Chương 576: Ai Đang Độ Kiếp
Trời đất quang đãng, vốn bầu trời trong xanh không một gợn mây, mà đột nhiên lại lôi quang vạn trượng, điện mang như biển, nhấn chìm hoang dã, đây là một cảnh tượng dọa người.
Chỉ trong một khắc này, vòm trời như sụp xuống, tối đen như mực, rắn điện múa loạn, giống như có vô số giao long đang vùng vẫy lao lên.
"Ầm!"
Tiếng vang chấn động đến điếc tai, nếu phàm nhân ở đây, màng nhĩ đều sẽ bị xuyên thủng, âm thanh khổng lồ tựa như kỳ lân đang gầm rống rung chuyển núi sông, muốn lật tung cả mặt đất lên.
Nhìn từ xa, nơi đó trầm lặng mà đáng sợ, một mảnh ô quang, như mưa to xối xả trút xuống, dày đặc, khắp nơi đều là lôi bạo.
"Ầm ầm ầm..."
Trong đó, còn có không ít tia chớp màu máu, như từng dòng sông máu đổ ra biển, cảnh tượng hãi hùng, mảnh hoang dã yên tĩnh này, thoáng cái đã bị phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lúc này, nơi đây triệt để sôi trào, ngoại trừ tiếng sấm có thể chấn vỡ xương tai người ra, không còn âm thanh nào khác, lôi điện khổng lồ, khiến núi xa đều đang sụp đổ.
Điện mang căn bản không hề chạm tới, nhưng chỉ riêng dư ba đó đã phá hủy nhiều vách đá, không còn tồn tại, loạn thạch xuyên mây, điện mang cuốn trời.
"Yến Vân Loạn lần trước độ kiếp tiến vào Kỳ Sĩ Phủ, mới qua chưa đến ba tháng, hắn lại đột phá rồi..."
Mọi người vô cùng kinh hãi, cái gì là kỳ tài, Yến Vân Loạn đã đưa ra lời diễn giải tốt nhất, tự thân thực lực cường đại, thiên phú kinh người, một khi có cơ duyên, liền sẽ đột phá.
"Rắc!"
Chín đạo tia chớp màu máu, như chín con ác long, to bằng cung khuyết, vặn vẹo giáng xuống, đánh xuyên hư không, một mảnh cháy khét.
Chín hố đen chợt hiện, chín đạo lôi quang màu máu, toàn bộ đánh về phía Diệp Phàm, thiên kiếp bắt đầu rồi, vừa lên đã nhấn chìm hắn.
"Đây là do con người khống chế!"
Có người kinh hô, Yến Vân Loạn rất thong dong, tuy đang độ kiếp, nhưng căn bản không sợ, dẫn dắt thiên phạt của thượng thương, muốn diệt Diệp Phàm tại nơi này.
"Rắc", "Rắc"...
Tiếp theo, chín chín tám mươi mốt đạo tia chớp màu máu xông ra, chúng đan xen vào nhau, hình thành một lồng giam tia chớp, ép tới phía trước.
"Lấy ý chí con người, để nắm giữ một phần lực lượng thiên phạt!"
Mọi người kinh hô, người bình thường trong tình huống này tự lo còn không xong, tính mạng khó giữ, sao có thể nhập chủ vào trong lôi điện chứ. Thế nhưng, Yến Vân Loạn lại dẫn động thiên kiếp, hóa thành lồng giam, để cho mình sử dụng.
"Ầm!"
Tám mươi mốt đạo xích điện cùng bổ tới, lồng giam thành hình, như một tòa cung khuyết thu nhỏ, huyền diệu khó lường, có điều lại rất không ổn định, dù sao đây là lôi kiếp, không ai có thể thực sự chủ đạo.
Diệp Phàm như một con giao long, bơi lội trong biển sấm, mọi người không biết cảm thụ lúc này của hắn, có điều thấy hắn không hề chật vật, nghĩ rằng hắn còn có thể kiên trì.
