Chương 309: Đả Thần Tiên
Cây roi gỗ này nặng trĩu, tuy là chất gỗ, nhưng còn nặng hơn cả kim loại, đạo văn tựa như trời sinh, cổ ý dạt dào, mang theo một loại khí cơ huyền bí.
Thay vì nói nó là một cây roi gỗ, chi bằng nói càng giống một thanh thiết kiếm chưa khai phong, không chỉ vì nặng nề, mà ngay cả hình dạng cũng gần như vậy.
Tiếng chuông du dương truyền đi mấy chục dặm, kim quang rực rỡ khiến đại mạc một mảnh huy hoàng, nơi này sáng như ban ngày.
Thần chung khẽ rung động, chấn đến cánh tay Diệp Phàm tê dại, có điều roi gỗ không hề tổn hại, vô cùng chắc chắn.
Một luồng thần niệm của Hắc Hoàng ký thác trong thần chung, chuông này không vỡ, nó liền không bị thương, dù như vậy, nó vẫn rất kinh ngạc.
"Cây roi gỗ này rất huyền diệu, khiến bản hoàng động lòng rồi, xứng đáng là một kiện dị bảo!"
Theo lời Đại Hắc Cẩu nói, cây roi gỗ này có thể thi triển thần thuật, chuyên công thần thức con người, hơn nữa nó vô cùng kiên cố, chiến lực càng cao, uy lực phát huy ra càng lớn.
"Thử nghĩ xem, nếu chiến lực của ngươi kinh người, cây roi này không gì không phá, đánh gì vỡ nấy, còn có thể đả thương thần thức người khác, sẽ đáng sợ đến mức nào?!"
Diệp Phàm cũng hiểu rõ, đây là một kiện dị bảo, hiếm thấy trên đời, có thể gọi là trân bảo hiếm có, hắn nhịn không được hỏi: "So với Cực Đạo Vũ Khí thì kém bao nhiêu?"
Sở dĩ hắn hỏi như vậy, là vì hắn cảm thấy kiện binh khí này rất giống một kiện thần vật trong thần thoại thượng cổ ở quê hương.
"Chuyện này... vẫn là đừng so thì hơn." Đại Hắc Cẩu lắc đầu.
"Tại sao không thể so?"
"Ngươi có biết cái gì là Cực Đạo Vũ Khí không, nếu có người có thể phát huy toàn bộ uy lực của nó, cơ hồ tương đương với một vị Đại Đế tái sinh!" Đại Hắc Cẩu vẻ mặt đầy hướng tới.
"Nhưng kiện vũ khí này là..." Diệp Phàm há miệng, nhưng cuối cùng không thể nói ra điều gì.
Đồ Phi cũng lắc đầu, nói: "Cây roi gỗ này có thể gọi là dị bảo, nhưng so với binh khí của Cổ Chi Đại Đế, đích xác còn kém rất xa."
Diệp Phàm nghĩ ngợi, truyền thuyết về Cực Đạo Vũ Khí quá kinh người, gần như có uy thế khai thiên lập địa, cây roi gỗ này đích xác không thể so sánh.
"Tiên Tần Luyện Khí Sĩ, rốt cuộc có những ai hoành độ hư không mà đến, lại có mấy người sống đến hiện tại?" Diệp Phàm suy tư. Hắn nghĩ đến rất nhiều, thời Tiên Tần, truyền thuyết liệt tiên, hẳn đều là Luyện Khí Sĩ.
"Cổ Chi Đại Đế rốt cuộc là hạng người như thế nào?" Diệp Phàm trịnh trọng hỏi Đại Hắc Cẩu.
Hắc Hoàng suy ngẫm chốc lát, hiếm khi nghiêm túc đáp: "Là mấy người đứng trên cao chịu lạnh, từ xưa đến nay cô tịch nhất."
"Bọn họ có thể hoành độ hư không không?" Diệp Phàm hỏi.
"Chuyện này..." Hắc Hoàng có chút ngẩn ngơ xuất thần.
Diệp Phàm nói: "Phải biết, Tiên Tần Luyện Khí Sĩ đến từ đầu bên kia của tinh không, cho dù là men theo con đường của cổ nhân mà đến, nhưng cũng chứng minh có người có thể đi lại trong tinh vực."
"Ta biết rồi, hắn hơn nửa từng đến Tử Vi Tinh Vực..." Đại Hắc Cẩu lẩm bẩm tự nói.
Đồ Phi giật mình kinh hãi, có người từng đến Tử Vi Tinh Vực, đây chính là tin tức kinh thế!
"Ngươi đang nói ai?" Đồ Phi hỏi.
Diệp Phàm cũng vẻ mặt kinh ngạc, thế giới này có người từng đến Tử Vi Tinh Vực? Hắn cũng nhìn chằm chằm Đại Hắc Cẩu, lặng đợi nó trả lời.
"Khụ..." Đại Hắc Cẩu ho một tiếng, che giấu thần thái của mình, lẩm bẩm nói: "Tự nhiên là một vị Đại Đế, ta là từ cổ tịch suy đoán ra."
