Chương 1822: Đại Kết Cục
Gió lớn nổi lên, thổi qua khắp Bắc Đẩu Tinh Vực, cuốn theo vô tận tro bụi cùng ánh sáng, cả thế gian đều đang run rẩy.
Trên vòm trời cao xa, Thời Gian Trường Hà cuồn cuộn chảy xuôi, chiếu rọi ra từng mảnh vỡ của năm tháng, có người khóc, có người cười, có người ngã xuống trong vũng máu, cũng có người nghịch thiên mà lên.
Diệp Phàm đứng một mình ở biên hoang vũ trụ, áo trắng nhuốm máu, thân ảnh cao ngất như một tấm bia bất hủ, trấn áp cả vạn cổ thanh thiên.
Trận chiến cuối cùng đã kết thúc.
Mấy đại Sinh Mệnh Cấm Khu đều đã bị san bằng, Cổ Đại Chí Tôn từng cao cao tại thượng, coi chúng sinh như sâu kiến, nay đều đã hóa thành tro bụi trong Thiên Đế Quyền của hắn.
Máu của Chí Tôn nhuộm đỏ tinh không, xương vỡ hóa thành mưa sao băng rơi xuống khắp các vực, một thời đại hắc ám đẫm máu rốt cuộc cũng hạ màn.
"Thiên Đế thắng rồi!"
Không biết là ai hô lên câu đầu tiên, sau đó tiếng hoan hô như núi lở biển gầm vang lên khắp Đông Hoang, Trung Châu, Nam Lĩnh, Bắc Nguyên, Tây Mạc.
Vô số tu sĩ quỳ rạp xuống đất, vô số phàm nhân ngẩng đầu nhìn trời, nước mắt tuôn rơi, bọn họ rốt cuộc cũng được thấy ánh bình minh sau đêm dài.
Thiên Đình tái lập, Quân Lâm Thiên Hạ.
Tin tức truyền khắp vũ trụ, Tử Vi Cổ Tinh Vực sôi trào, Vĩnh Hằng Tinh Vực chấn động, Huỳnh Hoặc Cổ Tinh cũng có người ngước mắt trông về phía tinh không xa xôi.
Bàng Bác cười lớn, ôm chặt lấy Diệp Phàm, máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau, nói: "Cuối cùng cũng kết thúc rồi, Tiểu Diệp Tử, chúng ta còn sống!"
Hắc Hoàng ngửa mặt lên trời tru dài, tiếng gào vang dội khắp Thần Thành, nó vừa khóc vừa cười, nói: "Bổn Hoàng đã nói rồi, Vô Thủy Đại Đế không chết, Thiên Đế cũng sẽ không bại, tất cả đều sẽ được chứng kiến!"
Đoạn Đức mập mạp chen tới, đạo bào rách nát, trên mặt đầy bùn đất, nhưng trong mắt lại lấp lánh ánh sáng chưa từng có, hắn khẽ thở dài: "Luân hồi bao nhiêu kiếp, chôn xuống bao nhiêu mộ, cuối cùng cũng đợi được ngày này."
Trên Thánh Sơn xa xa, Cơ Tử Nguyệt áo tím bay bay, ôm Tiểu Niếp Niếp trong lòng, cười mà nước mắt rơi đầy mặt, nhẹ giọng nói: "Diệp Phàm, chàng đã trở về."
Thánh Hoàng Tử khiêng Lang Nha Đại Bổng, chiến ý vẫn chưa tan, ngửa mặt cười to: "Thống khoái! Đời này có thể cùng huynh kề vai chiến đấu, chết cũng không hối tiếc!"
Hoa Hoa đầu trọc bóng loáng, khoác áo cà sa, chắp tay niệm một tiếng A Di Đà Phật, nói: "Sư phụ, cuối cùng người cũng bình định được hắc ám, đệ tử nguyện vì chúng sinh tụng một bộ Độ Nhân Kinh."
Dương Hi và Diệp Đồng quỳ xuống trước mặt Diệp Phàm, dập đầu thật sâu, nói: "Sư phụ, chúng con đã không làm người thất vọng!"
Diệp Phàm lần lượt đỡ từng cố nhân dậy, ánh mắt hắn đảo qua từng gương mặt quen thuộc, có Lý Hắc Thủy, có Đông Phương Dã, có Yến Nhất Tịch, có Liễu Khấu, có Ngô Trung Thiên, có Khương Hoài Nhân, có Tiểu Đình Đình, có Cơ Hạo Nguyệt, có Nhan Như Ngọc, có An Diệu Y, có Thánh Nữ Dao Trì, có Đại Hạ Hoàng Tử, có Yêu Nguyệt Không.
Có người còn sống, có người đã vĩnh viễn nằm lại trong năm tháng.
Hắn nhớ tới Khương Thái Hư, vị Bạch Y Thần Vương tuyệt đại phong hoa ấy, đã hóa đạo trong hắc ám náo động để bảo vệ chúng sinh.
Hắn nhớ tới Cái Cửu U, vị lão nhân cả đời bi thương, dùng thân tàn thắp sáng con đường thành tiên cuối cùng.
