Chương 475: Phản Áp Nhân Thế Gian
Mũi kiếm tuyệt thế, bích lục như nước, nuốt nhả kiếm mang, chỉ thẳng vào đầu lâu của Diệp Phàm, không thể tránh né, đây là tuyệt sát!
Không ai ngờ tới, đại chiến giữa Diệp Phàm và Kim Sí Tiểu Bằng Vương vừa kết thúc liền xuất hiện biến cố như vậy, người đến thủ đoạn thông thiên, hiện ra giữa hư không.
Tập sát kinh thế, tất cả mọi người đều toát ra hàn khí, kiểu ám sát như vậy ai có thể tránh được? Căn bản không biết nàng xuất hiện như thế nào, mũi kiếm đã đâm tới trước đầu lâu.
Sắc bén mà tàn nhẫn, chú trọng một kích tất sát, nếu như đâm trúng, tất nhiên hình thần câu diệt, tuyệt không có đạo lý sống sót.
"Gâu!"
Đại Hắc Cẩu gầm thét, giống như một đầu man long đang gào rống, chấn cho quần sơn đều run rẩy, vô tận cỏ cây vỡ nát, thế nhưng mặc cho tiếng gầm này đáng sợ đến đâu, cũng không giải quyết được ách nạn gần kề.
"Đại ca ca..." Tiểu Niếp Niếp kinh hãi kêu lên, bé vừa rồi không có xem chiến, quá mức huyết tinh, Lý Hắc Thủy đợi đến khi đại chiến kết thúc, mới bế bé ra. Thế nhưng, tiểu nữ hài vừa vặn nhìn thấy cảnh này, lập tức phát ra tiếng khóc.
Bạch y phấp phới, Thiên Ngoại Phi Tiên, kiếm mang tuyệt thế nuốt nhả, đem một lọn tóc của Diệp Phàm cũng chém đứt, cơ hồ đã đâm tới trên xương sọ.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, thân thể của Diệp Phàm cong xuống, hóa thành long hình đạo tích, trở thành đường phân cách âm dương của Thái Cực Thần Đồ.
Đây là dấu vết của đại đạo!
Thế nhưng như vậy còn chưa đủ, cho dù có thể đột phá tốc độ cực hạn, vẫn như cũ không tránh thoát một kiếm đâm tới đầu lâu này, mũi kiếm đã chạm tới da xương của hắn.
"Vút!"
Bộ pháp của Lão Phong Tử cũng diễn hóa vào trong, trở thành một phần của long hình đạo ngân, giúp hắn hóa rồng bay đi.
Kim sắc huyết dịch điểm điểm, sợi tóc bị chém đứt, Diệp Phàm vẫn là không tránh thoát một kiếm này, đã đâm xuống, sắp sửa xuyên thủng đầu lâu của hắn.
Thời gian phảng phất ngưng kết, tất cả mọi người đều nín thở, mỗi một người đều mở to mắt, căng thẳng chú ý.
Mạt Nhật Thánh Thể cường đại vô cùng, chiến thắng Kim Sí Tiểu Bằng Vương không ai bì nổi, lại sắp bị người tập sát tại đây sao? Mỗi một người đều khó mà bình tĩnh.
Kiểu ám sát này quá khủng bố, bất kể ai cũng rất khó tránh thoát, đạo giết người vô song, thực là sát sinh thánh thuật!
Thời gian như là tĩnh chỉ, trong lòng Diệp Phàm lướt qua vô số quỹ tích của "Đạo", rốt cuộc phá giải như thế nào, thật sự sắp chết đi sao?
Có lẽ, Giai Tự Bí kích phát, có thể khiến tốc độ của hắn tăng lên rất nhiều lần, tránh qua ách nạn, tuy nhiên điều đó cần thời gian, hắn căn bản không có cách nào thi triển ra.
