Chương 447: Nhất Niệm Hoa Khai, Quân Lâm Thiên Hạ

⏱ ~8 min read

Chương 447: Nhất Niệm Hoa Khai, Quân Lâm Thiên Hạ

Gió đêm gào thét, cuốn theo cát vàng đầy trời, cả vùng hoang nguyên chìm trong sát khí tiêu điều.

Diệp Phàm đứng sừng sững giữa hư không, áo xanh phấp phới, ánh mắt sắc bén như đao, lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng người phía trước.

Hoa Vân Phi áo trắng hơn tuyết, siêu trần thoát tục, tay ôm cổ cầm, ngón tay khẽ gảy, tiếng đàn như nước suối chảy xuôi, lại ẩn chứa sát cơ vô tận.

"Thôn Thiên Ma Công, quả nhiên danh bất hư truyền." Diệp Phàm bình tĩnh mở miệng, chiến huyết trong cơ thể chậm rãi sôi trào.

Xung quanh, rất nhiều tu sĩ vây xem đều nín thở, không ai dám lớn tiếng thở dốc. Một trận chiến giữa thế hệ trẻ đỉnh phong, nhất định sẽ ghi vào sử sách.

Hắc Hoàng đứng ở phía xa, cái đuôi to dựng thẳng, lẩm bẩm nói: "Tiểu tử họ Hoa này không đơn giản, trên người có khí tức của Ngoan Nhân Đại Đế, phải cẩn thận."

Cơ Tử Nguyệt một thân áo tím, đôi mắt to tràn đầy lo lắng, hai tay nắm chặt góc áo, khẽ nói: "Diệp Phàm, huynh nhất định phải thắng."

Trên chiến trường, Hoa Vân Phi rốt cuộc ngẩng đầu, dung mạo tuấn mỹ đến gần như yêu dị, khẽ thở dài: "Diệp huynh, ngươi là Thánh Thể Nhân Tộc, ta vốn không muốn sinh tử tương hướng, nhưng con đường Chứng Đạo chỉ có một, hôm nay đành phải phân cao thấp."

Diệp Phàm cười lớn, hào khí ngút trời: "Bớt nói nhảm, muốn chiến thì chiến!"

"Oanh!"

Khí tức cuồng bạo xông thẳng lên trời cao, Kim Sắc Khổ Hải sau lưng Diệp Phàm cuộn trào, sóng lớn vỗ trời, Lôi điện đan xen, Dị Tượng kinh người hiện ra.

Hoa Vân Phi không hề hoảng loạn, mười ngón tay lướt nhanh trên dây đàn, tiếng đàn đột nhiên trở nên dồn dập như mưa rào, sát khí lạnh lẽo thấu xương.

"Tranh!"

Một đạo thần quang vô hình chém tới, hư không bị xé rách thành một vết nứt đen kịt, lan thẳng về phía mi tâm Diệp Phàm.

Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, nắm tay phát sáng, Lục Đạo Luân Hồi Quyền đánh ra, sáu thế giới cổ xưa xoay tròn, trực tiếp nghiền nát đạo thần quang kia thành bột mịn.

"Đấu Chiến Thánh Pháp quả nhiên huyền diệu." Hoa Vân Phi khẽ tán thưởng, thân hình đột nhiên trở nên mờ ảo, Thôn Thiên Ma Công vận chuyển, sau lưng hiện ra một cái Đại Đạo Bảo Bình đen kịt, miệng bình nuốt trời hút đất, muốn luyện hóa tất cả.

Thiên địa lập tức tối sầm lại, tinh khí bốn phương tám hướng điên cuồng hội tụ về phía chiếc bình, ngay cả ánh sao trên cửu thiên cũng ảm đạm đi vài phần.

Rất nhiều người quan chiến sắc mặt đại biến, kinh hô: "Đây chính là ma công của Ngoan Nhân Đại Đế năm xưa sao? Thật quá đáng sợ, có thể thôn phệ vạn vật!"

Diệp Phàm không hề sợ hãi, đỉnh đầu Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh chìm nổi, từng tia Vạn Vật Mẫu Khí buông xuống, bảo vệ toàn thân bất hủ, vạn pháp bất xâm.

"Phá cho ta!"

Hắn hét lớn một tiếng, chủ động xông lên, Hoàng Kim Thánh Vực mở ra, toàn thân như đúc bằng hoàng kim, mỗi một quyền đánh ra đều có lực lượng dời núi lấp biển, đánh cho hư không liên tục sụp đổ.

"Oanh! Oanh! Oanh!"

Hai tuyệt đại cao thủ va chạm kịch liệt, thần quang chói mắt bao phủ cả bầu trời, núi non phía dưới nứt toác, dung nham phun trào, cảnh tượng như ngày tận thế.

Hoa Vân Phi vừa chiến vừa lùi, khóe miệng rỉ máu, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng sáng, giống như có ngọn lửa đang thiêu đốt.

