tay cầm thiết qua, cứ như vậy đi chinh chiến.
Không có phô trương long trọng gì, không có thanh thế kinh thiên động địa, chính là đơn giản như vậy, nơi tận cùng vận mệnh, trong ánh lửa rực rỡ đã nở rộ ra huy quang chiếu sáng cả bộ cổ sử tu luyện.
“Ầm!”
Cũng không biết là ở phương nào, truyền đến một cỗ ba động mãnh liệt, như kinh đào vỗ bờ, tựa loạn thạch xuyên không, kinh động cả vũ trụ.
Mảnh vỡ thời không bay tới.
Trong mơ hồ, mọi người nhìn thấy con ngựa què kia đang hóa rồng, thương bệnh khắp người đều hết, toàn thân tuyết trắng, không còn một sợi lông tạp nào nữa, trở thành một thiên mã cử thế vô song, mà trên ngựa một thiếu niên ngân bào tay cầm Chiến Qua sáng loáng, xa chỉ Cửu Thiên, thần thái phơi phới, bá khí vô song.
Trên Hoàng Sào, Bất Tử Thiên Hậu đứng ở đó, thân thể lảo đảo muốn ngã, trên mặt nàng đầy nước mắt, lặng lẽ rơi xuống.
Hình ảnh mơ hồ kia, tuy chỉ chợt hiện trong một chớp mắt, nhưng nàng lại nhìn rõ ràng, đó chính là Đệ Nhất Thần Tướng năm xưa, phong thái tuyệt thế, cử thế vô song, một người ngang Chiến Qua, đâm thủng Cửu Trọng Thiên!
Nhưng nàng biết, qua hôm nay, sẽ không còn nhìn thấy người đó nữa. Thiếu niên bạch mã ngân bào kia, thiên kiêu cái thế, đã bước lên tuyệt đỉnh Cực Đạo của chính mình. Nhưng lại vĩnh viễn không trở về được nữa, từ đây không hiện ở nhân gian.
“Ha ha…” Trong mơ hồ, mọi người lại nghe thấy tiếng cười sảng khoái của thiếu niên kia, sau đó hắn liền tiến vào Minh Thổ. Muốn giết Chí Tôn cổ đại.
Thạch côn hoành thiên, hắn bá khí cái thế, quang huy trong một chớp mắt chiếu sáng vĩnh hằng!
...
Cũng không biết đã qua bao lâu, mọi người ở nơi này vẫn còn trong tĩnh lặng.
“A…”
Một tiếng kêu thảm vô cùng thê lương, phía sau Diệp Phàm, hư không vỡ nát, một chiến thi thông linh vừa thò ra nửa thân mình bị hắn không thèm quay đầu lại tung một cú đá bọ cạp vẫy đuôi. Một cước đá nát, liên đới đại đạo pháp tắc cùng mảnh vỡ binh khí của đối phương cùng bay tứ tán.
Đây là một chiến thi Chuẩn Đế, tập sát tới, bị hắn giải quyết.
“Muốn giết ta chi bằng quang minh chính đại mà đến, những thứ này vô dụng, cùng xông lên cũng không đủ giết!” Diệp Phàm cười lạnh lùng, hắn phá vỡ sự yên tĩnh, từng bước từng bước đi về phía trước. Không phải rất nhanh, nhưng lại mang một loại áp lực cường đại, thiên vũ trận trận run rẩy.
Ầm, ầm…
Đến cuối cùng. Mỗi bước chân của Diệp Phàm hạ xuống tinh không đều sụp đổ một mảng lớn, mà đại quân Âm binh phía trước thì phải chịu trọng thương khó tưởng tượng, cho dù có thi hài Chuẩn Đế dẫn quân cũng không được!
Diệp Phàm không hề giữ lại, máu huyết toàn thân sôi trào, chùm sáng trong xương sọ xông lên trời cao mười vạn dặm, hắn từ đầu đến chân đều phát sáng, như một vị thiên thần từ cổ đại đi tới, tỏa ra khí tức khủng bố khó tưởng tượng.
Đây là một loại uy thế vô địch, ba động lực lượng của một người ép phủ cả mảnh thiên vũ, đối với Âm binh mà nói. Loại lực lượng mãnh liệt này là chí mạng, bọn chúng đều bốc cháy lên.
“Vãng sinh!” Diêm La Điện Chủ hét lớn.