Trong khoảnh khắc này, trong lòng hắn liên tục lướt qua từng nhóm hình ảnh, bỗng nhiên một loại thánh thuật hiện lên trong lòng hắn.
Đó là truyền thừa của Thiên Đình, như sao chổi ngang trời, xẹt qua tâm điền của hắn, chiếu sáng tâm hải của hắn.
Hư Thực Thần Thuật!
Thực thể hóa trong hư vô, giết người trong vô hình, là bí thuật bất thế của Thiên Đình!
Diệp Phàm có được truyền thừa Thiên Đình rất ngắn, tuy rằng đã tham ngộ qua, nhưng chưa từng thi triển, giờ phút này linh quang chợt lóe, không có lựa chọn khác, chỉ có thể vận chuyển.
"Vút!"
Cơ hồ trong một sát na, hình thể của hắn liền mơ hồ, ẩn vào hư không, tựa như không còn tồn tại nữa, thần thuật của Thiên Đình cùng long hình đạo thân của hắn cùng diễn hóa.
Hắn như ánh sáng phất động, lướt qua trong hư vô, đạt tới cực hạn của tốc độ, thân thể rất mơ hồ, bồi hồi giữa hư và thực.
Đạo kiếm phong tuyệt thế kia ám sát mà qua, phá vào trong hư ảnh mơ hồ, có điểm điểm kim sắc huyết dịch bắn tung, nhưng vẫn chưa thể xuyên thủng.
Giờ phút này, trạng thái của Diệp Phàm rất kỳ diệu, ở giữa hữu hình và hư vô, đây là diễn hóa của thánh thuật Thiên Đình, hợp nhất với long hình đạo tích.
Trong thời khắc then chốt này, hắn đem mấy loại thần thuật cùng đạo thân của mình dung hợp, lấy thủ đoạn không thể tưởng tượng xoay chuyển tử cục, trốn qua đại ách sát thân.
Kiếm phong tuyệt thế đâm trúng đầu lâu của hắn, nhưng cũng không có cảm giác chém trúng, chỉ giống như chém vào trong một đạo bóng mờ, mà còn không có xuyên thủng.
"Vút!"
Diệp Phàm đột phá ra ngoài, ở nơi không xa từ trạng thái hư vô hóa thực mà ra, hắn tránh qua một kiếp, nhưng đầu lâu vẫn là bị thương, trên thiên linh cái có một chỗ vết thương, cơ hồ sắp xuyên thấu xương sọ.
Kim sắc huyết dịch từ trên đầu hắn chảy xuống, đem sợi tóc của hắn dính thành từng lọn từng lọn, sai một ly, liền thân tử đạo tiêu.
Thực lực tới cảnh giới này, duy có đầu lâu là nhược điểm lớn nhất, một khi bị chém nát, chính là kết cục hình thần câu diệt.
Tất cả mọi người đều hít ngược một hơi khí lạnh, không ngờ tới Diệp Phàm lại lợi hại như vậy, tránh qua một kích tất sát, phá giải tử cục.
"Keng!"
Diệp Phàm cái gì cũng không nói, giơ cao Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm, trực tiếp ra tay! Hắn tu luyện có thành tới nay còn chưa từng chịu thiệt lớn như vậy, suýt nữa bị người ta chém rụng đầu lâu.
Lúc này, hắn không cần nghĩ nhiều cũng biết người đến là ai, bọn họ là người của "Nhân Thế Gian"!
Nam tử áo xám cùng nữ tử áo trắng bị sương mù bao phủ, tuổi tác đều không phải rất lớn, đều như u linh đến từ địa ngục, không cảm nhận được bất kỳ thần lực ba động nào.
Nhân Thế Gian chủ chưởng sát phạt, lấy đó tham ngộ đại đạo, bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ ám sát là thứ yếu, mục đích chủ yếu nhất là mài giũa bản thân, sẽ không cao hơn tu vi của đối tượng ám sát quá nhiều.
