Chương 391: Đả Thần Tiên Hiển Uy
Lão yêu nghiệt sống hơn bốn ngàn năm mà không chết, mang đến cho người Khương gia áp lực to lớn vô gì sánh nổi, nửa người nửa quỷ, trường tồn thế gian, ai có thể trấn áp bọn chúng?
Không khí sâu trong địa cung khiến người ta nghẹt thở, sắc mặt mỗi một người Khương gia đều vô cùng nặng nề, căng thẳng nhìn chằm chằm nhân vật khủng bố bên ngoài.
Mười ba vị Nhân Vật Cấp Thánh Chủ lui sang một bên, thần sắc bọn họ lạnh lùng, khí thế sâu như vực, thâm bất khả trắc, đều là hùng chủ một phương, cho dù đối mặt ba hoạt tử nhân khủng bố cũng không sợ hãi.
Ba vị lão yêu nghiệt tiến lên, thân thể thỉnh thoảng lại tràn ra một lũ hắc vụ, khí tức tử vong nồng nặc khiến lòng người kinh hãi, mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.
"Chát!"
Trong đó một người ra tay thăm dò, bàn tay khô héo gần như thối rữa, đánh vào hư không, một luồng hắc vụ tuôn ra, lực lượng âm minh lưu chuyển, bắt đầu mài mòn trận văn.
"Ong!"
Một lão yêu nghiệt khác càng dọa người hơn, trong đôi mắt trống rỗng bắn ra hai đạo quang mang xanh lè, xuyên thủng hư không, bắt đầu xóa đi trận văn Đại Đế trên không trung.
Hai đạo lục quang tựa như bắn tới từ cửu u địa ngục, âm u thảm đạm, chớp tắt bất định, có một luồng lực lượng tử vong đang lưu động, tựa như Hoàng Tuyền đang cuộn trào.
Những người khác đều biến sắc, ngay cả Đại Năng Khương Vân cũng rất kinh ngạc, nói: "Thần niệm thật cường đại!"
Bọn họ biết, ba lão yêu còn chưa thực sự dốc toàn lực, bây giờ chỉ là thăm dò mà thôi, nếu phát động một kích lôi đình khẳng định sẽ càng khủng bố hơn.
"Trận văn Đại Đế quả nhiên không thể lý giải, cho dù là tàn khuyết, cũng kinh thiên động địa như vậy!"
"Nếu hoàn chỉnh hơn một chút, trên thế gian này sẽ không còn ai có thể phá giải được, đáng tiếc nó rốt cuộc chỉ là một góc mà thôi, tàn khuyết quá lợi hại."
Ba hoạt tử nhân một trận cảm thán, cho dù thần niệm của bọn chúng cường đại vô song, cũng căn bản không thể ngộ ra được gì, chỉ có thể dùng man lực phá hủy.
Như cuồng phong gào thét, tựa vạn mã bôn đằng. Ba lão yêu nghiệt nghịch thiên đột nhiên phát ra một luồng hắc vụ nồng nặc, toàn thân đều bị nhấn chìm, giống như mở ra cánh cửa địa ngục, một luồng sát khí thảm liệt phô thiên cái địa.
"Ầm!"
Đột nhiên, đầu lâu của bọn chúng xông ra một luồng dao động như đại dương mênh mông, chấn động cả tòa Thần Thành, đây là ba luồng thần niệm khủng bố cường đại đến cực điểm, giống như sóng thần nối liền trời.
"Rầm!"
Địa cung vô tận lập tức vỡ nát, loạn thạch bắn tung lên trời, đánh lên tận trời cao, Hóa Long Trì hiện ra dưới tinh không.
Địa cung thành phiến dưới lòng đất vô tận tất cả đều trở thành bột mịn, tại chỗ xuất hiện một thâm uyên khủng bố, đây chính là thần niệm đáng sợ của ba lão yêu nghiệt.
Không hề giữ lại mà cuồn cuộn tuôn ra, lập tức gây ra hậu quả đáng sợ như vậy, nghe mà rợn người, khiến người ta hầu như không dám tin tất cả những điều này.
Bốn ngàn năm bất tử, quả nhiên danh bất hư truyền, cảnh tượng như vậy bất kỳ ai nhìn thấy đều phải da đầu tê dại, thần niệm như thủy triều, xung kích mà ra, mài mòn mọi sự ngăn cản.
Điều này khiến mỗi một người đều toàn thân lạnh toát, lông tơ toàn thân đều dựng ngược lên, người Khương gia như rơi vào hầm băng, làm sao chống lại được?
