Chương 313: Càn Quét Tứ Cực!

⏱ ~6 min read

Chương 313: Càn Quét Tứ Cực!

Gió lớn gào thét trên bầu trời Bắc Vực, cát vàng cuồn cuộn cuốn lên tận chân trời.

Diệp Phàm đứng một mình giữa hư không, áo xanh phấp phới, ánh mắt sắc bén như đao, nhìn xuống quần hùng phía dưới.

Kể từ khi bước vào Tứ Cực Bí Cảnh, khí huyết trong cơ thể hắn sôi trào như biển lớn, mỗi một tấc máu thịt đều đang phát sáng, xương cốt vang lên những âm thanh như sấm rền.

"Hoang Cổ Thánh Thể thật sự đã đột phá rồi sao? Sao có thể nhanh như vậy!"

Trong đám người có người kinh hô, sắc mặt trắng bệch, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.

Mấy ngày trước, Diệp Phàm vẫn còn bị nhân vật lão bối truy sát khắp nơi, phải dựa vào Nguyên Thuật để ẩn nấp hành tung. Vậy mà hôm nay, hắn lại dám đường đường chính chính hiện thân, đối mặt với thế hệ trẻ của khắp Đông Hoang.

"Chỉ là mới vào Tứ Cực mà thôi, cũng dám cuồng vọng như vậy sao?"

Một tên đệ tử của Diêu Quang Thánh Địa cười lạnh, bước ra khỏi đám đông, toàn thân thần quang bao phủ, khí thế bức người.

Hắn là cường giả trẻ tuổi đã sớm bước vào Tứ Cực Bí Cảnh nhiều năm, tự cho mình có thể dễ dàng trấn áp Thánh Thể Nhân Tộc vừa mới đột phá.

"Ngươi chính là Thánh Thể Diệp Phàm? Nghe nói ngươi giết người của chúng ta, hôm nay ta đến lấy đầu ngươi!"

Lời còn chưa dứt, hắn đã ra tay, bàn tay lớn vung lên, thần lực cuồn cuộn hóa thành một ngọn núi lớn ép xuống.

Hư không rung chuyển, uy áp của Tứ Cực Bí Cảnh lan tỏa khắp nơi, khiến nhiều người quan chiến phải lùi lại.

Diệp Phàm thần sắc bình tĩnh, không lùi mà tiến, bước lên một bước, nắm tay phải siết chặt, đánh ra một quyền đơn giản mà trực tiếp.

"Oanh!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, ngọn núi thần lực kia lập tức sụp đổ, hóa thành mưa ánh sáng đầy trời, tan biến trong hư không.

Tên đệ tử kia kêu thảm một tiếng, thân thể bay ngược ra ngoài, máu tươi phun ra, đập mạnh xuống mặt đất, tạo thành một hố sâu hình người.

Toàn trường yên tĩnh!

Tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh. Chỉ một quyền mà đã đánh bại một cao thủ Tứ Cực, chiến lực như vậy thật quá nghịch thiên.

"Đây chính là sức mạnh của Hoang Cổ Thánh Thể sao? Vừa vào Tứ Cực đã có thể vượt cấp mà chiến!"

Có lão bối nhân vật lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy chấn động.

"Quá yếu, người tiếp theo."

Diệp Phàm chắp tay sau lưng, giọng nói bình thản nhưng lại mang theo một loại bá khí Quân Lâm Thiên Hạ, vang vọng khắp chiến trường.

"Càn rỡ!"

Lại có hai bóng người cùng lúc lao ra, một người đến từ Cơ gia, một người đến từ Khương gia, đều là thiên tài nổi danh trong thế hệ trẻ.

Hai người liên thủ, một người thi triển Đại Hư Không Thuật, hư không vỡ vụn, bàn tay lớn màu đen ép xuống. Người còn lại thúc giục Ly Hỏa Thần Lô, ngọn lửa ngập trời thiêu đốt vòm trời.

Đối mặt với giáp công, Diệp Phàm không hề sợ hãi, trong cơ thể Kim Sắc Khổ Hải sôi trào, thần lực như sông lớn cuồn cuộn tuôn ra.

"Phá!"

Hắn hét lớn một tiếng, thi triển Lục Đạo Luân Hồi Quyền, sáu thế giới cổ xưa mơ hồ hiện lên sau lưng, luân hồi chi lực nghiền ép tất cả.

"Rắc!"

Hư Không Đại Thủ Ấn vỡ nát, Ly Hỏa đầy trời cũng bị một quyền dập tắt.

Hai đại thiên tài đồng thời thổ huyết, thân thể rạn nứt, rơi xuống từ trên cao, không còn sức tái chiến.

"Trời ơi, hắn muốn lấy một địch hai, còn là toàn thắng!"

Đám người quan chiến sôi trào, tiếng kinh hô vang lên không ngớt.

Cơ Tử Nguyệt đứng ở phía xa, đôi mắt to sáng ngời, nắm chặt bàn tay nhỏ, hưng phấn kêu lên:

"Tiểu Diệp Tử cố lên, đánh bay hết bọn chúng đi!"