"Giết!"
Diệp Phàm vung Thánh Kiếm liền giết tới, tới bây giờ hắn so với người của Nhân Thế Gian sát ý càng nồng liệt, đối phương thật sự ra tay với hắn, vừa rồi nếu không phải hắn ứng biến nhanh chóng, giờ phút này sớm đã chết đi.
"Choang!"
Mũi kiếm va chạm, tia lửa bắn tung, kiếm mang xông lên tận trời.
Nam tử áo xám bay ngược mà đi, cùng lúc đó nữ tử áo trắng cũng như một làn khói mỏng, sát na biến mất, bọn họ một kích liền lui xa, tập sát thất bại, căn bản không dừng lại, quả đoán rút đi.
"Muốn đi, không dễ dàng như vậy!"
Diệp Phàm như sát thần, sợi tóc chảy kim huyết, mắt như lãnh điện, cầm Thánh Kiếm dài mười trượng truy sát xuống.
Trong khoảnh khắc này, mọi người đều kinh hãi, bởi vì bọn họ không nhìn thấy nam tử áo xám cùng nữ tử áo trắng nữa, thân ảnh của hai người biến mất.
Thế nhưng, Diệp Phàm lại tựa như thông linh, trường kiếm hướng tới đâu, phong mang tất lộ, thủy chung chỉ thẳng một phương hướng, rất hiển nhiên hắn đã khóa chặt hai đại cường giả của Nhân Thế Gian.
"Người ở đâu?"
"Hắn sao có thể nhìn thấy, vì sao chúng ta phát hiện không được?"
Rất nhiều người kinh hô, thân thể phát lạnh, nếu như bị người như vậy ám sát, làm sao tránh qua?!
Lúc này, duy có Dao Quang Thánh Tử, Thần Vương Thể Cơ gia, Thánh Nữ Dao Trì cùng số ít vài người trong mắt nở rộ thần quang, còn có thể nhìn thấy, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm.
Linh giác của Diệp Phàm có thể phát giác quỹ tích của hai đại cường giả, huống hồ hắn đã mở thần nhãn, nhìn một cái không sót, khóa chặt nam tử áo xám tụt lại phía sau, cũng khóa chặt lấy nữ tử áo trắng.
"Keng!"
Diệp Phàm vung Thánh Kiếm dài mười trượng, như một tòa đại sơn màu đen ép xuống, lực trầm thế mạnh, hư không sụp đổ, đây là trọng kiếm vô song!
"Choang!"
Nam tử áo xám bị ép chống cự, vung huyết kiếm trong tay, chém lên Thánh Kiếm dài mười trượng, âm thanh như xuyên kim liệt thạch, kiếm minh chấn trường không.
Hắn tại chỗ bay ngược ra ngoài, không cách nào chống nổi sự bá đạo cùng cường thế của Thánh Thể, loại cảm giác áp bách như sơn nhạc đó khiến cánh tay hắn tê dại.
"Vút!"
Nam tử áo xám ẩn vào hư không, thân thể gần như biến mất, tốc độ càng nhanh, đầu cũng không ngoảnh lại mà phi độn, thân là "hạt giống" của Nhân Thế Gian, hắn rất hiểu rõ việc lấy bỏ.
Tập sát thất bại, nhất định phải lui xa, bằng không không đỡ được lửa giận ngút trời của Mạt Nhật Thánh Thể, tránh mũi nhọn của hắn mới là thượng sách.
Thế nhưng, Diệp Phàm suýt nữa bị ám sát, sao có thể buông tha bọn họ, hét lớn: "Còn muốn đi sao?"
Hắn chân đạp bộ pháp của Lão Phong Tử, cơ hồ trong một sát na liền đuổi tới, thần nhãn nhìn xuyên hư không, căn bản không giấu được hắn.
"Ầm!"