Mười ba vị Nhân Vật Cấp Thánh Chủ cũng đều không tự chủ được mà lùi lại, tránh xa ba lão yêu nghiệt, trong lòng vô cùng kiêng kỵ, ba nhân vật này quá khủng bố, khiến người ta kinh hãi.
"Ầm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Ba đạo thần hỏa sáng lên, xông cao nghìn trượng, to lớn như núi, khủng bố đến cực điểm, đại diện cho âm lãnh, sát lục, tử vong!
Ba lão yêu nghiệt tắm lửa mà sinh, bị ngọn lửa khủng bố lượn lờ, trong đó một người đỏ rực như máu, đây là bản mệnh thần hỏa của hắn, như ráng mây nhuộm đỏ bầu trời, càng giống như núi lửa phun trào.
Một người khác thì bích hỏa nối liền trời, ngọn lửa xuyên thấu thân thể mà ra, xông lên trời cao, đốt xanh cả bầu trời đêm, cao tới nghìn trượng, giống như một tòa núi lớn bích lục đang lay động.
Lão yêu nghiệt thứ ba toàn thân đen kịt như mực, ngọn lửa màu đen xông thẳng lên trời, tựa như câu động cửu u cùng cửu thiên, xuyên suốt thiên thượng địa hạ.
Xích hỏa, bích hỏa, hắc hỏa cùng màu sắc thân thể thối rữa của bọn chúng tương đồng, đại diện cho huyết tinh, âm lãnh sát lục, tử vong.
"Động thủ!"
Ba lão yêu nghiệt gầm nhẹ, trong đầu lâu xông ra dao động thần niệm khiến người ta run rẩy, đánh về phía trận văn Đại Đế, ngay cả hư không cũng bị xé nát, không ngừng thôn phệ cùng mài mòn những văn lạc kia.
"Không hay, ngăn bọn chúng lại!" Rất nhiều lão nhân Khương gia đều ngồi không yên, xông về phía trước, ra tay chống lại.
Ba hoạt tử nhân quá cường đại, theo tốc độ này mà tiếp diễn, có lẽ hơn một canh giờ là có thể phá hủy đi trận văn Đại Đế tàn khuyết, thần niệm của bọn chúng vô gì sánh nổi, khiến nhật nguyệt đều phải lu mờ.
Thế nhưng, những lão nhân này tuy là Thái Thượng Trưởng Lão của Khương gia, nhưng trước mặt ba lão yêu nghiệt sống hơn bốn ngàn tuổi, căn bản chẳng đáng vào đâu, có thể nói kém quá xa.
Binh khí của bọn họ vừa đánh ra đã bị thần niệm hữu hình chặn đứng lại, từng tấc vỡ vụn, trở thành tro bay, đúng là lấy trứng chọi đá, không chịu nổi một kích.
"Ba hoạt tử nhân này..."
Không xa, mười ba vị Nhân Vật Cấp Thánh Chủ đều hít một hơi lạnh, người sống hơn bốn ngàn tuổi, quả thật cực độ đáng sợ cùng cường đại, căn bản không giống như lời khiêm tốn của ba người.
Ba hoạt tử nhân này tuyệt đối có thể uy hiếp đến bọn họ, nhục thân tuy đã thối rữa, nhưng thần niệm chi lực như đại dương mênh mông cuồn cuộn, ai ngăn cản nổi?
Một đám lão nhân Khương gia tay nắm tay, tinh khí toàn thân dâng trào, gần như bốc cháy lên, đi về phía trước, hợp lực tế ra mấy chục thanh thần binh, đánh ra ngoài trận văn.
"Ánh đom đóm cũng dám tranh sáng với trăng rằm?"
Trong đó một người cười lạnh, một mình ra tay, hắn toàn thân đỏ rực như máu, thần niệm cường đại như một biển máu đánh ra ngoài, thế giới dưới lòng đất đều bị nhuộm đỏ.
"Bùm!"
Một mình hắn đem thần binh mà một đám lão nhân Khương gia dốc hết sức đánh ra đều mài mòn, trở thành một đám tro bay. Cùng lúc đó, thần niệm xung kích vô gì sánh nổi, lực lượng thần thức như biển máu vậy mà lại xuyên qua trận văn tàn khuyết xông vào, giống như một thanh đồ đao màu máu đang vung vẩy.
"Phụt", "Phụt"...
Liên tiếp sáu vị lão nhân bị thần niệm màu máu xuyên thủng, đương trường tứ phân ngũ liệt, xương vỡ thịt nát, trở thành một bãi bùn máu trên mặt đất, chết thảm đương trường.
