Chương 252: Nhất Đỉnh Áp Thập Phương
Chiếc đỉnh đúc thành từ Vạn Vật Mẫu Khí Nguyên Căn, rủ xuống từng tia từng lũ Huyền Hoàng, đại khí mà cổ phác, có khí thế bao quát thiên địa sơn hà.
Nữ đệ tử của Diêu Quang Thánh Địa tu vi ở Đạo Cung đệ tam cảnh giới, thậm chí một chân đã bước vào đệ tứ cảnh giới, thế nhưng giờ phút này lại không thể động đậy.
Đại đỉnh cao chín mét treo trên bầu trời, mỗi khi ép xuống một thước, nữ đệ tử Diêu Quang liền ho ra một ngụm máu tươi, da thịt nứt ra từng đạo vết thương.
"Sư muội!"
Nam đệ tử của Diêu Quang Thánh Địa hét lớn, há miệng phun ra một phương ngọc ấn, lúc đầu chỉ cao một tấc, trong suốt long lanh, nhưng rất nhanh phóng đại.
Phương ngọc ấn này trong chớp mắt lớn như sơn phong, mang vạn quân đại thế, như một ngọn núi bị dời tới, hư không đều đang run rẩy.
Tình huống nguy cấp, nữ đệ tử Diêu Quang bị chiếc đỉnh trấn áp, tuy chưa chạm tới, còn cách hơn mười mét, nhưng đã không chịu nổi, cơ thể không ngừng xuất hiện vết máu.
Nam đệ tử của Diêu Quang Thánh Địa dốc hết sức tế ra ấn này, trên bầu trời ầm ầm vang dội, ngọc ấn trong suốt, đại lực chấn thiên, khiến lòng người bất an.
"Keng!"
Ngọc ấn rung động, rải ra từng mảnh thần mang, như lưỡi đao tất cả đều chém lên đại đỉnh, nhưng căn bản vô hiệu, đại đỉnh như vực sâu biển lớn, không thể lay động.
Trong lòng nam đệ tử Diêu Quang Thánh Địa trầm xuống, cắn răng, thúc giục đạo lực, ngọc ấn quang hoa đại thịnh, giống như một tòa sơn thể phát sáng, đâm về phía đại đỉnh cao chín mét.
Chiếc đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng, luận về kiên cố thế gian khó tìm, gần như là vật bất hủ, nam đệ tử Diêu Quang Thánh Địa dù biết rõ, cũng không thể không liều mạng, cho dù hủy đi ngọc ấn, cũng không còn cách nào, nếu không đồng môn chắc chắn phải chết.
Phương ngọc ấn này lớn như sơn phong, hoa điểu ngư trùng khắc bên trên như sống lại, có sinh mệnh của riêng mình, khiến ngọc ấn càng thêm dày nặng và trầm ngưng.
"Rầm!"
Ngọc ấn như núi thủy tinh cuối cùng cũng đâm vào đỉnh, mặc dù trông nó lớn hơn đỉnh rất nhiều, nhưng lại kém xa về độ kiên cố.
Đại đỉnh cao chín mét không hề nhúc nhích, chảy ra từng tia Huyền Hoàng khí, ngọn sơn phong bằng ngọc kia lập tức bị ép sập, "Ầm" một tiếng vỡ nát, hóa thành một mảnh ngọc quang, chớp mắt biến mất không thấy.
Đây chính là chiếc đỉnh đúc thành từ Vạn Vật Mẫu Khí Nguyên Căn, gặp phải công kích như vậy, đều không hề di chuyển nửa tấc, bất động treo giữa không trung, đại khí hạo nhiên.
"Keng!"
Cơ Vân Lâm ra tay, Tiệt Thiên Chỉ đánh ra, đánh cho đại đỉnh cao chín mét phát ra âm chấn, nhưng căn bản đánh không động, sừng sững như núi, không thể thay đổi gì.
"Xẹt!"
Cơ Vân Lâm lại chấn chỉ, đánh ra Tiệt Thiên Long Tuyền Kình, ngũ long quấn quanh, thân rồng thô to bao lấy đại đỉnh, đầu rồng ngẩng cao, muốn kéo nó lên, ném về phương xa.
Đáng tiếc, cho dù ngũ long khóa đỉnh, cũng không thể di chuyển mảy may, đại đỉnh tràn ra Huyền Hoàng khí, chảy về phía thân rồng, phát ra mấy tiếng nứt vỡ, năm con chân long quấn trên đỉnh tất cả đều đứt gãy, triệt để tiêu tán.
