Chương 548: Kiếp Diệt

⏱ ~8 min read

Chương 548: Kiếp Diệt

Vô tận lôi điện, vạn trượng tử mang, triệt để nhấn chìm thiên địa, đây đã không còn là tia chớp đơn lẻ, mà là một mảnh lôi hải!

Cái gì cũng không còn tồn tại nữa, toàn bộ đều bị lôi đình nhấn chìm, nhìn vào chỉ thấy một mảnh chói mắt, đứng ở rất xa cũng có thể cảm nhận được loại lực lượng hủy diệt đó.

Càng không cần nói tới người đang độ kiếp ở bên trong, tử mang mang một mảnh, cách xa bao nhiêu dặm cũng có cảm giác nghẹt thở, khiến người ta run rẩy.

"A..."

Tiếng kêu thảm thiết xé tim xé phổi ngay đầu tiên truyền đến, có người gặp kiếp, hóa thành tro bay, vĩnh viễn bị xóa tên khỏi thế gian này.

"Mẹ nó, tiểu tử Diệp bản hoàng liều mạng với ngươi!" Đại Hắc Cẩu chửi bới ầm ĩ, không ngừng nguyền rủa, nó cũng bị nhấn chìm ở trong đó.

"A..."

Nơi này sôi trào, rất nhiều người đang hoảng sợ kêu to, thiên địa kiếp nạn như vậy, có mấy người có thể chống đỡ qua? Không một ai nghĩ tới, Diệp Phàm lại thi triển ra thủ đoạn như vậy.

"Gào hú... Diệp Hắc à, mẹ nó nhà ngươi!" Ngay cả Đại Hắc Cẩu cũng chửi mẹ, có thể tưởng tượng được tâm tình của những người kia.

Tất cả mọi người đều hận không thể lóc thịt Diệp Phàm, chiêu hiểm như vậy cũng có thể nghĩ ra được, thật là tính ngàn tính vạn, cũng không liệu được biến cố này.

Có người biết được tạo nghệ đạo văn của Hắc Hoàng vô song, đặc biệt chọn nơi vẫn lạc của Cổ Chi Thánh Linh, khiến nó không có đất dụng võ, kết quả phòng ngàn phòng vạn, lại không ngờ tới chiêu này.

Tiểu tử này thật chẳng phải thứ tốt lành gì!

Tất cả mọi người đều muốn chửi mẹ, tế ra chiêu tổn hại như vậy, đây là muốn hố giết tất cả mọi người. Không một ai là không sắc mặt trắng bệch, thiên kiếp trong truyền thuyết a, quỷ dị và đáng sợ nhất.

"Ầm!"

Vạn trượng lôi bạo, cũng không biết đã nhấn chìm bao nhiêu sơn mạch, tử mang nối liền trời, mỗi một tấc không gian đều là lôi kiếp, hãi hùng tới cực điểm.

"Quá ác rồi, ta không muốn chết, a..." Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

"Diệp ngoan nhân, ta làm quỷ cũng sẽ không buông tha ngươi, a..." Tiếng kêu thê lương, xuyên qua lôi hải, yếu ớt vang vọng, đây là một trường đại sát kiếp.

Ngày đó, sau khi Diệp Phàm biết được Y Y bị giam cầm, lập tức bế quan ở Dao Trì, ẩn mà không phát, kỳ thực hắn sớm đã có thể đột phá, nhưng lại một mực áp chế cảnh giới của mình, chính là vì chờ đợi ngày hôm nay.

Hắn muốn dẫn Xích Long, Khổng Tước Vương cùng đến, lại bị đối phương phát giác, bất quá những thứ đó không phải là thủ đoạn cuối cùng, thiên kiếp mới là sát thủ giản của hắn trong chuyến đi này!

Độ kiếp trong sinh tử sát cục, cuốn tất cả mọi người vào, bản thân hắn công thành, tấn thăng Tứ Cực đại viên mãn, những địch nhân khác thì sẽ tro bay khói diệt.

Lôi kéo tất cả mọi người cùng lịch kiếp, có thể nói là một chiêu hiểm, hắn cũng là bất đắc dĩ, mới suy nghĩ ra một kế như vậy để phá cục.

"Ầm!"

Đại thiên kiếp đáng sợ, như kỳ mà đến, đánh cho thiên địa cháy đen, tuyết sơn tan chảy, căn bản không có một tấc đất lành.

"Ngươi thật ác..." Một vị nhân vật cấp Thánh Tử kêu to, toàn thân đều bị điện mang bao phủ, kịch liệt đối kháng.