"Vút"
Lồng giam như thiên ngục, phong bế tứ phương, cuối cùng đã bao vây hắn lại, muốn phong hắn ở giữa, vô tận điện mang trút xuống, đánh vào bên trong.
"Đáng sợ, đây chính là thiên phạt a!"
Tất cả mọi người đều toàn thân phát lạnh, lông tơ đều dựng đứng lên.
Giờ khắc này, cái gì cũng không còn tồn tại nữa, trên mặt đất vô số vết nứt lớn nứt toác hiện ra, hình thành từng hẻm núi lớn, biển sấm đang mở rộng, cuồn cuộn đổ xuống, một bộ cảnh tượng tận thế.
Yến Vân Loạn ngạo nghễ mà đứng, đứng ở trung tâm biển sấm, mặc cho vạn trượng tia chớp bay múa, hắn căn bản không có chút sợ hãi nào, cúi nhìn Diệp Phàm, khóe miệng mang theo một tia lạnh lùng, vung động thiên kiếp, muốn trấn áp hắn.
Tất cả mọi người đều sởn tóc gáy, lôi bạo như vậy, ai dám thản nhiên đối đãi như thế, ai lại có thể bình an vượt qua?
Đây là đặc quyền của Yêu Nghiệt, chỉ có bọn họ khi đột phá, mới dẫn tới thiên phạt giáng xuống thân, từ mặt bên chứng minh sự cường đại và phi phàm của bọn họ.
Thế giới này rất công bằng, chịu sự khảo nghiệm của ông trời, tuy cửu tử nhất sinh, động một chút sẽ hình thần câu diệt, thế nhưng một khi vượt qua kiếp nạn, thực lực tuyệt đối mạnh hơn người cùng giai rất nhiều.
Đây cũng chính là nguyên nhân căn bản được gọi là Yêu Nghiệt, đã được ông trời công nhận, chịu sự tôi luyện của ý chí thiên địa, tự nhiên là người phi thường.
"Ầm!"
Đột nhiên, lồng giam do lôi điện đan xen thành, phát ra một tiếng vang lớn, tám mươi mốt đạo tia chớp màu máu tan vỡ, Diệp Phàm xông ra, mà hoàn toàn không bị thương đến căn bản.
"Tiểu lĩnh chủ này quả nhiên bất phàm, cũng không hẳn là dựa vào lực lượng của Vạn Thương Cung, bản thân cũng rất cường đại."
Mọi người kinh ngạc, trong lôi bạo thiên địa như thế này, có thể phá vây xông ra, bản thân đã là một biểu hiện nghịch thiên, chỉ là không biết cuối cùng có thể thoát ra ngoài hay không.
Diệp Phàm rất bình tĩnh, những biển sấm này đối với hắn không gây tổn thương, so với thiên kiếp của hắn còn có chênh lệch, hắn hai mắt thần quang rực rỡ, có một ý niệm táo bạo.
Thiên phạt tuy đáng sợ, nhưng cũng là một loại cơ duyên, hắn muốn mượn lôi kiếp của đối phương, dẫn tới Thiên Phạt Hóa Long của hắn, tranh thủ nhờ đó mà phá quan, tấn thăng vào một lĩnh vực hoàn toàn mới.
"Hừ!"
Yến Vân Loạn một tiếng hừ lạnh, thấy Diệp Phàm không sao, hắn thong thả bước trong hư không, dẫn động vạn trượng lôi điện, tiến về phía trước, muốn đích thân điều khiển tia chớp đầy trời, biến đối thủ thành tro tàn.
"Ầm ầm ầm!"
Lúc này, không còn nhật nguyệt tinh thần, không thấy thiên địa vạn vật, chỉ có mênh mông một mảnh biển sấm, giống như đại dương chân thực đang cuộn trào, khiến linh hồn người khiếp sợ.