Hắn nhớ tới Hỗn Thác Đại Thánh, nhớ tới Xích Long Đạo Nhân, nhớ tới Lão Phong Tử, nhớ tới biết bao Hộ Đạo Giả đã ngã xuống.
"Các người sẽ không bị lãng quên." Diệp Phàm khẽ nói, âm thanh truyền khắp vũ trụ.
Hắn tế ra Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh, mẫu khí buông xuống như thác nước, bao phủ cả Thiên Đình, từng tòa cung điện nguy nga mọc lên từ trong phế tích, Ngũ Sắc Tế Đàn lại sáng lên, Tinh Không Cổ Lộ lại được nối liền.
Nhân Tộc Cổ Lộ lại náo nhiệt, thế hệ trẻ bước lên hành trình mới, bắt đầu viết nên truyền thuyết của chính mình.
Năm tháng vội vã, thoáng chốc đã là vạn năm.
Trong vạn năm này, Diệp Phàm nhiều lần tiến vào Hoang Cổ Cấm Địa, ngồi đối diện với Hoang, luận đạo với Ngoan Nhân Đại Đế, tìm kiếm dấu vết của Vô Thủy Đại Đế và Thanh Đế để lại.
Có người nói, Vô Thủy Chung từng vang lên ở biên hoang vũ trụ, Vô Thủy Đại Đế vẫn còn sống, đang chinh chiến ở một chiến trường không ai biết tới.
Có người nói, ở sâu trong Tiên Phủ Thế Giới, có một đóa Hỗn Độn Thanh Liên khẽ lay động, Thanh Đế chưa từng ngã xuống.
Có người nói, Hằng Vũ Đại Đế, Hư Không Đại Đế, Tây Hoàng, Thái Hoàng, Đấu Chiến Thánh Hoàng, A Di Đà Phật, Thích Ca Mâu Ni, Đế Tôn, Bất Tử Thiên Hoàng, tất cả đều đã để lại hậu thủ, chờ đợi cánh cửa Tiên Vực chân chính mở ra.
Hắc Hoàng vẫn không chịu già đi, nó dẫn theo một đám đệ tử khắp nơi đào mộ, tuyên bố muốn tìm ra Cửu Long Lạp Quan chân chính, muốn tìm ra bí mật của Thanh Đồng Cổ Quan.
Đoạn Đức càng ngày càng thần bí, có lúc hắn là Vô Lương Đạo Sĩ tham lam, có lúc hắn lại trang nghiêm như một vị Thiên Tôn thức tỉnh, không ai biết rốt cuộc hắn là ai.
Tiểu Niếp Niếp vẫn là dáng vẻ bé gái, trong sáng vô tà, nàng là đạo quả của Ngoan Nhân Đại Đế, cũng là niềm hy vọng của cả thế gian, đi đến đâu cũng khiến Vạn Vật Mẫu Khí cùng reo vui.
Một ngày nọ, Diệp Phàm đứng trên đỉnh Thái Sơn của Địa Cầu, nhìn xuống biển mây cuồn cuộn, bên cạnh là Bàng Bác, là Hắc Hoàng, là Đoạn Đức, là Cơ Tử Nguyệt, là Thánh Hoàng Tử, là Long Mã.
Hắn khẽ nói: "Ta đã đứng trên đỉnh cao nhất của nhân đạo, nhưng con đường thành tiên vẫn còn xa."
Bàng Bác cười nói: "Mặc kệ nó, dù là Tiên Vực hay hồng trần, huynh đệ chúng ta ở cùng nhau chính là tốt nhất."
Hắc Hoàng gật đầu, hiếm khi nghiêm túc nói: "Đúng vậy, chờ đến khi Phi Tiên Chi Lực tích lũy đủ, chúng ta cùng nhau Vũ Hóa Phi Tiên, giết vào Tiên Vực!"
Cơ Tử Nguyệt nắm lấy tay Diệp Phàm, nhẹ giọng nói: "Dù chàng đi đâu, ta cũng đi theo đó."
Diệp Phàm ngẩng đầu nhìn tinh không, trong mắt phản chiếu vô số đại tinh đang sinh diệt, hắn dường như thấy được Cửu Long Lạp Quan đang từ Vũ Trụ Biên Hoang bay tới, thấy được Vô Thủy, thấy được Ngoan Nhân, thấy được tất cả cố nhân.
Hắn cười, nụ cười rực rỡ như ánh bình minh xé tan bóng tối vạn cổ.
"Chờ ta, một ngày nào đó, ta sẽ dẫn các ngươi cùng nhau thành tiên!"
Tiếng cười vang vọng khắp hồng trần, vang vọng khắp quá khứ, hiện tại và tương lai.
Truyền thuyết kết thúc, nhưng câu chuyện mới chỉ vừa bắt đầu.
Vạn cổ vội vã, năm tháng như dao, chém hết thiên kiêu, chôn vùi anh kiệt, chỉ có tình nghĩa và hy vọng là bất hủ.
Diệp Phàm xoay người, bước về phía hồng trần rực rỡ, phía sau hắn là cả một thời đại huy hoàng.
Hết.