Thánh Kiếm màu đen trong tay hắn hóa thành dài trăm trượng, như một tòa sơn nhạc màu đen vung xuống, đập cho thiên khung đều bạo động cùng nứt vỡ.
Đồng tử của nam tử áo xám co rút, bất đắc dĩ kháng kích, hắn thật sự không muốn đối mặt man lực vô song của nhục thân Thánh Thể, bởi vì điều này còn khủng bố hơn long bằng!
"Choang!"
Huyết kiếm đan xen pháp tắc tàn khuyết trong tay hắn lập tức vỡ vụn, mà bản thân hắn cũng là khóe miệng tràn máu, bị đập bay ra ngoài.
"Nhân Thế Gian, là ai muốn các ngươi tới giết ta?!" Diệp Phàm rống lớn, vung Thánh Kiếm màu đen lần nữa chém giết xuống.
Trên không vô tận sơn mạch, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ kinh hãi, nội tâm vô cùng chấn kinh, sát thủ thần triều viễn cổ... Nhân Thế Gian lại xuất hiện sao?
Mặc dù không ít người đều biết rõ, bọn họ vẫn luôn tồn tại, chẳng qua là khiêm tốn rất nhiều mà thôi, nhưng chính tai nghe nói, Nhân Thế Gian muốn tru Thánh Thể, vẫn là rất chấn động.
Trong đương kim chi thế, duy có những truyền thừa cổ lão kia, mới có biện pháp liên lạc tới "Nhân Thế Gian", điều này thật đáng suy ngẫm.
Được biết là nhân vật khủng bố của Nhân Thế Gian, tất cả mọi người đều hiểu rõ, nam tử áo xám cùng nữ tử áo trắng chắc chắn là nhân vật hạt giống của sát thủ thần triều.
Ở Nhân Thế Gian cạnh tranh rất tàn khốc, hạt giống thế hệ trẻ cũng không nhiều, người rất có thủ đoạn mới có thể đạt được loại thân phận này.
Thế nhưng, hiện nay hạt giống của sát thủ thần triều viễn cổ lại bị Thánh Thể truy sát, điều này thật khiến người ta kinh ngạc, rốt cuộc ai là kẻ giết người?
"Ầm!"
Thánh Kiếm màu đen của Diệp Phàm lại vung xuống, đem một tòa sơn nhạc cũng chém đứt, đại kiếm trăm trượng cắt ngang trời cao!
"Choang!"
Tòa cổ tháp mà nam tử áo xám kia tế ra, tại chỗ bị đập cho nát vụn, hắn lần nữa miệng phun máu tươi, vong mệnh phi độn.
"Muốn ám sát ta, hôm nay ta muốn khiến các ngươi lên trời không đường xuống đất không cửa, Nhân Thế Gian thì đã sao!"
Giữa sợi tóc của Diệp Phàm, kim sắc huyết dịch chảy xuống, nhỏ xuống trên mặt, khiến hắn thoạt nhìn như một tôn thần linh báo thù mở ra gông xiềng, cường thế vô song.
Hàm răng hắn trắng như tuyết, lấp lóe hàn quang, ngự không mà đi, Thánh Kiếm màu đen chém phá hết thảy ngăn cản!
"Ầm!"
Diệp Phàm thần dũng cái thế, quanh thân kim sắc liệt diễm hừng hực thiêu đốt, tóc đen loạn vũ, mắt sâu thẳm, giơ Thánh Kiếm không ngừng vung xuống.
Phiến thiên địa này triệt để bị hắn chém nổ tung, không ngừng sụp đổ, hắn liên tục vung bốn mươi chín kiếm, trọn vẹn chém đứt bốn mươi chín tòa sơn phong.
Đại kiếm màu đen mỗi một lần hạ xuống, đều như một tòa ma nhạc màu đen trấn áp xuống, đập cho tên nam tử áo xám kia liên tục miệng phun máu tươi.