Một mảnh âm khí xám mịt bay tới, Lục Đạo Luân Hồi Môn cùng nhau lấp lánh, bay về phía Diệp Phàm, muốn nuốt lấy hắn, đưa vào Minh Thổ rồi tiêu vong.
Diêm La Điện Chủ có chút sốt ruột. Thiếu niên Cổ Thiên Đình kia quá đáng sợ, hắn muốn trở về báo tin, miễn cho Minh Hoàng đang ngủ say thật sự xảy ra bất trắc.
Nhưng, sao có thể để hắn như ý.
Bản thân Diệp Phàm còn chưa động, một gốc Thanh Liên đã bay qua, phá nát hư không vạn cổ, đem Lục Đạo Luân Hồi Môn đều nghiền nát, sương mù xám tan rã.
Lão nhân đốn củi ra tay, hắn cầm binh khí của Thanh Đế, tự nhiên sẽ không ngồi nhìn Diêm La Điện Chủ huyết tẩy nơi này, kiềm chế và đánh giết hắn mới là nhiệm vụ phải hoàn thành.
“Giết, thời đại Cổ Thiên Đình sớm đã trở thành quá khứ, thủ hộ Ngô Thần, vì ngài mà chiến, chém diệt tất cả bọn chúng!”
“Vì vinh quang xưa kia, trả lại tôn nghiêm Cổ Thiên Đình cho ta, rửa sạch sỉ nhục, đánh giết tàn bộ Bất Tử Thiên Hoàng!”
...
Nơi này tiếng hò giết rung trời, đại chiến lan ra rất xa, các mảnh tinh không đều sôi trào, cường giả như rừng, tung hoành xung sát, pháp tắc như mưa, không ngừng rơi xuống.
Chính là Đại Thánh trong loại chiến đấu này cũng rất nhanh sẽ bị nhấn chìm, thần thoại cường giả trong loại đại chiến hùng tráng này rất dễ bị nghiền nát, bởi vì chư hùng cùng đứng, không có kẻ yếu, bọn họ đến từ các đại chủng tộc chí cường.
Chỉ có Chuẩn Đế mới có thể ngạo thị trần thế, Diệp Đồng toàn thân nở rộ thần quang Thái Dương Thần, cùng thống lĩnh thị vệ xông ra từ Hoàng Sào đại chiến, đó là một vị nữ Chuẩn Đế, tu vi khủng bố.
Mà Tiểu Tùng cũng cùng Cô Tâm Ngạo cùng nhau ra tay, chém giết các lộ cường nhân Địa Phủ, những cổ thi kia lai lịch đều lớn đến kinh người, thỉnh thoảng có người kinh hô, nhận ra đó là tuyệt đại tộc chủ của một đời nào đó.
Dương Hi, Sơn Hoàng v.v cũng đang xung kích trong biển người, đại sát tứ phương, huyết chiến hào hùng Cổ Tộc.
Vũ trụ thật sự quá lớn, lần này Thiên Hoàng Hoán Tướng Cổ còn có kèn hiệu chiến tranh của Đế Tôn thật sự lan ra quá rộng, kinh động cũng không biết bao nhiêu chủng tộc, trong đó không thiếu Chuẩn Đế vượt ngang tới.
Bao nhiêu năm rồi, chưa từng có một lần tác chiến quy mô lớn như thế này, đây tuyệt đối là lần thảm liệt nhất kể từ sau Hắc Ám Động Loạn!
Mạng người rẻ hơn cỏ, từng mảng cường giả ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ thiên địa, đây là một mảnh cảnh tượng tận thế, tất cả mọi người đều điên cuồng rồi.
Bất Tử Thiên Hậu lau sạch nước mắt, sắc mặt trở nên rất lạnh lùng, không ngừng đánh trống, tiếng trống trầm đục kia như cổ thú Tiên giới đang gầm thét, chấn nhiếp vào linh hồn con người.
Loại tiếng trống này ảnh hưởng tâm chí con người, khiến người điên cuồng, hậu duệ Bát Bộ Chúng cùng với tất cả những người đi theo khác đều cuồng hóa, gần như phát điên, không sợ chết xông lên chém giết, nhiệt huyết của rất nhiều người đều đang cháy.
“Thiên Hậu còn không lui đi sao? Cho dù ta đã hứa không giết ngươi, nhưng còn có người khác, còn chấp mê bất ngộ như vậy nữa, hối hận thì đã muộn!” Lão Thần quát.