"Chư vị mau ra tay, cứu ra tiên tử Diêu Quang!" Cơ Vân Lâm hét lớn, truyền âm tới những người xung quanh.
"Xin các vị ra tay, Diêu Quang tất có trọng tạ!" Nam đệ tử Diêu Quang cũng hét cao.
Vừa rồi, có hơn mười người xông tới, nhưng sau khi thấy uy của đỉnh đều dừng bước, đứng ở bầu trời không xa.
Bọn họ tiến cũng không được lùi cũng không xong, khi thấy Diệp Phàm bị vây khốn, vốn muốn thêu hoa trên gấm, tiến lên ra tay, không ngờ đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng vừa xuất hiện, tất cả đều thay đổi.
Giờ phút này, người của Hoang Cổ Thế Gia và Diêu Quang cùng kêu gọi, bọn họ không thể không tiến lên, hơn mười người ai nấy tế vũ khí, đánh về phía đại đỉnh.
Tu sĩ trẻ Khúc Châu, kẻ dám tiến lên tự nhiên tu vi bất phàm, vũ khí kinh không, thần mang điện chuyển, như hỏa quang ngân long, xì xì vang dội, chiếu sáng phương bầu trời này.
"Keng", "Rắc", "Cheng"...
Mặc dù những người này tu vi bất phàm, nhưng đối đầu với đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng, rốt cuộc vẫn đánh không động, thánh vật thiên địa như vậy là trân bảo hiếm có trên đời, đúc thành vũ khí, vô kiên bất tồi, vạn kiếp bất hủ.
Đại đỉnh khẽ chấn, Huyền Hoàng tràn ra, tản ra về bốn phương tám hướng, đem những vũ khí này toàn bộ hóa thành bột mịn.
Diệp Phàm đứng trên đại đỉnh, tóc dài tung bay, ánh mắt trong sáng, dùng sức ép xuống, thân đỉnh chìm xuống, nữ đệ tử Diêu Quang kêu thảm, thân thể gần như bị hủy, máu tươi bắn tung.
"Chư vị, xin liên thủ đối địch, đánh bay đại đỉnh!" Nam đệ tử Diêu Quang hét lớn.
Hắn phun ra một ngụm tinh huyết, cháy hừng hực ngoài cơ thể, sau đó thân thể bộc phát ra quang mang rực rỡ, giống như một vầng thái dương bốc cháy.
Loại bí pháp này tuy không phải Thánh Quang Thuật vạn pháp bất xâm, nhưng cũng là bí mật bất truyền, là một loại vô thượng bí pháp khác ghi trong bất thế cổ kinh.
Hắn toàn thân rực rỡ, như bốc cháy lên, tay phải vỗ ra, mảng lớn thần diễm phô thiên cái địa, cuồn cuộn mãnh liệt mà đi, một cái hỏa diễm đại chưởng bao phủ bầu trời, hung hăng quất lên đại đỉnh.
"Keng!"
Tiếng vang chấn thiên, hư không run rẩy.
"Chư vị, hắn đã lực kiệt, khó mà ra tay nữa, cùng nhau ra tay diệt sát hắn." Cơ Vân Lâm cũng hét lớn.
Bàn tay lớn màu đen hoành không, hắn đánh ra Hư Không Đại Thủ Ấn, như ô vân mênh mông cuồn cuộn, không ngừng vỗ vào đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng, tiếng vang chấn động màng tai.
"Giết!"
"Mọi người liên thủ giết hắn, chỉ cần đánh hắn rơi khỏi đỉnh đúc bằng Vạn Vật Mẫu Khí, hắn chính là thịt trên thớt."
...
Hơn mười người kia xông tới, đều dốc sức ra tay, đã lựa chọn tiến lên, vậy chỉ có thể hạ đòn nặng.
"Keng", "Choang"...
Vân Đoạn sơn mạch, tiếng vang chói tai, xuyên kim liệt thạch, mọi người tất cả đều đánh về phía đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng.
Tất cả mọi người đều biết, không thể đánh vỡ đỉnh này, khí được tế luyện từ thánh vật như vậy, gần như bất hủ, bọn họ chỉ cầu đánh bay nó, đánh rơi thiếu niên trong mẫu khí ra ngoài.
Diệp Phàm quả thực có chút thần lực không tiếp nối, tôn đỉnh này như cái động không đáy, căn bản lấp không đầy, nhưng hắn vẫn còn chưa đến mức lực kiệt, chỉ là muốn đợi những người này tất cả đều xông tới mà thôi.