"Diệp huynh, ngươi rất mạnh, vượt xa tưởng tượng của ta. Nếu chỉ so thần lực, ta không bằng ngươi. Nhưng tiếp theo, ta sẽ thi triển một thức cấm kỵ chân chính, ngươi cẩn thận."

Vừa dứt lời, khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi, không còn phiêu dật xuất trần nữa, mà trở nên uy nghiêm như một vị Đại Đế cổ xưa đang thức tỉnh, Quân Lâm Thiên Hạ, bễ nghễ chúng sinh.

Thiên địa yên tĩnh trong nháy mắt, tiếng đàn dừng lại, gió cũng ngừng thổi.

Hoa Vân Phi chắp hai tay lại, bảo tướng trang nghiêm, trong miệng khẽ ngâm: "Nhất niệm hoa khai..."

"Ong!"

Hư không rung động, từng cánh hoa trong suốt từ trong hư vô bay ra, lấp lánh phát sáng, hương thơm ngào ngạt, trải khắp cả bầu trời.

Mỗi một cánh hoa đều trong suốt như ngọc, ẩn chứa đại đạo vô thượng, nhẹ nhàng bay lượn, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Nhưng trong vẻ đẹp cực hạn đó, lại ẩn chứa sát cơ khiến Thánh Nhân cũng phải run rẩy.

"Đây là..." Hắc Hoàng ở phía xa nhảy dựng lên, đôi mắt chuông đồng trợn tròn: "Nhất niệm hoa khai, quân lâm thiên hạ! Đây là tuyệt học vô thượng của Ngoan Nhân Đại Đế! Tiểu tử này vậy mà học được!"

Cơ Tử Nguyệt sắc mặt trắng bệch, kinh hô: "Cái gì? Mỗi một cánh hoa đều là một chân thân sao? Làm sao có thể chống đỡ?"

Trên chiến trường, hàng vạn cánh hoa bay múa, mỗi cánh hoa đều hóa thành một Hoa Vân Phi, hoặc cầm kiếm, hoặc ôm đàn, hoặc kết ấn, từ bốn phương tám hướng cùng lúc giết về phía Diệp Phàm.

Mỗi một đạo thân ảnh đều có chiến lực chân thật, khí tức khủng bố, phong tỏa mọi đường lui.

Đây chính là Quân Lâm Thiên Hạ, một ý niệm vừa động, hoa nở khắp bầu trời, hóa thân ngàn vạn, không thể chống đỡ, chỉ có thể bị trấn áp.

Diệp Phàm lập tức rơi vào hiểm cảnh, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh rung động kịch liệt, Hoàng Kim Thánh Vực bị cắt ra từng vết rách, trên người xuất hiện từng vết máu.

"Giết!"

Hàng vạn Hoa Vân Phi cùng hét lớn, âm thanh hội tụ thành dòng lũ đại đạo, chấn cho màng tai người ta rách toạc, linh hồn cũng muốn vỡ nát.

Diệp Phàm gầm lên, tóc đen dựng ngược, trong mắt bắn ra hai đạo thần quang như thực chất, chiến ý xông thẳng lên mây xanh.

"Cho dù ngươi hóa thân ngàn vạn, ta chỉ cần một quyền phá vạn pháp!"

Hắn vận chuyển Đấu Tự Quyết, diễn hóa Đấu Chiến Thánh Pháp đến cực hạn, cả người hóa thành một tôn chiến thần hoàng kim, quyền ý vô địch quét ngang lục hợp bát hoang.

Lục Đạo Luân Hồi Quyền, Thiên Đế Quyền, Hư Không Đại Thủ Ấn, các loại thánh thuật tầng tầng lớp lớp đánh ra, va chạm với biển hoa vô tận.

"Phốc! Phốc! Phốc!"

Từng cánh hoa bị đánh nát, hóa thành mưa ánh sáng đầy trời, nhưng lại có càng nhiều cánh hoa nở ra, sinh sinh bất tức, vô cùng vô tận.

Hoa Vân Phi chân thân đứng sừng sững trên cửu thiên, nhìn xuống phía dưới, giống như một vị thần linh cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình, nắm giữ sinh tử của chúng sinh.

"Diệp huynh, từ bỏ đi, dưới một thức này, cùng lứa không ai có thể sống sót." Giọng nói của hắn vang vọng khắp thiên địa, mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.

Diệp Phàm toàn thân đẫm máu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như thương, ngửa mặt lên trời cười lớn: "Trên đời này không có pháp nào là vô địch! Hôm nay ta sẽ phá cấm thuật của ngươi!"

Trong thời khắc sinh tử, tâm thần hắn ngược lại trở nên trong sáng vô cùng, tiến vào một cảnh giới kỳ diệu.

Hắn nhìn những cánh hoa bay đầy trời, nhìn quỹ tích đại đạo ẩn chứa trong đó, trong lòng bỗng nhiên có điều lĩnh ngộ.

