Chương 247: Đánh Chết Thiên Tài
Dãy núi Vân Đoạn, cao vút tận trời, cắt ngang mây trắng, có ngọn núi phía dưới xanh um tươi tốt, mà trên đỉnh núi lại là tuyết trắng mênh mang, mang hai tầng kỳ cảnh.
Đoạn Sơn, nằm ở khu vực trung tâm của dãy núi, bóng người thấp thoáng, thỉnh thoảng có tu sĩ trẻ tuổi hạ xuống, người càng lúc càng đông, tu sĩ kiệt xuất của thế hệ trẻ Khúc Châu tụ hội.
Tư Đồ Phong thần sắc hơi lạnh lùng, thân hình cao ráo, đứng ở ngoài đám người, hắn vô cùng tự phụ, nhìn chằm chằm Diệp Phàm, nói: "Trò đùa này nghe chẳng hay ho gì."
Diệp Phàm cách hắn chẳng qua mấy trượng, trấn định tự nhiên đứng ở nơi đó, khớp xương chuyển động, phát ra tiếng lách tách, rất nhanh liền khôi phục chân dung.
"Thật sự là ngươi", Tư Đồ Phong có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền cười lạnh, nói: "Ngươi lại dám đến nơi này, thật đúng là có chút can đảm."
Thân thể Diệp Phàm nổi lên sương mù, bao phủ toàn thân, che giấu chân thân, hắn bước về phía trước mấy bước, nói: "Thiên hạ rộng lớn, ta nơi nào mà không đi được. Chỉ là một buổi tụ hội tu sĩ Khúc Châu, ta vì sao không dám đến?"
Sắc mặt Tư Đồ Phong lạnh lùng thêm mấy phần, nói: "Hôm nay đến nơi này, e rằng ngươi đi không được."
"Ngươi muốn một cái tát đập chết ta sao?" Diệp Phàm vừa nói vừa bước về phía trước mấy bước.
"Giết ngươi chẳng qua chỉ là lật tay, một cái tát là đủ!" Tư Đồ Phong thân là thiên tài của Yến Vân Môn, hơn hai mươi tuổi đã là cường giả Đạo Cung tam trọng thiên, vô cùng tự phụ.
Diệp Phàm sờ sờ cằm, nói: "Ta dễ bị bắt nạt như vậy sao? Ngươi một cái tát liền đập chết ta, thật đúng là coi ta như một cọng cỏ rồi."
"Ngươi ngoài việc dựa vào loại hỏa diễm kia, trong mắt ta chẳng là cái gì cả. Giết ngươi chưa hẳn không thể nói là nhổ cỏ hái lá, dễ như trở bàn tay." Tư Đồ Phong thần sắc bình thản.
"Vậy ngươi đến đập chết ta thử xem."
Diệp Phàm lần nữa bước về phía trước.
Lúc này, tu sĩ xung quanh phát hiện dị thường bên này, tất cả đều quay đầu nhìn lại.
"Đây không phải là Tư Đồ Phong của Yến Vân Môn sao, được ca tụng là thiên tài kiệt xuất nhất trăm năm qua của giáo đó, mới hai mươi mốt tuổi, đã là cường giả Đạo Cung đệ tam cảnh giới."
"Ở phía nam Khúc Châu, Tư Đồ Phong trong thế hệ trẻ vô cùng nổi danh, rất nhiều người đều suy đoán trước ba mươi tuổi hắn nhất định có thể phá nhập Tứ Cực Bí Cảnh."
Nhiều tu sĩ xôn xao bàn luận, đánh giá hắn rất cao.
Tư Đồ Phong mới hai mươi mốt tuổi, không phải truyền nhân Thánh Địa, có tu vi như vậy quả thực rất kinh người, dù sao thế hệ trẻ thật sự đạt tới Tứ Cực Bí Cảnh quá ít.
Tương lai hắn rất có khả năng phá nhập Tứ Cực Bí Cảnh trước ba mươi tuổi, có thể nói thiên phú vô cùng bất phàm.
"Ngươi ở Khúc Châu rất nổi danh đấy, nhiều người đều biết ngươi như vậy." Diệp Phàm càng thêm phiêu miểu, sương mù cuộn trào, bao phủ toàn thân.
"Người này là ai, dám đối đầu với Tư Đồ Phong, chẳng lẽ có thể tranh phong với thiên tài của Yến Vân Môn hay sao?" Có người lộ vẻ nghi ngờ.