"Đông!"
Như thần trống của Thiên Đình đang vang rền, núi sông mặt đất không đâu không run rẩy, xa xa nhiều ngọn núi bị dư ba xung kích làm sụp đổ, mặt đất nứt nẻ, bị hủy không ra hình dạng.
Đây chính là lực lượng thiên địa, vô tình mà đáng sợ, khiến lòng người lạnh lẽo, nếu là người bình thường sớm đã thành tro bụi, căn bản không thể kiên trì tiếp nữa.
Xa xa, mỗi một người đều nghiêm nghị, nhiều người toát mồ hôi lạnh, quần áo toàn thân đều bị thấm ướt, loại lực lượng thượng thương này căn bản không phải phàm thể có thể đối kháng.
"Quá đáng sợ, một khi tiến sâu vào, tất nhiên bị đánh thành than cốc, ngay cả nhân vật cấp Thánh Tử cũng khó thoát ra."
Bầu không khí chết chóc lạnh lẽo đang lan tràn, trong lòng mọi người hàn ý dâng lên, đổi lại là bọn họ thì đối mặt thế nào? Phần lớn không có cách nào một mình đối mặt uy thiên phạt này.
"Ầm!"
Yến Vân Loạn ép tới, quả nhiên mang theo vạn trượng lôi điện nhấn chìm Diệp Phàm, người ngoài khó nhìn rõ đã xảy ra gì, tất cả mọi người đều cho rằng hắn lành ít dữ nhiều.
Trong biển điện, ngân xà múa loạn, ô quang chuyển động, xích hà phun trào, các sắc tia điện khổng lồ tạo thành một thế giới thiên phạt, hủy diệt tất cả, phá trừ mọi ngăn cản.
Yến Vân Loạn đang cười lạnh, lấy thể chất cường đại đối kháng lôi kiếp, hắn nhìn chằm chằm trung tâm lôi đình phía trước, cho rằng Diệp Phàm chống không nổi, sắp hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, đúng lúc này, thần sắc hắn đột nhiên cứng lại, chỉ thấy Diệp Phàm từng bước từng bước đi ra, mặc vạn trượng tia chớp giáng xuống thân, căn bản không sợ.
"Thiên kiếp của ngươi vẫn còn kém chút, để lôi bạo tới mãnh liệt hơn chút đi." Diệp Phàm bình tĩnh nói, chẳng khác nào đi dạo sân vắng.
Yến Vân Loạn nghe những lời như vậy, thần sắc lập tức biến đổi, cảm thấy không ổn, đối phương vậy mà không hề hấn gì, chẳng lẽ cũng là một Yêu Nghiệt đã vượt qua thiên kiếp sao?
"A..."
Hắn một tiếng rống lớn, xuyên thấu biển điện, thẳng lên mây xanh, đầy đầu tóc đen dựng ngược, rối loạn bay múa, trong khoảnh khắc này thiên kiếp lớn hơn giáng lâm, lại là ngũ sắc lôi quang.
Diệp Phàm mang theo nụ cười nhàn nhạt, đứng ở đối diện, mặc lôi kiếp giáng lên người, căn bản không sợ, cất bước mà đi, vạn trượng điện mang không ngăn được bước chân hắn.
"Ầm!"
Vô tận lôi quang, như đại hà cuồn cuộn, tựa tinh vực rơi xuống, mênh mông một mảnh, nhấn chìm Diệp Phàm vào trong.
Yến Vân Loạn chính mình đều có chút cố sức, nhìn chằm chằm đối diện, thế nhưng thời gian không lâu, Diệp Phàm lại cất bước đi ra, trên người không có một tia vết cháy.
"Vẫn chưa đủ, lôi kiếp quá yếu, để bạo điện tới mãnh liệt hơn chút đi." Diệp Phàm mở miệng nói.