“Ha ha… Kiếp này, cái gì cũng là không, nếu ta không đăng lâm tuyệt đỉnh, thì để cả thế giới đều chôn cùng ta đi!”
Bất Tử Thiên Hậu điên rồi, trên mặt có nước mắt, cũng có dữ tợn, khuôn mặt thanh lệ động lòng người viết đầy phức tạp, thiếu niên bạch mã kia không thể nào còn sống trở về nữa, trong lòng nàng có nỗi đau vô tận, cùng như vậy, còn không bằng đánh cho vũ trụ vỡ nát.
“Bằng thực lực của Thiên Hậu, còn làm không được những thứ đó đâu.” Lão Thần không chút khách khí nói.
“Làm không được sao? Ta sẽ để tất cả các ngươi đều hiểu rõ. Thế giới này phải run rẩy, vỡ nát!” Bất Tử Thiên Hậu quát.
Ầm!
Đáp lại nàng là tiếng gầm vang của kèn hiệu, Lão Thần bước lên Hoàng Sào, cùng nàng kịch chiến, Thiên Hoàng Hoán Tướng Cổ cùng kèn hiệu Đế Tôn va chạm. Phát ra từng sợi tiên quang, âm thanh kinh thiên, xé rách vũ trụ.
Hai bên đại chiến kịch liệt, tiên âm nổi lên bốn phía, thần phong cuồn cuộn, giống như có hai tôn Cổ Hoàng tái hiện, đối quyết ở kiếp này.
Bí khí Thiên Hoàng đối quyết pháp khí Đế Tôn. Đây thật đúng là mũi kim đối râu lúa, giống như Cổ Hoàng đang chiến, đều là đại nhân vật danh động vạn cổ, từ xưa có thể tìm được mấy người sánh ngang với bọn họ?
“Hắc, Thiên Hoàng phí hết tâm lực rèn ra Hoán Tướng Cổ cũng chỉ có vậy thôi à, có huyết tế nhắm vào, cũng không áp chế được kèn hiệu Đế Tôn.”
“Ta nghe nói, kèn hiệu Đế Tôn là một đoạn sừng rồng chân chính. Nhìn qua cũng chẳng ra sao cả, vậy mà đụng không vỡ Thiên Hoàng Cổ, thật là kém cỏi!”
Khi Bất Tử Thiên Hậu cùng Lão Thần đại đối quyết. Thị vệ hai bên cũng đang huyết chiến, không chỉ hành động, ngay cả miệng cũng không rảnh, làm tan rã đấu chí đối phương, khiến tâm thần người bất ổn.
Ầm!
Diệp Phàm xuất hành, hiện tại không ai có thể ngăn chặn hắn, Lão Thần đối quyết Thiên Hậu, Lão nhân đốn củi huyết chiến Diêm La Điện Chủ, hắn hiện tại là chí cường giả duy nhất rảnh tay, đại sát tứ phương. Như vào chỗ không người.
“Tiểu tử qua đây, ngươi tinh khí thần dồi dào, thay ta đi, để Lão đầu tử nghỉ ngơi một lát!”
Lão đầu tử đầy miệng răng vàng kêu lớn, sau lưng hắn có một chưởng ấn đáng sợ, trên người rách rưới. Đó là do một cỗ chiến thi đánh lén gây ra, càng suýt bị Luân Hồi Môn của Diêm La Điện Chủ thu vào.
Hắn sớm đã bị thương, huyết chiến U Ma Thần quả thật có chút tốn sức.
“Được, ta tới!” Diệp Phàm giết tới gần, thay Lão đầu tử này xuống.
Kết quả, Lão đầu tử vừa rời khỏi chiến trường, lại tinh khí thần tràn đầy, như được tiêm máu gà, nhảy cao một cái, lao về phía Hoàng Sào mà nhào tới, hai mắt sáng lên ánh gian tà, nói: “Ta tới rồi!”
Bộ dạng bỉ ổi này, nhất thời khiến Diệp Phàm hết cách, tên này rõ ràng là nhắm vào trọng bảo trong Hoàng Sào mà đi, sức hưng phấn hiện tại để hắn liên chiến mười trận nữa cũng không thành vấn đề.
U Ma Thần thật sự rất cường đại, cho dù không còn uy thế năm xưa, nhưng Diệp Phàm cũng cảm thấy một loại áp bức khổng lồ, như đối mặt một đầu hoang thú thời đại khai thiên.