Hắn không trấn chết địch thủ dưới đỉnh ngay lập tức, chính là để tạo cho người ta một ảo giác, cho rằng có thể cứu ra nữ đệ tử Diêu Quang.
Quả nhiên, những người này tất cả đều xông tới, đến lúc này, Diệp Phàm không còn giữ lại, thúc giục đại đỉnh, phát huy ra tiên uy.
"Phụt!"
Phía dưới, tên nữ đệ tử kia hóa thành huyết vụ, trực tiếp hôi phi yên diệt.
"Ầm!"
Đại đỉnh dao động, như thiên phiên địa phúc, muốn lật cả vùng trời lại, Huyền Hoàng chi khí tràn ra, xông về tứ phương.
"A..."
Tiếng kêu thảm truyền tới, hơn mười tu sĩ căn bản không chống đỡ nổi, Huyền Hoàng khí lưu chuyển từ tôn đỉnh này nặng như núi, những người này như phù du lay cây.
"Phụt!"
Đạo thân ảnh đầu tiên trở thành bột mịn.
"Phụt", "Phụt"...
Đạo thứ hai, đạo thứ ba... liên tiếp hóa thành tro bay, bị Huyền Hoàng khí nghiền nát.
Đại đỉnh chấn động, hơn mười tu sĩ xông tới đều hôi phi yên diệt, không một ai có thể chống cự, bất luận thi triển bí pháp gì, tất cả đều bị phá diệt, bất luận tế ra vũ khí gì, đều gãy đứt và hủy hoại, không ngăn nổi.
Đây chính là uy của nhất đỉnh phá vạn pháp!
Đỉnh đúc bằng Vạn Vật Mẫu Khí chấn một cái, thập phương đều diệt, cái gì cũng không còn tồn tại.
Tên nam đệ tử Diêu Quang kia kêu lớn, đại chưởng do thần diễm hình thành điên cuồng vỗ vào đại đỉnh, đánh đến chấn động màng tai, thế nhưng lại như châu chấu đá xe, đại đỉnh nghiền ép mà qua, hắn lập tức phấn thân toái cốt.
Trong trường, chỉ còn một đạo thân ảnh chưa diệt, đó chính là Cơ Vân Lâm, nhưng hiển nhiên cũng sống không lâu, nửa dưới thân thể hóa thành huyết vụ, một cái bàn tay đen chắn trước thân trên, miễn cưỡng còn đang thở dốc.
Tất cả người quan chiến trong lòng đều toát khí lạnh, thiếu niên này quá đáng sợ, nhất đỉnh phá vạn pháp, đem tất cả địch thủ toàn bộ đánh nát, chiến lực như vậy khiến người ta rợn gan.
"Mạng của ngươi rất cứng, lại sống tới cuối cùng." Diệp Phàm có chút bất ngờ.
Đỉnh đã thu nhỏ, hóa thành cao hơn một mét, treo trên đầu hắn, từng tia từng lũ Huyền Hoàng chi khí rủ xuống, bảo vệ hắn kín kẽ, tông thánh vật này, khiến tất cả người quan chiến vừa hâm mộ vừa sợ hãi.
"Ngươi cũng sống không nổi, Cơ gia ta có cường giả ở Khúc Châu, ngươi đi không ra khỏi vùng ốc đảo này, nhất định sẽ bị giết chết."
"Ta đã dám tới, còn sợ những thứ này sao?" Khóe miệng Diệp Phàm mang theo một tia cười lạnh.
"Tiểu tử ngươi bớt đắc ý, đợi ngươi gặp anh kiệt trẻ tuổi chân chính của Cơ gia ta, ngươi sẽ biết cái gì mới là cường giả chân chính."
"Ngươi nói là Cơ Hạo Nguyệt, hay là Cơ Bích Nguyệt, hoặc là Cơ Hải Nguyệt?" Diệp Phàm rất bình tĩnh hỏi.
"Giết ngươi cần gì nhân kiệt trẻ tuổi Tứ Cực Bí Cảnh của Cơ gia ta, tử đệ trẻ tuổi Đạo Cung tứ ngũ trọng thiên là đủ, giết ngươi như giẫm con kiến!" Cơ Vân Lâm nghiến răng nghiến lợi.
"Tử đệ Đạo Cung tam trọng thiên của Cơ gia, ta đã giết ba người, lát nữa thêm ngươi chính là bốn người, tử đệ tứ trọng thiên rất giỏi sao, ta sẽ đi tiếp tục thử." Diệp Phàm thờ ơ nói.