"Khẳng định là kẻ khiêu chiến, sau khi Tư Đồ Phong nổi danh ở phía nam Khúc Châu, có chút tu sĩ trẻ tuổi không phục, thường xuyên sẽ xảy ra tình huống này."
"Danh lợi hại chết người, vì muốn nổi danh, không tiếc một trận chiến, nhưng khiêu chiến thiên tài của Yến Vân đây không phải là tìm chết sao, người khoảng hai mươi tuổi ở Khúc Châu, e rằng không có mấy người có thể tranh phong với hắn."
"Xem ra ta lành ít dữ nhiều rồi, đều nói ta còn xa mới phải là đối thủ của ngươi." Diệp Phàm tự giễu.
Giờ phút này, Đoạn Sơn khắp nơi đều là tu sĩ trẻ tuổi, rất nhiều người đều nhìn sang, cảm nhận được bầu không khí căng thẳng nơi đây.
"Đáng tiếc, ta vốn không muốn giết ngươi, nhưng ngươi lại đến trước mắt ta, ta không ngại một cái tát tiễn ngươi lên đường." Tư Đồ Phong nhàn nhạt đáp lại, thân thể hóa thành một đạo hư ảnh, như nhân vật trong tranh lướt tới.
Đúng như chính hắn nói, chỉ xuất ra một cái tát, tay phải giơ cao, hiện ra vầng sáng màu lam nước, xanh biếc trong suốt, sáng lấp lánh.
Giờ phút này, mảnh đất này tụ tập rất nhiều ánh mắt, gần, xa tất cả đều nhìn tới. Đây là buổi tụ hội của tu sĩ trẻ Khúc Châu, xảy ra xung đột như vậy vốn đã nằm trong dự liệu, không ai cảm thấy bất ngờ.
Người ở Đoạn Sơn biết đây là Tư Đồ Phong xong, cho rằng căn bản sẽ không có gì phải hồi hộp, kẻ khiêu chiến xa lạ khẳng định sẽ bị thiên tài của Yến Vân Môn đánh gục.
Diệp Phàm đứng yên tại chỗ không động, lặng chờ Tư Đồ Phong xông đến gần, vung ra hữu chưởng, nghênh đón những ngón tay màu lam nước kia.
"Chát!"
Âm thanh vô cùng vang dội, như một đạo kinh lôi nổ ra, truyền khắp Đoạn Sơn. Hai chưởng giao kích, chấn ra từng đạo gợn sóng màu lam nước, vầng sáng mờ mờ màu lam như lụa mỏng tung bay, nhấn chìm nơi đó.
"Đã sớm nói rồi, Tư Đồ Phong thiên phú cực cao, khiêu chiến hắn, khẳng định phải trả giá thảm khốc, động một chút là mất mạng."
"Lam quang như điện, thần lực tràn ngập, lực đạo của chưởng này thật khủng khiếp."
Rất nhiều người kinh thán.
Nhưng khi lam vụ tan đi, tất cả mọi người đều ngây dại, há miệng cứng lưỡi, nuốt ngược lời nói phía sau trở vào.
Giữa sân, Diệp Phàm tay áo dài tung bay, mờ mờ ảo ảo, bình tĩnh đứng ở nơi đó, mà Tư Đồ Phong thì sắc mặt trắng bệch, lùi ra xa rất xa, cả bàn tay phải biến dạng, không ra hình thù gì, từng giọt máu nhỏ xuống đất.
"Sao... sao có thể?!"
"Hắn là ai, vậy mà đả thương thiên tài của Yến Vân Môn, xương bàn tay phải từng tấc gãy nát."
"Đây là người nào, sao chưa từng nghe nói qua, Khúc Châu ta còn có nhân vật như vậy hay sao?"
"Khúc Châu phạm vi ba ngàn dặm, chưa từng nghe có một người như vậy, chẳng lẽ là tu sĩ của ốc đảo khác."
Xung quanh, rất nhiều người đều lộ vẻ khác lạ, một người không tên tuổi một chưởng đánh Tư Đồ Phong thành trọng thương, khiến người ta không thể không kinh ngạc.
Diệp Phàm rất bình tĩnh, xét riêng về nhục thân, Đạo Cung Bí Cảnh ai có thể so với hắn? Gân đồng xương sắt, còn đáng sợ hơn pháp bảo, độc bộ Đạo Cung.
Rất nhiều người đều đang suy đoán thân phận của hắn, nhưng thân thể hắn lượn lờ sương mù, mọi người nhìn không rõ, nhìn không thấu.