"Nhất niệm hoa khai, vạn hoa cùng nở, mỗi hoa một thế giới, mỗi cánh một chân thân. Hạt nhân không phải là hoa, mà là niệm, là thần niệm Quân Lâm Thiên Hạ!"

"Oanh!"

Diệp Phàm nhắm mắt lại, sau đó đột ngột mở ra, trong mắt diễn hóa cảnh tượng khai thiên lập địa, cả người bộc phát ra khí thế duy ngã độc tôn, Quân Lâm Thiên Hạ.

Hắn không còn bị động phòng ngự nữa, mà chủ động bước lên một bước, thiên địa theo bước chân hắn mà rung động.

"Nhất niệm hoa khai, quân lâm thiên hạ, ta cũng biết!"

Theo tiếng hét của hắn, hư không xung quanh hắn cũng có từng đóa hoa vàng nở rộ, mỗi đóa đều lấp lánh kim quang, cánh hoa như kiếm, sắc bén vô cùng, bay ngược lên trời, đối kháng với biển hoa của Hoa Vân Phi.

Đây là hắn lâm trận ngộ đạo, lấy Đấu Chiến Thánh Pháp diễn hóa ra ý cảnh tương tự, lấy chiến ý vô địch của Thánh Thể Nhân Tộc để điều khiển.

"Rầm rầm rầm!"

Hai biển hoa va chạm trên bầu trời, mỗi lần va chạm đều bộc phát ra thần quang hủy diệt, hư không bị xé thành từng mảnh như tấm gương vỡ, cảnh tượng vô cùng hùng tráng.

Tất cả người quan chiến đều ngây dại, há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình.

"Trời ạ! Diệp Phàm vậy mà cũng thi triển ra được Nhất niệm hoa khai? Hắn học được từ lúc nào?"

"Yêu Nghiệt! Hai tên này đều là Yêu Nghiệt! Thế hệ trẻ còn ai là đối thủ của bọn họ?"

Trên cửu thiên, Hoa Vân Phi rốt cuộc biến sắc, lộ ra vẻ khiếp sợ, lẩm bẩm: "Không thể nào, ngươi làm sao có thể hiểu được diệu lý của Ngoan Nhân Đại Đế trong thời gian ngắn như vậy?"

Diệp Phàm tắm máu mà cuồng, từng bước đi lên trời cao, khí thế càng lúc càng mạnh, lớn tiếng quát: "Không có gì là không thể! Phá cho ta!"

Hắn ngưng tụ toàn thân tinh khí thần vào một quyền, Hoàng Kim Thái Cực Viên hiện ra sau lưng, âm dương nhị khí xoay chuyển, đánh ra một kích đỉnh phong nhất từ trước đến nay.

Một quyền này, mang theo ý chí Quân Lâm Thiên Hạ, mang theo sự bá đạo Hữu ngã vô địch, trực tiếp xuyên thủng biển hoa, đánh thẳng tới trước mặt Hoa Vân Phi.

"Phốc!"

Hoa Vân Phi phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài, biển hoa đầy trời trong nháy mắt tàn lụi, hóa thành tro bụi.

Thiên địa khôi phục lại sáng sủa, chỉ còn lại Diệp Phàm đứng sừng sững giữa sân, toàn thân phát sáng, giống như một vị Thiên Đế trẻ tuổi giáng trần, Quân Lâm Thiên Hạ, bễ nghễ tám hướng.

Hắn nhìn xuống Hoa Vân Phi đang rơi xuống, bình tĩnh nói: "Ngươi thua rồi."

Bốn phía yên tĩnh như chết, sau đó bộc phát ra tiếng hoan hô như núi gào biển thét.

Hắc Hoàng kích động đến mức nhảy nhót liên hồi, gào lớn: "Thấy chưa! Đây chính là huynh đệ của bổn hoàng! Nhất niệm hoa khai thì sao? Vẫn bị một quyền đánh nổ!"

Cơ Tử Nguyệt vui đến phát khóc, nước mắt long lanh, cười nói: "Biết ngay huynh sẽ thắng mà, đồ ngốc."

Hoa Vân Phi lau vết máu ở khóe miệng, đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn Diệp Phàm, cuối cùng thở dài một tiếng, chắp tay nói: "Tâm phục khẩu phục, đa tạ Diệp huynh hạ thủ lưu tình. Con đường Chứng Đạo còn dài, hẹn ngày tái chiến."

Nói xong, hắn hóa thành một đạo lưu quang, biến mất ở chân trời xa xăm.

Diệp Phàm nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, ánh mắt thâm thúy, khẽ tự nói: "Ngoan Nhân Đại Đế... Nhất niệm hoa khai, quân lâm thiên hạ... Môn truyền thừa này, quả nhiên đáng sợ."

Gió lớn lại nổi lên, cát vàng lại bay múa, một trận đại chiến kinh thế hạ màn, nhưng truyền thuyết về một thức này, mới chỉ vừa bắt đầu lan truyền khắp Bắc Đẩu Tinh Vực.