"Ngươi bớt cuồng vọng, Cơ gia ta cao thủ nhiều như mây, tử đệ mạnh hơn mấy người chúng ta nhiều không kể xiết, đến lúc đó ngươi lên trời không lối xuống đất không cửa!"
"Tử đệ Đạo Cung Bí Cảnh tứ ngũ trọng thiên của Cơ gia rất nhiều sao, tương lai ta không ngại giết các ngươi cho tan tác." Diệp Phàm rất bình tĩnh.
Người quan chiến ở xa từng trận kinh hồn bạt vía, thiếu niên này như ma vương, dám vung đồ đao về phía Hoang Cổ Thế Gia, thật tràn đầy ma tính, khiến bọn họ lạnh sống lưng.
"Ngươi cứ kiêu ngạo đi, hành tung đã lộ, ngươi không thể đi ra Khúc Châu, trong thập đại cao thủ Đạo Cung Bí Cảnh của Cơ gia ta có hai người ở vùng ốc đảo này, ta xem ngươi sống sót thế nào!" Sắc mặt Cơ Vân Lâm xanh mét.
Diệp Phàm không hề để ý, vẫn thong dong đối đáp với hắn, bất tri bất giác tới gần rất nhiều, đúng lúc này hắn đột nhiên ra tay, giữa mi tâm, trong tiểu hồ màu vàng kia, thần thức cường đại hóa hình mà ra, bắn về phía thức hải của Cơ Vân Lâm.
"A..." Cơ Vân Lâm kêu thảm.
"Cho mượn Hư Không Cổ Kinh xem một chút!" Diệp Phàm xông lên gần, phong trụ Cơ Vân Lâm.
Hắn biết rõ, đối phương không thể nắm giữ chỉnh bộ cổ kinh, nhưng chắc chắn học được mấy loại vô thượng bí thuật, nếu có thể lục soát ra, đối với hắn mà nói là thu hoạch trọng đại.
"Ngươi nằm mơ!" Trong thức hải, Cơ Vân Lâm gào thét: "Ngươi vĩnh viễn không thể có được."
Đột nhiên, trong lòng Diệp Phàm hồi hộp từng trận, dự cảm chẳng lành xuất hiện, hắn quả đoán rút lui, trong nháy mắt thu hồi thần thức, lập tức lùi ra ngoài.
"Phụt!"
Đầu lâu của Cơ Vân Lâm hôi phi yên diệt, một cỗ hư không chi lực khủng bố ở đó bộc phát, đánh xuyên hư không, hắc vụ tràn ngập, khiến lòng người run rẩy, bắn về phía hắn.
"Keng!"
Đỉnh đúc bằng Vạn Vật Mẫu Khí dao động, Huyền Hoàng khí như dải lụa rủ xuống, đã chặn được luồng ô quang kia, không có đánh xuyên vào.
Diệp Phàm hít ngược một ngụm khí lạnh, nếu không có đỉnh đúc bằng Huyền Hoàng, vừa rồi hắn liền bị ô quang đánh trúng!
"Trong thức hải của những tử đệ này đều phong có hư không chi lực, thật khiến người ta kinh hãi..."
Diệp Phàm đảo mắt nhìn khắp trường, tám vị tử đệ trẻ tuổi của Hoang Cổ Thế Gia và Diêu Quang Thánh Địa đều bị một mình hắn giết chết, đây tất nhiên là một trận sóng to gió lớn!
Những người này vì truy bắt hắn, tổ chức thịnh hội tu sĩ trẻ Khúc Châu, thế nhưng lại bị hắn xông tới hiện trường, đại khai sát giới, toàn bộ tru diệt.
Xa xa, tu sĩ trẻ Khúc Châu trong lòng khó mà bình tĩnh, có thể tưởng tượng, chuyện hôm nay nhất định sẽ thạch phá thiên kinh, gây nên sóng gió vô biên.
Tin tức này căn bản ép không xuống, trước mắt bao người, tu sĩ trẻ Khúc Châu tất cả đều thấy, tất nhiên sẽ truyền ra ngoài trong thời gian đầu tiên.
Hai đại thánh địa truy bắt một thiếu niên, lại bị hắn khiêu khích một cách trần trụi, liên tiếp chém giết tám vị chân truyền đệ tử, chẳng khác nào tát vào mặt Cơ gia, tất nhiên sẽ gây ra một trận phong ba lớn!