"Ngươi..." Tư Đồ Phong sắc mặt tái nhợt, không chỉ xương bàn tay phải gãy nát, mà cả cánh tay phải đều gãy thành tám đoạn. Không ai kinh ngạc hơn hắn, vừa rồi giống như đâm vào một ngọn núi lớn, loại thần lực đó không có cách nào chống đỡ.
"Ngươi một cái tát đập chết ta, có độ khó rất lớn đấy." Diệp Phàm đứng tại chỗ, cũng không truy kích.
Sắc mặt Tư Đồ Phong cứng đờ, cánh tay phải run rẩy, hắn cắn răng nối xương, đồng thời há miệng phun ra một viên châu tử, treo trên đỉnh đầu, rủ xuống từng đạo màn nước, cả người được bảo vệ bên trong.
"Là Thủy Lam Châu của Yến Vân Môn", có người kinh hô.
Cùng lúc đó, Tư Đồ Phong há miệng phun ra một đóa thanh liên, hào quang vạn trượng, nặng như núi, ép tới người xung quanh đều thở không nổi.
Đóa thanh liên này toàn thân trong suốt, xanh thẳm phát sáng, áp lực khổng lồ khiến rất nhiều người tim đập nhanh, sắc mặt trắng bệch, ngay cả mặt đất Đoạn Sơn cũng vang lên tiếng rắc rắc, xuất hiện từng đạo vết nứt lớn.
Diệp Phàm biến sắc, không chỉ vì thanh liên của đối phương nặng nề như vậy, càng vì mặt đất Đoạn Sơn nứt ra. Đây là đạo trường của một vị Ngoan Nhân, nếu gây ra rắc rối gì, đại sự không ổn.
Hắn không lưu hậu thủ, xông về phía trước, chưởng chỉ như đao, liên tục đánh ra, vầng sáng màu lam nước vỡ nát.
Đóa thanh liên kia chưa hề hấn gì, quang mang càng rực rỡ, ép xuống dưới. Hắn đơn thủ kình thiên, chống đỡ trên không, quả thực nặng như núi, ép tới nhục thân của hắn cũng có chút gắng sức.
Thủy Lam Châu bay lên, bay về phía thanh liên, hai thứ hợp nhất, trọng lượng lập tức tăng gấp đôi, khiến Diệp Phàm cũng lún xuống.
"Đây là trọng bảo của Yến Vân Môn, gần như không thể chịu nổi, người này vậy mà dựa vào nhục thân chống đỡ được, rốt cuộc lai lịch gì?" Người xung quanh tất cả đều kinh ngạc.
Nhưng điều khiến bọn họ trợn mắt há mồm còn ở phía sau, hai tay Diệp Phàm liên tục chấn động, đại thủ ấn màu vàng huyễn hóa ra, đánh tới bầu trời cũng sụp xuống.
Tư Đồ Phong biến sắc, tay trái xông ra ba đạo lam quang, tụ lại một chỗ, hình thành một thanh lam điện đao, lập tức phình to lên, dài đến mười mấy trượng, chém về phía Diệp Phàm.
"Tư Đồ Phong vậy mà luyện ra Tam Âm Chân Thủy, loại nước này mỗi một giọt đều có thể xuyên kim nứt đá!"
"Đáng sợ hơn là, hắn dùng chân thủy luyện thành linh đao, loại bí pháp này cực độ đáng sợ, có thể chém thần hồn người!"
"Đây là Tam Âm Chân Linh Đao, lại xuất thế rồi, thật khiến người ta cảm thấy bất ngờ và kinh ngạc!"
Người quan chiến không ai không biến sắc, tất cả đều căng thẳng chú ý.
Tam Âm Chân Thủy có thể diệt chân hỏa, có thể hòa tan tinh kim, nặng tựa vạn cân, tế luyện thành Tam Âm Chân Linh Đao, uy lực kỳ đại vô cùng.
Diệp Phàm gầm nhẹ một tiếng, hai tay chín lần chấn động, sau chín kích, trọng bảo Thủy Lam Châu của Yến Vân Môn cùng đóa thanh liên kia tất cả đều nứt ra.
"Ầm"
Một quyền cuối cùng đánh ra, đầy trời lam quang bay bắn tung tóe, hai kiện bảo vật trở thành bột phấn, bị nắm đấm màu vàng của hắn nghiền nát!
"Đây là người nào, sao lại có lực đạo lớn như vậy?"
"Nhục thân còn cứng rắn hơn bảo vật, hắn tu luyện thế nào, chẳng lẽ là Yêu Tộc sao?"
"Quá đáng sợ."