Đây đều là đại nhân vật của Khương gia, thế nhưng dưới thần niệm của lão yêu nghiệt nghịch thiên bốn ngàn năm bất tử, lại như một đứa trẻ vừa mới sinh, không chịu nổi một kích.
"Ong!"
Khương Vân biến sắc, nhanh chóng hành động, thò ra một bàn tay lớn đem những lão nhân khác đều kéo trở về, nếu không sẽ không có một ai có thể sống sót.
Cho dù như vậy, vẫn là có chút chậm, thần niệm màu máu nhanh như chớp, lại xuyên thủng nhục thân của hai người, khiến bọn họ trở thành một vũng mủ máu.
Làm sao chống lại đây?
Hoạt tử nhân cùng thời đại với Khương Thái Hư, mặc dù nhục thân vô lực, nhưng có thần niệm này đủ để tung hoành Đông Hoang, có mấy người có thể trấn áp bọn chúng?
Ngoài sân, mười ba vị Đại Năng đều trong lòng toát khí lạnh, càng thêm cảnh giác, phòng bị ba lão yêu nghiệt tuổi tác kinh người.
Bốn ngàn năm trước, ba hoạt tử nhân này chính là Đại Năng, thời gian trôi qua lâu dài như vậy, mặc dù bọn chúng không thể tu hành nhục thân, nhưng thần thức hải lại khiến người ta chấn kinh.
"Không hổ là tiền bối Đại Năng tiến vào Bất Tử Sơn mà còn sống đi ra!"
Khương Vân đầu đội Cổ Tháp mộc mạc không hoa mỹ, tay cầm Chiến Qua lấp lóe ánh kim loại màu đen, sải bước đi về phía trước, ngăn chặn ba lão yêu nghiệt phá hoại trận văn.
"Tiểu nhi Khương gia ngươi là tới tìm chết sao? Khi chúng ta tranh phong với huyền tổ Khương Thái Hư của ngươi, còn không biết tổ phụ ngươi ở đâu đâu." Một lão yêu nghiệt cười lạnh.
Thế nhưng, bọn chúng lại không hề dừng lại, không muốn cho Khương Thái Hư quá nhiều thời gian, không ngừng dùng thần niệm mài mòn trận văn.
Khương Vân múa động Thiên Qua, chấn động Cổ Tháp, đánh về phía ba hoạt tử nhân, thân thể nhanh như chớp.
"Xoẹt", "Xoẹt", "Xoẹt"...
Từng đạo thần niệm đánh vào trong trận văn, tuy bị suy yếu đi, cũng không thể tiến quá xa, nhưng vẫn vô cùng khủng bố, như một tấm lưới tử vong đem Khương Vân bao phủ.
Dưới ba loại sát niệm màu đen, màu đỏ, màu bích, Khương Vân như bị sét đánh, Cổ Tháp trên đầu hắn bị xuyên thủng, Chiến Qua trong tay đã gãy đoạn, nhanh chóng lùi trở về.
Làm sao bây giờ, ai có thể ngăn chặn nổi ba lão yêu?
Người Khương gia gần như tuyệt vọng, Khương gia cho dù mạnh mẽ hơn nữa, nhưng lúc này nơi đây lại không có bất kỳ biện pháp nào, ai có thể ngờ ngay cả Hằng Vũ Thánh Lô cũng bị trói buộc lại.
Nếu không thì Thánh Binh Đại Đế vừa ra sẽ không có gì có thể ngăn cản nổi, địch thủ đến xâm phạm mạnh mẽ hơn nữa cũng phải ôm hận mà kết thúc.
"Không thể để bọn chúng tiến vào!" Một đám lão đầu tử Khương gia liều mình quên chết, lần nữa xông tới, cơ hồ là tự sát mà ngăn cản.
Đáng tiếc, những người này dũng khí đáng khen, nhưng thật sự không thể so với lão yêu nghiệt sống bốn ngàn tuổi, cho dù có người là Thái Thượng Trưởng Lão của Khương gia, cũng căn bản chẳng đáng vào đâu.
"Phụt", "Phụt"...
Liên tiếp mười mấy đạo thân ảnh bị ba lão yêu đánh thành thịt nát, tất cả đều là một kích tất sát, chênh lệch thực lực quá lớn, như có hồng câu thiên tiệm ngăn cách.
"Hạt gạo nhỏ nhoi cũng dám phát sáng?"
Trong đó một lão yêu cười lạnh, mi tâm bắn ra lục mang, liên tiếp xuyên thủng hết lão nhân này đến lão nhân khác, khiến bọn họ chết oan chết uổng.