Yến Vân Loạn nghe những lời này, tức đến muốn hộc máu, đây là thiên kiếp đấy, nhân vật cấp Thánh Tử tiến vào đều phải ôm hận, thời gian dài, ắt sẽ bị đánh chết.
Tuy nhiên, một tiểu lĩnh chủ khiến hắn vô cùng căm hận, dựa vào ngoại vật, giống như con gián bất tử, không ngừng đi ra từ biển sấm, khiến thiên phạt vô công.
Yến Vân Loạn phẫn nộ, hắn không giữ lại chút nào, phóng thích khí tức độ kiếp của mình, thiên phạt như biển, toàn diện giáng xuống, không ít đạo ngân xuất hiện, cùng điện mang đan xen vào nhau.
Thế nhưng, liên tiếp sáu bảy lần đại kiếp giáng xuống, Diệp Phàm đều từ biển điện đi ra, từng bước từng bước tiến tới, rất bình tĩnh và trấn định, không bị hủy diệt ở trong đó.
"Tiểu Yến Tử, ngươi được không hả, mãnh liệt hơn chút nữa!" Diệp Phàm thúc giục.
Yến Vân Loạn thật sự nổi giận, thiên kiếp là gì? Hủy diệt thiên địa vạn vật, hắn gọi tới lôi phạt để diệt địch, kết quả lại bị chế nhạo như vậy, một câu Tiểu Yến Tử khiến hắn lửa giận bốc cao ba trượng.
"Keng!"
Trong biển sấm vang lên một tiếng chuông ngân, một cái chuông lớn do ô quang hình thành, mờ ảo thành hình, tiếng sấm phát ra vô cùng đáng sợ.
"Đó là gì?"
"Yến Vân Loạn lấy một đạo thần niệm của mình, nhập chủ vào biển điện, khống chế tia chớp, hình thành một cái Lôi Kiếp Thần Chung!"
Mọi người không ai không biến sắc, cái chuông này rất mơ hồ, nhưng đã có quy mô nhất định, đan xen vạn đạo lôi bạo, khẽ chấn động, hủy diệt vạn vật.
"Keng..."
Đại chung do ô quang và điện mang hình thành, khẽ run lên, hàng nghìn hàng vạn đạo điện mang xông ra, toàn bộ giáng xuống, rơi xuống bên cạnh Diệp Phàm.
Sau đó, ô quang vạn trùng, như một mảnh sóng biển kinh đào, nhấn chìm hắn, người ngoài cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ có một mảnh lôi quang rực rỡ.
"Nhập chủ thiên kiếp, để ta sử dụng!"
Mọi người kinh hãi, thủ đoạn như vậy lần đầu tiên nhìn thấy, không ai không chấn động, khi đối địch tung ra đòn sát thủ như vậy, quả thực chính là tuyệt sát.
Diệp Phàm cũng một trận kinh dị, thì ra còn có thể dẫn động thiên kiếp như vậy, quả nhiên có chút huyền diệu, khiến trong lòng hắn xúc động và được gợi mở.
Cái chuông này quả nhiên rất không bình thường, vừa chấn động, thiên địa vỡ nát, hình thái càng lúc càng rõ ràng, Diệp Phàm tát một chưởng ra, "Keng" một tiếng vang lớn, sóng chuông tàn phá bừa bãi.
Xa xa, từng mảng núi hoang như làm bằng giấy, không chịu nổi một đòn, sụp đổ lún xuống, triệt để bị hủy, không còn tồn tại.
"Lôi điện làm hình, pháp tắc làm thần, một cái chuông lớn như vậy, phá diệt vạn vật." Nhiều người thán phục.
"Ong!"
Đại chung chấn động, úp xuống, nhấn chìm Diệp Phàm vào trong, bao phủ hắn ở phía dưới, không thấy được thân ảnh.