"Ngươi như vậy quá thống khổ, ta tiễn ngươi lên đường!" Khóe miệng Diệp Phàm mang theo một tia cười lạnh, từng bước từng bước ép tới phía trước.

Lúc này, hắn chính là trung tâm của lôi hải, là nguồn gốc của cuồng bạo, vô tận điện mang đều là xông thẳng về phía hắn mà đi, một khi đi động, đó thật đúng là lôi sơn điện hải!

"A..." Tên nhân vật cấp Thánh Tử này kêu to, thiên kiếp như vậy hắn căn bản không đỡ nổi, mỗi một tấc huyết nhục đều cháy khét rồi.

"Để ta xem xem ngươi rốt cuộc là ai, không ngờ trên người ngươi còn có bí bảo che giấu chân dung." Diệp Phàm một bước đã tới gần trước, hắn cũng đang đối kháng lôi kiếp, bất quá lại có thể chịu đựng được.

"Rắc!"

Bí bảo trên người kẻ này vỡ nát trong lôi bạo, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, tràn đầy kinh hãi, đã bị đánh phế rồi.

"Là ngươi..." Diệp Phàm kinh ngạc.

Người này là dự khuyết Thánh Tử của Dao Quang Lý Thụy, từng bị hắn giáo huấn qua, sau này ở Thần Thành thả đi.

"Rắc!"

Ngũ lôi quán đỉnh.

"Ta đã nói qua, hôm nay phải phát sinh thần tích, chém hết tất cả các ngươi!" Diệp Phàm không hề lay động.

Hắn độ kiếp chứng đạo, mà những người khác lại không ngừng vẫn lạc, không ngừng có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, một mảnh cảnh tượng đáng sợ.

Chương 549: Xong Chuyện Phủi Áo Ra Đi

Hư thiên nóng rực, mỗi một tấc không gian đều là điện mang, đại địa cháy đen, vô tận tử mang, hội thành lôi hải!

Thiên kiếp còn chưa qua đi, hơn nữa càng diễn càng dữ dội, càng phát đáng sợ, mênh mang một mảnh, không có tận cùng.

Trên đất có từng cỗ thi hài, xác thực mà nói là dấu cháy hình người, cũng không biết có bao nhiêu người táng mệnh tại đây, Diệp Phàm không đi đếm.

"A..."

Tiếng kêu thảm thiết thê lương, như cảnh tượng tận thế, Bán Bộ Đại Năng gào thét, lại vô lực hồi thiên, pháp bảo nứt ra, thẳng đơ ngã xuống.

Rất nhanh, hắn ngay trong điện quang trở thành tro kiếp, ngay cả xương cũng không còn sót lại, một thân trọng bảo đều thành bột mịn, cái gì cũng không bảo tồn được.

Diệp Phàm như tử thần vậy, khiến người ta nói không nên lời.

"Thật là một yêu nghiệt!" Rất lâu sau, Ô Nha đạo nhân mới lẩm bẩm một câu như vậy.

Lại qua nửa canh giờ, liên tiếp tám mươi mốt đạo hỗn độn điện mang bổ xuống, đây thật không phải là sợi sương, mà là siêu cấp thiên phạt!

Nơi xa, Xích Long, Ô Nha, Khổng Tước tam đại Yêu Vương đều biến sắc, có thể tưởng tượng kiếp nạn như vậy kinh khủng tới mức nào.

"Keng..."

Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh đều suýt bị đánh bay, Diệp Phàm miệng phun máu tươi, toàn thân nứt ra nhiều chỗ, tiểu nhân màu vàng kia suýt bị đánh tan.

Hắn đang cắn răng kiên trì, xương cốt gãy vỡ nhiều chỗ, máu vàng bắn tung tóe, tiểu nhân do thần niệm hóa thành kia khổ khổ giãy giụa trong hỗn độn mang.

"Đùng", "Đùng"...

Mỗi một kích, đại địa đều run lên một cái, nơi này không còn một ngọn cao phong nào, toàn bộ đều bị gọt bằng, trở thành tro kiếp.

Bất quá, Diệp Phàm cuối cùng cũng kiên trì được, tám mươi mốt đạo hỗn độn mang kinh khủng nhất giáng xuống xong, nhục thân của hắn tái tổ, kêu lách tách, toàn thân tinh khí như biển, sáng sạch không tì vết, rực rỡ óng ánh.

Thần niệm rực rỡ, trải qua lôi mang tẩy lễ, càng thêm cường đại và kiên cố, hóa thành một mảnh quang hoa nóng rực, xông vào trong mi tâm của hắn.