Mọi người trợn mắt há mồm, tất cả đều không thể tin nổi.
Tam Âm Chân Linh Đao chém tới, lam quang như điện, chiếu tới da thịt người gần đó hiện ra màu lam nhạt, hàn khí thấu xương.
"Keng"
Diệp Phàm một tay nắm lấy lưỡi đao, cả bàn tay phải rực rỡ như xích kim, lưu lại trên mặt năm đạo dấu ngón tay thật sâu.
"Tam Âm Chân Linh Đao có thể chém diệt thần hồn, trời ạ, hắn dùng tay nắm lấy, vậy mà không sợ."
"Đây là tồn tại tương lai nhục thân có thể thành thánh sao, sao lại có thân thể khủng bố như vậy?!"
"Ầm"
Tư Đồ Phong thúc giục Tam Âm Chân Linh Đao, lam quang xông lên trời, thủy quang tràn ngập, hướng về phía Diệp Phàm nhấn chìm mà đi.
Đây là Tam Âm Chân Thủy, có thể hòa tan vàng nuốt sắt, một giọt liền đủ để xuyên thủng thân thể tu sĩ, nhiều như vậy ào ạt tuôn ra, rốt cuộc có uy lực khủng bố cỡ nào, không ai có thể nói rõ.
Nhưng Diệp Phàm toàn thân quang mang vạn trượng, tất cả chân thủy đều bị bốc hơi, biến thành khí thể màu lam, căn bản không làm gì được hắn.
Thần lực cuồn cuộn, hắn giống như thần lô bất hủ, thiêu đốt tất cả, phá hủy tất cả.
"Rắc rắc"
Tam Âm Chân Linh Đao trong tay hắn gãy đoạn, hóa thành chân thủy, rồi lại trở thành lam vụ, bị hắn triệt để luyện hóa.
Cảnh tượng này khiến người ta kinh hãi, chân linh đao luyện thành bằng bí pháp, vậy mà không chịu nổi một kích, bị chưởng chỉ màu vàng của hắn phá hủy.
"Ngươi..." Tư Đồ Phong sắc mặt trắng bệch, xoay người bỏ đi, đến lúc này hắn lòng như tro tàn, địch thủ như vậy khiến hắn tràn đầy cảm giác thất bại.
"Thiên tài của Yến Vân Môn thất bại rồi, không thể không bỏ chạy."
"Đó là thiên tài phía nam Khúc Châu đấy, trong tay người này lại không chịu nổi một kích, người này rốt cuộc là ai? Khủng bố như vậy!"
Đoạn Sơn, rất nhiều người đều là mặt đầy kinh sắc.
"Ngươi cũng thử uy lực một cái tát của ta!" Tốc độ của Diệp Phàm nhanh không tưởng, lập tức liền đuổi theo, chưởng chỉ màu vàng hóa thành lớn như cối xay, bổ xuống, đánh tới hư không run rẩy ong ong.
"Hạ thủ lưu tình", đệ tử kiệt xuất của Hoang Cổ Thế Gia Cơ gia quát lên, một đạo thân ảnh nhanh chóng xông về phía trước.
Cùng lúc đó, Tư Đồ Phong cũng dốc sức chống đỡ, muốn hóa giải kiếp nạn.
Đại thủ ấn màu vàng vô song, rút cạn thiên địa tinh khí xung quanh, xuất hiện một mảng lớn không gian màu đen mơ hồ!
"Chát"
Lần này, giống như một đạo sấm rền xẹt qua trên không.
Sự chống cự của Tư Đồ Phong căn bản không có bất kỳ tác dụng gì, cả người đều bị đánh nát, bay ngang ra ngoài.
"Ngươi..." Cường giả trẻ tuổi của Cơ gia nổi giận, không ngờ đối phương căn bản không nể mặt hắn, giết người ngay trước mắt hắn.
Hắn đỡ lấy nhục thân rách nát của Tư Đồ Phong, nhưng hai tay vừa tiếp xúc, cỗ thi thể này lập tức liền hóa thành một đạo tro bay, hình thần đều diệt!
"Ngươi là ai, lại dám giết người trước mặt ta, lời ta vừa nói ngươi không nghe thấy sao?!" Cường giả trẻ tuổi của Cơ gia quát hỏi.
"Ngươi là cái thá gì, ngươi bảo ta dừng là ta dừng sao, Hoang Cổ Thế Gia thì giỏi lắm sao?" Diệp Phàm chắp tay đứng thẳng.
Tối nay chỉ có một chương này thôi, ngày mai tiếp tục.