"Cổ tịch gì, sao ta chưa từng thấy qua?" Đồ Phi nghi ngờ.
"Lúc bản hoàng đọc cổ tịch, ông nội các ngươi còn đang bú sữa đấy, nói các ngươi cũng không hiểu." Đại Hắc Cẩu vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
"Con chó chết này... nói chuyện thật mẹ nó khó nghe!" Đồ Phi muốn đấm nó.
"Hắc Hoàng ngươi nói chi tiết một chút, vị Đại Đế nào từng đến Tử Vi Tinh Vực?" Diệp Phàm truy hỏi.
"Ta làm sao biết được, tất cả đều là đoán bừa thôi!" Đại Hắc Cẩu vèo một cái chui trở lại đạo quán, sau đó khói bụi bốc lên ngút trời.
"Ngươi đang làm gì?" Diệp Phàm quát hỏi.
Đại Hắc Cẩu đem cả tòa đạo quán đều dỡ sạch, ngay cả nền móng cũng bới lên, nó đầu cũng không quay lại đáp: "Tìm kiếm dị bảo, biết đâu còn có thể gặp thêm một kiện nữa."
"Con chó chết nhà ngươi vì muốn chuyển chủ đề, mà dỡ cả một kiến trúc cổ rất có ý nghĩa kỷ niệm!" Diệp Phàm muốn đánh cho nó một trận.
Đạo quán bị dỡ, đá vụn lăn lộn, đáng tiếc cũng không có vật lạ khác, Đại Hắc Cẩu chẳng tìm ra được gì.
Sáng sớm, ráng sớm từ phương đông rọi tới, mặt trời đỏ rực nhảy ra khỏi đường chân trời, Diệp Phàm bọn họ bắt đầu lên đường, thử đi ra khỏi Thần Mạc.
Đại Hắc Cẩu còn có chút không cam lòng, vẫn đang nhớ thương roi gỗ, mở miệng với Diệp Phàm, nói: "Tông dị bảo này, ngươi đã nghĩ ra tên gọi là gì chưa?"
Đồ Phi cười nói: "Còn phải nghĩ sao, cây roi này đầu tiên làm ngươi bị thương, gọi thẳng là Đả Cẩu Tiên là thích hợp nhất."
"Gâu!"
Chỉ cần hai bọn họ đi cùng nhau, thỉnh thoảng sẽ cãi nhau, trời sinh xung khắc.
Diệp Phàm cười cười, nói: "Nó đến từ đầu bên kia của tinh không, là binh khí của Tiên Tần Luyện Khí Sĩ, ta gọi nó là Đả Thần Tiên là được."
"Roi gỗ chuyên đánh thần thức, tên hay, không tệ, nên gọi là Đả Thần Tiên." Đồ Phi gật đầu, hết sức tán đồng.
"Đả Thần Tiên... cái tên này, đặt đúng là rất có ý tứ." Đại Hắc Cẩu lẩm bẩm.
"Ta nghĩ Tiên Tần Luyện Khí Sĩ cũng đặt cho nó cái tên giống vậy, Đả Thần Tiên à..." Diệp Phàm tự nói, ngẩng đầu nhìn bầu trời, đáng tiếc mặt trời sớm đã mọc, không còn thấy được tinh vực nữa.
Sa mạc lớn màu vàng mênh mông vô bờ, thủy chung không thể đến được tận cùng, vô biên vô hạn, lại đi ba ngày, vẫn không thấy hy vọng.
"Mảnh Thần Mạc này rốt cuộc là nơi như thế nào, vì sao cổ quái như vậy, lẽ nào không có phương pháp phá giải sao?" Mãi không đi ra được, Diệp Phàm cũng không thể bình tĩnh nữa.
"Về truyền thuyết của nó quá nhiều, nơi này yêu tà quá mức." Đồ Phi thở dài.
"Hắc Hoàng ngươi có biết mảnh đại mạc này rốt cuộc là chuyện gì không?" Diệp Phàm hỏi.
"Tự nhiên biết." Liên tục đi mấy ngày, Hắc Hoàng cũng có chút ủ rũ, nói: "Đây là Thái Dương Thần Lô một mồi lửa đốt ra sa mạc lớn vô ngần."
"Cái gì, có liên quan đến Hằng Vũ Đại Đế của Khương gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!" Diệp Phàm và Đồ Phi đều rất kinh ngạc.
"Hằng Vũ Đại Đế với *** quyết chiến, dùng Thái Dương Thần Lô đánh ra mảnh Thần Mạc này." Hắc Hoàng nói.
"Sao có thể, Cổ Chi Đại Đế thiên hạ vô địch, sao lại sinh tử đại chiến?" Đồ Phi không tin.
"Nếu đối thủ cũng là Đại Đế thì sao?" Hắc Hoàng hỏi ngược lại.
"Không thể nào, một thời đại sao có thể có hai vị Đại Đế, cổ tịch chưa bao giờ ghi lại chuyện như vậy!"