Đại Hắc Cẩu cũng sủa lớn, giọng điệu vô cùng khoa trương:

"Gâu! Thấy chưa, đây mới là bản hoàng dạy dỗ ra, quét ngang cùng lứa, ai dám không phục thì cứ lên!"

Trên một ngọn núi khác, Thánh Hoàng Tử vác Lang Nha Đại Bổng trên vai, đôi mắt vàng rực lửa chiến ý, cười ha ha nói:

"Không hổ là huynh đệ của ta, quyền này đủ bá đạo!"

Lúc này, trong đám người lại có mấy đạo khí tức cường đại dâng lên. Bốn vị cao thủ Tứ Cực đỉnh phong cùng nhau bước ra, phong tỏa bốn phương.

Bọn họ đều là nhân kiệt của các đại Thánh Địa và Hoang Cổ Thế Gia, tu vi thâm hậu, từng người đều đã tu luyện đến Tứ Cực viên mãn, chỉ còn một bước nữa là bước vào Hóa Long Bí Cảnh.

"Tiểu bối, ngươi quá ngông cuồng rồi. Hôm nay chúng ta sẽ cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày!"

Một người trong đó lạnh giọng nói, tế ra một kiện Truyền Thế Thánh Binh, sát khí ngút trời.

Ba người còn lại cũng không giữ lại, mỗi người đều tự mình thúc giục Thánh Binh, thần quang chiếu sáng cả bầu trời.

Bốn kiện Thánh Binh cùng lúc ép xuống, uy áp kinh khủng khiến cả mặt đất cũng phải sụp lún.

Diệp Phàm ánh mắt ngưng lại, cảm nhận được áp lực, nhưng chiến ý trong lòng lại càng thêm sục sôi.

Hắn ngửa mặt lên trời thét dài, mái tóc đen tung bay, khí huyết hoàng kim xông thẳng lên trời cao, như một vị chiến thần thức tỉnh.

"Đến hay lắm! Hôm nay ta sẽ hoành tảo Tứ Cực, chứng minh con đường vô địch của ta!"

Hắn bước lên trời, chủ động xông vào vòng vây, mỗi một quyền đánh ra đều khiến hư không sụp đổ.

"Oanh! Oanh! Oanh!"

Đại chiến bùng nổ, thần quang chói mắt bao phủ toàn bộ chiến trường, không ai có thể nhìn rõ bóng người bên trong, chỉ nghe thấy tiếng va chạm kịch liệt không ngừng vang lên.

Diệp Phàm lấy thân thể đối cứng Thánh Binh, Bất Diệt Kim Thân phát huy đến cực hạn, toàn thân như được đúc từ thần kim, vạn pháp bất xâm.

Hắn thi triển Đấu Chiến Thánh Pháp, diễn hóa ra đủ loại công phạt, khi thì như Chân Long vẫy đuôi, khi thì như Phượng Hoàng giương cánh, đánh cho bốn đại cao thủ liên tục bại lui.

"Phốc!"

Rốt cuộc, một người không chịu nổi, bị một quyền xuyên thủng lồng ngực, máu tươi văng khắp nơi, rơi xuống khỏi bầu trời.

Ngay sau đó, người thứ hai, người thứ ba cũng lần lượt bị đánh bay Thánh Binh trong tay, thân thể nứt toác, mất đi chiến lực.

Người cuối cùng sắc mặt hoảng sợ, muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng Diệp Phàm đã thi triển Hành Tự Quyết, như một đạo ánh sáng vàng đuổi theo, một cước đạp hắn từ trên cao xuống.

"Ầm!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi mù bốc lên tận trời.

Khi bụi mù tan đi, mọi người mới nhìn rõ, bốn đại cao thủ Tứ Cực đỉnh phong đều nằm trong hố sâu, không ngừng rên rỉ, không một ai còn có thể đứng dậy.

Toàn trường chết lặng, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Một người quét ngang bốn vị cao thủ cùng cảnh giới viên mãn, đây là chiến tích huy hoàng đến mức nào!

"Thật sự... thật sự đã hoành tảo Tứ Cực rồi!"

Có người run rẩy nói, giọng nói tràn đầy kính sợ.

"Từ hôm nay trở đi, trong cảnh giới Tứ Cực, ai còn dám xưng tôn trước mặt Thánh Thể?"

Một vị Thái Thượng Trưởng Lão thở dài, ánh mắt phức tạp.

Diệp Phàm đứng trên bầu trời, nhìn xuống bốn phía, giọng nói vang vọng như sấm:

"Còn ai nữa? Cùng lứa tranh phong, ta chấp hết!"

Tiếng hét vang vọng khắp Bắc Vực, thật lâu không tan, không một người dám đáp lại.

Thế hệ trẻ của khắp nơi đều im lặng, nhân vật lão bối cũng trầm mặc.

Trận chiến này, Thánh Thể Diệp Phàm đã thật sự quật khởi, lấy tư thái vô địch quét ngang Tứ Cực Bí Cảnh, uy danh chấn động Đông Hoang!