Một thân pháp bảo cùng binh khí của hắn đều bị đánh thành bột mịn, sau đó hai cánh tay hắn vỡ nát, trở thành huyết vụ, rồi đến sau này, thân thể hắn bắt đầu rạn nứt.
Khi kiếm thứ bốn mươi chín giáng xuống, hắn bị đại kiếm màu đen dài trăm trượng trong tay Diệp Phàm ép sống sờ sờ thành bùn máu, triệt để mất mạng.
"Thánh Thể cũng quá mạnh, đem người của Viễn Cổ Sát Thủ Thần Triều phản sát!"
"Chuyện này... thật bá đạo!"
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, Viễn Cổ Sát Thủ Thần Triều cơ hồ sẽ không thất thủ, bị người phản sát càng hiếm thấy, thế nhưng trước mắt lại xảy ra một màn như vậy.
Mỗi một người đều kinh hồn bạt vía, Mạt Nhật Thánh Thể này cũng quá bá đạo, cường thịnh tuyệt luân, chém diệt người của Nhân Thế Gian.
Ngay trong một sát na mọi người còn đang sững sờ, một màn kinh người xuất hiện, bảy đạo thần hồng hiện ra giữa hư không, chỉ thẳng vào một điểm trung tâm... Diệp Phàm!
Hàn quang chiếu sáng đại địa, sát cơ tuyệt thế bùng hiện!
Bảy đại cao thủ phát ra sát khí kinh thiên, khiến trong quần sơn vạn mộc vỡ nát, vô tận tàn diệp phiêu linh, vạn thú phủ phục trên mặt đất run rẩy.
Lạnh lẽo thấu xương, giống như mùa đông giá rét giáng lâm, gió bắc gào thét, trong khoảnh khắc này cỏ cây điêu linh, vạn vật tuyệt diệt, trong quần sơn một mảnh khô bại!
Thiên Ngoại Phi Tiên!
Lại là loại tuyệt thế ám sát này, khác biệt là lần này có những bảy người, không còn là một mình nữ tử áo trắng.
"Sát thủ thần triều viễn cổ quả nhiên khủng bố, bày ra sát cục như vậy, mặc cho một tên hạt giống bị giết chết, trong sát na này lộ ra nanh vuốt dữ tợn, một kích tất sát a!"
"Nhân Thế Gian, bọn họ lấy mài giũa đệ tử của mình làm chủ, tên hạt giống kia hiển nhiên không được xem trọng, bị quả đoán vứt bỏ."
Bảy vị cường giả Nhân Thế Gian, đồng thời thi triển Thiên Ngoại Phi Tiên, hiện ra giữa hư không, tập sát Diệp Phàm, nguy cấp tới cực điểm.
Khi chỉ có một mình nữ tử áo trắng, liền lấy sát sinh thần thuật này đả thương hắn, suýt chút nữa xuyên thủng đầu lâu của hắn, lúc này còn đang chảy kim sắc huyết dịch đây.
Có thể tưởng tượng được, giờ phút này Diệp Phàm đối mặt nguy cục như thế nào, đây là tuyệt sát tử cục!
Tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Phàm sống không nổi, đột ngột như vậy, sao có thể phòng bị? Đây chính là gấp bảy sát cục trước đó.
Diệp Phàm không hề kinh hoảng, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh lùng, hắn không hề sợ hãi, bởi vì thần nhãn mở ra, sớm đã nhìn thấy bảy người, hắn có chuẩn bị đầy đủ.
Thân thể hắn hóa hình, cơ hồ trở thành một đầu chân long, hắn diễn hóa đạo ngân của Thái Cực Thần Đồ, trở thành một đường cong hình rồng.
"Phụt!"
Diệp Phàm thần nhãn sớm mở, đã dự liệu trước sát cục, lúc này vô tình ra tay, thân thể cong xuống, trở thành dấu vết của đại đạo.