"Thủ đoạn của Yến Vân Loạn nghịch thiên, tế ra Lôi Kiếp Thần Chung, cơ hồ có thể quét ngang thế hệ trẻ, ai có thể phá giải? Đáng tiếc thiên kiếp không thể thường xuyên xảy ra."
"Nghe nói, Yêu Nghiệt ở Đông Hoang cũng giỏi lợi dụng thiên kiếp để diệt địch, không biết hai người so sánh sẽ thế nào?"
"Yêu Nghiệt ở Đông Hoang chỉ có một số lời đồn, cách nhau quá xa, không thể hiểu rõ. Yến Vân Loạn ngay trước mắt, lại ngay cả Lôi Kiếp Thần Chung cũng hóa ra được, khó mà tưởng tượng!"
"Keng..."
Một tiếng chuông ngân, vọng khắp thiên địa, mảng lớn núi hoang sụp đổ, Diệp Phàm lại đi ra, cái Lôi Kiếp Thần Chung đó bị hắn dùng tay không chấn nứt.
Yến Vân Loạn suýt nữa hộc máu, tuyệt sát như thiên kiếp, vậy mà không làm gì được tiểu lĩnh chủ này, khiến hắn sắp phát điên.
"Ồ, Diệp Già Thiên còn chưa chết, lại xuất hiện rồi." Mọi người kinh ngạc.
"Ầm!"
Đúng lúc này, thiên địa cuồng bạo, cửu ngũ lôi kiếp, ngũ hành thiên kiếp, thái âm chân kiếp, thủy hỏa đại kiếp... đủ loại thiên phạt ngập trời phủ đất, toàn bộ bổ xuống.
Phương viên mấy chục dặm đều bị nhấn chìm, cái gì cũng không thấy được, hai bóng người mờ mờ hồ hồ, nhìn không rõ, đều đang chống lại kiếp nạn trong lôi quang.
"Yến Vân Loạn quá đáng sợ, vậy mà dẫn tới thiên kiếp lớn như vậy, Bán Bộ Đại Năng tiến vào phần lớn đều chịu không nổi!"
"Không hổ là Yêu Nghiệt, có thể dẫn động thiên phạt đáng sợ như vậy!"
Mọi người kinh hô, không một ai không sợ hãi trong lòng, địch thủ như vậy, quá đáng sợ, nếu trêu chọc, mang theo thiên kiếp mà tới, thực sự khó chống lại.
"Mẹ kiếp, không phải ta dẫn tới..." Đây là lời Yến Vân Loạn lúc này muốn mắng ra nhất.
"Rầm"
Hắn bị đánh cho toàn thân cháy đen, bay ngang ra xa mấy trăm trượng, nhưng rất nhanh lại bị một mảnh thủy hỏa đại kiếp nhấn chìm.
Ngay sau đó, toàn thân hắn đều đang chảy điện quang, nén cơn đau dữ dội, từ trong hư không đứng lên, nhưng rất nhanh lại bị đánh bay.
"Ồ, không đúng hả, Yến Vân Loạn hình như bị lôi kiếp của mình đánh bay, chẳng lẽ hắn muốn đột phá hai cảnh giới sao, dẫn tới thiên phạt cường đại nhất?"
Mọi người kinh ngạc phát hiện, Yến Vân Loạn rất chật vật, bay ngang lên, liên tục bị đánh, bị trọng thương.
"Tiểu tử này quá to gan, thiên kiếp dẫn động phần lớn vượt quá phạm vi hắn có thể chịu đựng, xem ra hắn thật muốn tấn thăng hai giai." Nhiều người đều suy đoán như vậy.
Trong biển sấm, Yến Vân Loạn muốn khóc cũng có, đâu phải đại thiên kiếp do hắn dẫn tới, là tên khốn đối diện đang độ kiếp đấy!
Chỉ có điều, nơi đó lôi quang vạn trùng, triệt để bị nhấn chìm, bên ngoài căn bản không nhìn thấy.