Còn về chiếc đỉnh, thì sơ bộ hình thành pháp tắc của chính mình, bắt đầu diễn hóa đại đạo, đặc biệt là tám mươi mốt đạo hỗn độn mang, đã lạc ấn lên trên đó đạo ngân khó mà phai mờ.

Tứ Cực đại viên mãn!

Diệp Phàm cảm thấy, có lẽ không cần bao lâu, là có thể dòm ngó tới con đường Hóa Long, tiến vào một mảnh thiên địa mới hoàn toàn khác.

"Hiếm có a..."

Diệp Phàm dựa vào sức một mình phá sát cục, diệt đám địch, khiến ba vị cự đầu Xích Long, Khổng Tước, Ô Nha đều một trận cảm khái, ngay cả các Thái Thượng Trưởng Lão của Dao Trì cũng đều thầm than.

"Chiêu này thật đúng là... khó mà nghĩ tới!"

"Thật có thể nói là tuyệt địa phản sát!"

Bọn họ đều đang kinh thán, thủ đoạn như vậy khiến bọn họ đều cảm thấy đáng sợ, bản thân độ kiếp công thành, phá tan tử cục, mà những người khác đều đã về với đất vàng.

Diệp Phàm sải bước đi tới, hướng bọn họ biểu đạt lòng cảm ơn, bất kể thế nào, mấy người tuy chưa thể đích thân ra tay, nhưng tâm ý đã tới, đây là một phần nhân tình rất lớn.

"Diệp Phàm..." Liễu Y Y đã tỉnh lại, y sam rách nát, vết máu loang lổ, trông đáng thương tội nghiệp, cùng Đại Hắc Cẩu đi tới, tiều tụy mà kích động.

"Không sao rồi." Diệp Phàm lộ ra nụ cười rạng rỡ an ủi, mấy năm không gặp, hắn cũng muốn biết, Liễu Y Y còn có Trương Tử Lăng bọn họ đã đi đâu.

"Rời khỏi nơi này đi." Xích Long lão đạo nhìn chằm chằm nơi xa.

Diệp Phàm gật đầu, hắn cũng không muốn trì hoãn nữa, nói không chừng trong bóng tối còn có người chưa hiện thân đâu, thậm chí Nhân Thế Gian và Địa Ngục có thể đang rình rập trong bóng tối.

Trận chiến ở Hỏa Ma Lĩnh này, cũng không thể giấu được thế nhân, hầu như ngay trong ngày đã truyền ra ngoài, chấn động Đông Hoang!

Diệp Phàm ngay đầu tiên liền nghĩ tới, hơn phân nửa có người chưa chết, trốn qua kiếp này, đem tin tức truyền ra ngoài.

"Cái gì, điều này sao có thể, Thánh Thể ngay cả Bán Bộ Đại Năng cũng diệt?"

"Ngươi đang nói mơ sao, hắn giết chết hai vị Đại Năng? Thuần túy là chuyện hoang đường!"

"Độc chiến quần anh, Diệp Phàm liên trảm mười ba vị Thánh Tử, ngạo nghễ cùng thời đại... Quá hoang đường rồi, tuyệt không có khả năng!"

...

Khi tin tức vừa truyền ra, hầu như không một ai tin tưởng, điều này quá khoa trương và dọa người rồi.

Mấy ngày tiếp theo, Hỏa Ma Lĩnh không còn trầm tịch, đông đảo tu sĩ xuất hiện, tới đây cầu chứng.

"Trời ạ, đây thật là mảnh vỡ vũ khí của Đại Năng, bị diệt tại đây!"

"Nhiều dấu vết thi thể như vậy, rốt cuộc đã chết bao nhiêu cao thủ a?"

Tất cả mọi người đều ngây dại, đại địa cháy đen, sơn mạch bị gọt bằng, đầy rẫy thương tích, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ kinh hồn táng đảm, không ai không biến sắc.

Diệp Phàm dẫn động thiên kiếp, giết sạch đám địch, truyền khắp Đông Hoang, dẫn phát một trận siêu cấp đại địa chấn!

Chiến tích này, khiến tất cả mọi người đều kinh hãi, đặc biệt là các đại thế lực tham dự trong đó, rất lâu đều nói không nên lời.

"Mẹ nó, yêu nghiệt a, như vậy cũng có thể lật bàn, hạ gục tất cả mọi người!"

Đông Hoang chấn động, một mảnh xôn xao, các đại thế lực tất cả đều ngồi không yên, từng người đều nhảy ra, phát biểu cách nhìn.