Ngay thời gian đầu tiên, hắn đem một phi tiên trong đó xuyên thủng, huyết quang bắn tung, máu tươi phun trào.
Không có gì đáng sợ hơn thân thể lúc này của hắn, tính chuẩn xác quỹ tích của mỗi một người, hắn trở thành dấu vết hữu hình của Đạo.
"Ong!"
Sáu kiếm cùng chấn, thần mang xông lên tận trời, khí thế của sáu tên phi tiên cường thịnh rất nhiều lần, chỉ vào một điểm ở giữa!
Nhân Thế Gian, truyền thừa lâu đời, hơn mười vạn năm trước, khiến Chư Thánh Địa đều vô cùng kiêng kỵ, không dám trêu chọc, uy danh tuyệt thế của bọn họ có thể thấy được một phần.
Sát thủ thần triều viễn cổ như vậy tự nhiên có thủ đoạn nghịch thiên, sáu tên phi tiên liên động, câu động khí cơ đại đạo, sáu kiếm như cầu vồng, hóa thành sáu bức đạo đồ, phát ra sát khí bàng bạc vô song, ép về phía trước.
Thế nhưng, Diệp Phàm quá nhanh, Đấu Chiến Thánh Pháp thăng hoa, cùng đạo ngân cong thành hình rồng hợp nhất, loại đường cong này diễn hóa đạo quả vô thượng.
"Phụt!"
Hắn xông qua, tránh khỏi những đạo đồ trấn áp mà đến kia, thân thể trở thành binh khí đáng sợ nhất, đường cong hình rồng đem người thứ hai phân cắt.
Huyết quang lấp lóe, sương mù tràn ngập, vị cường giả này tử vong, hình thần câu diệt.
"Vút!"
Năm người còn lại, trường kiếm trong tay cùng chấn, đạo đồ diễn hóa ngũ hành, trở thành một mảnh sát phạt trận đồ huyền ảo khó lường, bao phủ phiến bầu trời này.
Diệp Phàm không sợ, bởi vì hắn có đủ tự tin, nắm giữ truyền thừa của Thiên Đình, có thể nhìn thấu nguy cục.
Long hình đạo ngân do Đấu Chiến Thánh Pháp diễn hóa ra, ngay cả Thiên Yêu Đồ Thánh Quyết cũng đã công phá, khiến hắn đủ để ngạo nghễ đứng vững, giờ phút này sau khi hiểu rõ sát cục, càng không sợ gì.
"Phụt!"
Diệp Phàm đem tên sát thủ thứ ba xé nát, đường cong hình rồng vô kiên bất tồi, diễn hóa dấu vết của Đạo, hắn xông qua, liền khiến người đó hóa thành huyết vụ.
Mọi người quan chiến không ai không kinh hãi, đây chính là người của sát thủ thần triều viễn cổ, Diệp Phàm lại có thể đánh giết như vậy.
Trong lòng Diệp Phàm bình tĩnh, không hề sợ hãi, cho dù đây là cường giả của Nhân Thế Gian thì đã sao? Đã tới giết hắn, cũng vẫn phải chết.
Trong lòng hắn suy nghĩ, truyền thừa của Thiên Đình nhất định phải nắm giữ toàn bộ, như vậy mới có thể chống lại đệ tử lịch luyện do truyền thừa cổ lão Nhân Thế Gian này phái ra.
Hơn mười vạn năm trước, Thiên Đình cầm vô thượng sát thủ quyền trượng, Quân Lâm Thiên Hạ, một niệm khiến mặt đất máu chảy trôi chày, như Cổ Thiên Đình vô thượng, chúa tể vận mệnh của người khác.
Truyền thừa này, là đứng đầu viễn cổ tam đại sát thủ thần triều, có lẽ sẽ là chỗ dựa trọng đại sau này của Diệp Phàm, hắn sinh ra một loại ý niệm, muốn trùng kiến Thiên Đình.