"Khương Thái Hư ta diệt tuyệt hậu đại của ngươi, khiến một mạch này của ngươi từ đây đoạn tuyệt!" Ba hoạt tử nhân tiếp tục ra tay.
"Quay lại!" Khương Vân quát bảo những người khác dừng lại, để bọn họ lui đến trước Hóa Long Trì.
Trước trận văn Đại Đế tàn khuyết xuất hiện một bãi bùn máu trên mặt đất, đều là hài cốt của nhân vật lão bối Khương gia, đáng thương thay tung hoành ngang dọc một đời, tuổi già vì bảo vệ tông tổ, lại rơi vào kết cục như vậy.
Thời gian cũng không quá dài, Khương gia lại chết không ít đại nhân vật, người Khương gia có mặt không ai không đau lòng.
"Rắc!"
Ba hoạt tử nhân khủng bố mài mòn từng đạo từng đạo tiên thiên văn lạc, theo tốc độ này mà tiếp diễn căn bản không cần đến hai canh giờ.
"Ba thây ma thối rữa bên ngoài kia ai dám cùng ta đánh một trận?" Diệp Phàm đột nhiên mở miệng, sải bước đi tới, đến gần phạm vi công kích của lão yêu mới dừng lại.
"Tiểu oa nhi miệng còn hôi sữa, cho dù tổ sư gia của ngươi sống lại, cũng không dám nói với chúng ta như vậy." Ba lão yêu khinh miệt liếc Diệp Phàm một cái, lười ra tay với hắn.
"Tiểu hữu mau quay lại!" Khương Vân quát khẽ, những lão nhân khác cũng truyền âm, muốn đem hắn cưỡng ép mang trở về.
"Để ta thử xem!" Diệp Phàm âm thầm truyền âm, không hề lui về.
Kỳ thật, trong lòng hắn cũng đang đánh trống, thật sự không có một chút nắm chắc nào, chậm rãi đem Đả Thần Tiên rút ra, nắm trong tay, mong mỏi cây roi này có thể phát ra thần uy.
"Ba cỗ tử thi phía trước, không phục thì ra tay với ta thử xem, ta nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết các ngươi." Diệp Phàm khiêu khích, đứng trong phạm vi an toàn, không dám vượt qua giới hạn nửa bước.
Trong đó một lão yêu nghiệt hừ lạnh một tiếng, đối với tiểu bối như vậy hắn không muốn nói lời thừa, trực tiếp ra tay, một đạo thần niệm màu đen xuyên thủng hư không, giống như thủy triều màu đen đang dâng trào, khủng bố vô cùng, lập tức đã đến trước mắt.
"Ong!"
Diệp Phàm vung động Đả Thần Tiên, mạnh mẽ đánh về phía trước, mộc tiên cổ xưa mộc mạc không hoa mỹ, chẳng khác gì mộc côn tầm thường, nhưng trong thủy triều màu đen vẫn không bị hủy diệt.
Hơn nữa, nó chẻ toang sóng to gió lớn màu đen, đem thần niệm màu đen cuồn cuộn như đại dương mênh mông đánh cho phải cuốn ngược trở về, càng là chấn vỡ một mảng lớn.
Nhưng lực đạo này rốt cuộc quá lớn, mặc dù không đánh trúng lên người Diệp Phàm, vẫn đem hắn hất bay ra ngoài, giống như một chiếc lá rụng trong đại dương mênh mông, bị sóng lớn đánh ra xa mấy trăm trượng, rơi xuống trước Hóa Long Trì.
Bất quá, hắn vẫn không bị thương, chỉ là bước chân có chút lảo đảo mà thôi.
Bên kia, lão yêu nghiệt kia kêu quái dị một tiếng, bị đẩy lùi ra ngoài, thân thể lung lay sắp đổ, suýt nữa ngửa mặt ngã nhào xuống đất.
Tất cả mọi người đều sững sờ kinh hãi, ba hoạt tử nhân rốt cuộc khủng bố đến mức nào, mọi người đều tận mắt chứng kiến, thế nhưng trước mắt lại chịu một thiệt thòi lớn!
"Đả Thần Tiên, nó vậy mà lại xuất hiện?!" Một lão yêu nghiệt kinh ngạc trợn to mắt.
Diệp Phàm cảm thấy một trận đau đầu, hắn làm sao biết đây là Đả Thần Tiên? Binh khí đến từ đầu bên kia của tinh không, là được luyện khí sĩ Tiên Tần mang tới, chẳng lẽ hắn từng gặp qua, hiểu rõ ẩn bí trong đó sao?