Trên thực tế, U Ma Thần thật sự chính là một đầu hoang thú, huyết mạch chủng tộc cường đại, lúc này dù đã hóa thành hình người, nhưng thân ảnh khổng lồ sau lưng kia vẫn như núi, tùy thời có thể hóa ra thực thể, nhào giết tới.
“Thiên kiêu hậu thế Lục Trọng Thiên, để ta xem ngươi rốt cuộc bất phàm đến mức nào!” U Ma Thần gầm lớn, như một đám mây đen xông tới, huyết khí như biển, thân thể như ma, một ngọn thanh đăng thắp sáng vũ trụ, pháp tắc lan tỏa theo ánh đèn.
Hắn không hề khinh thường Diệp Phàm, bởi vì hắn biết, cảnh giới mình tuy cao, nhưng tình trạng thân thể rất không tốt, không thể phát huy toàn bộ thực lực ra.
Ầm!
Thanh đăng phát sáng, trên bấc đèn có một tiểu nhân ngồi xếp bằng, há miệng nuốt hết tất cả pháp tắc cùng tiên quang Diệp Phàm chấn ra, chuyển hóa thành tinh khí bản thân, lửa bấc đèn cháy rực, bùng phát ra.
Loại lửa này rất đặc biệt, xung quanh lượn lờ mảng lớn âm vụ, phô thiên cái địa, nó có thể ăn mòn tinh khí cùng nguyên thần con người, còn có thể làm tan rã nhục thân, nghe đồn đây là lực hủy diệt thời khai thiên.
Diệp Phàm một chưởng vỗ ra, vốn có thể đánh đến thương khung sụp đổ, nhưng lại bị cỗ lực lượng chí nhu chí âm này hóa giải, trong lòng hắn nhất thời nhảy dựng.
“Giết!”
Đây không phải trận chiến có thể kết thúc trong thời gian ngắn, sẽ là một trận khổ chiến.
Sự thật cũng chứng minh tất cả điều này, U Ma Thần càng giết càng dũng, trong cơ thể hắn có một cỗ dược lực hóa khai, hiển nhiên là dược tính cặn Cửu Chuyển Tiên Đan đang phát huy tác dụng, khiến tình trạng của hắn phát triển theo hướng tốt.
“Người từng được Đệ Nhất Thần Tướng Cổ Thiên Đình khen ngợi, ngươi rất mạnh, nhưng ngàn vạn đừng cho ta cơ hội đó, nếu không bóp chết thiên tài, một tay che trời, sẽ là phong cách của ta!” Trên người U Ma Thần vết máu điểm điểm, lạnh lẽo nói.
“Ta sẽ không cho ngươi cơ hội, thời đại của các ngươi đã hạ màn rồi, tất cả mọi thứ đều sẽ trở thành quá khứ, kiếp này thuộc về một thế hệ khác!” Diệp Phàm bình tĩnh nói.
Hơn ngàn chiêu công phạt sinh tử, trên người Diệp Phàm xuất hiện từng đóa huyết hoa, giờ khắc này hắn đã quan sát thấu tất cả chiến kỹ của đối phương, kích phát Thần Cấm.
“Ầm!”
Thiên Đế Quyền cử thế vô song, kim quang rực rỡ rải xuống, Diệp Phàm như một vị Đại Đế đang xuất hành, một quyền của hắn đánh nát ngọn thanh đăng phía trước, đồng thời thân thể U Ma Thần cũng nổ tung, máu vẩy khắp vũ trụ.
Tất cả mọi người đều lạnh người, Diệp Phàm quá cường đại, liên tiếp chém giết ba đại thần tướng, đều là vô thượng cao thủ từng đi theo Bất Tử Thiên Hoàng năm xưa đó, những người sống đến kiếp này cơ hồ đều chết trong tay hắn.
Cường giả vĩ đại đến đâu, trước tuế nguyệt cũng chẳng là gì, đến cuối cùng cũng chỉ là huyết hoa điểm điểm.
“Ầm ầm!”
Đột nhiên, sâu trong tinh không, một đạo khí tức khủng bố lan tràn, chấn động nhân thế gian.
“Là… phương hướng Địa Phủ!” Diệp Phàm bỗng ngẩng đầu.
Nơi đó ba động kịch liệt, có mảnh vỡ thời không bay ra, xông về Tứ Cực Bát Hoang, mơ hồ thấy một thiếu niên, hắn gào thét giữa thiên địa, giương thiên cung, muốn bắn giết Chí Tôn!