Chương 593: Thái Hoàng Kiếm, Cửu Lê Đồ, Thôn Thiên Quán

⏱ ~6 min read

Chương 593: Thái Hoàng Kiếm, Cửu Lê Đồ, Thôn Thiên Quán

Đêm khuya, gió lạnh cuốn qua Bắc Vực, cát vàng đầy trời bị thổi tung lên, phát ra tiếng gào thét trầm thấp như tiếng nức nở.

Trên bầu trời Thần Thành, ba luồng khí tức cực đạo đang chậm rãi thức tỉnh, ép cho vòm trời cũng phải run rẩy, tinh hà ảm đạm, vạn vật im lặng.

Tất cả tu sĩ đều ngẩng đầu, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả, như thể ngày tận thế sắp giáng xuống.

"Trời ạ, đó là khí tức của Cực Đạo Đế Binh, thật sự có người muốn vận dụng thần binh cực đạo sao?"

Trong thành, không biết là ai hét lên đầu tiên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Ầm!

Hướng chính đông, một đạo long khí màu vàng xông thẳng lên trời cao, tôn quý mà uy nghiêm, trong đó có một thanh cổ kiếm đang chìm nổi, thân kiếm khắc hình chân long, tỏa ra hoàng đạo long uy trấn áp chư thiên.

"Thái Hoàng Kiếm! Đó là Thái Hoàng Kiếm của Đại Hạ Hoàng Triều!"

Có lão bối nhân vật kinh hô, nhận ra lai lịch của thanh thánh kiếm này.

Thái Hoàng Kiếm, chính là binh khí cả đời của Thái Hoàng một vị Cổ Chi Đại Đế của Nhân Tộc, từng Quân Lâm Thiên Hạ, quét ngang vũ trụ vô địch thủ, lưu lại uy danh hiển hách vạn cổ.

Đại Hạ Hoàng Tử đứng trên lầu cao, áo choàng hoàng kim bay phấp phới, tay cầm thần kiếm, cả người như hòa làm một với đại đạo, ánh mắt sắc bén như điện.

Ở hướng chính tây, ma khí cuồn cuộn, che khuất cả mặt trăng, một cái cổ quán đen kịt hiện lên, miệng quán như một hố đen có thể nuốt chửng cả đất trời, tỏa ra khí tức thôn phệ vạn vật.

"Thôn Thiên Ma Quán! Là Thôn Thiên Ma Quán của Ngoan Nhân Đại Đế!"

Tiếng kinh hô lại vang lên, rất nhiều người cảm thấy da đầu tê dại.

Diệp Phàm áo trắng nhuốm máu, đứng sừng sững trong hư không, trên đỉnh đầu lơ lửng Thượng Cổ Thôn Thiên Ma Quán không trọn vẹn, từng tia ô quang rủ xuống, bảo vệ hắn ở bên trong.

Bên cạnh hắn, Đại Hắc Cẩu toàn thân lông đen dựng đứng, nhe răng trợn mắt, lớn tiếng la hét.

"Gâu! Lũ khốn các ngươi, muốn lấy đông hiếp yếu sao? Có bản hoàng ở đây, ai cũng đừng hòng động đến Tiểu Diệp Tử!"

Cơ Tử Nguyệt áo tím bay bay, đứng sóng vai cùng Diệp Phàm, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy căng thẳng, nắm chặt lấy góc áo của hắn.

"Tiểu Diệp Tử, chúng ta làm sao bây giờ? Cửu Lê Thần Triều cũng tới rồi."

Nàng khẽ nói, giọng nói mang theo một tia run rẩy.

Quả nhiên, ở hướng chính nam, một bức cổ đồ từ từ trải ra, che kín cả bầu trời, trên đó núi sông trùng điệp, sinh linh quỳ lạy, tỏa ra khí tức hồng hoang cổ xưa mà bàng bạc.

"Cửu Lê Đồ! Đó là Cửu Lê Đồ của Cửu Lê Thần Triều, cũng là Cực Đạo Đế Binh!"

Cả Thần Thành hoàn toàn sôi trào, tất cả mọi người đều không dám tin vào mắt mình.

Một đêm mà xuất hiện ba kiện Cực Đạo Vũ Khí, đây là đại sự kinh thiên động địa, đủ để ghi vào sử sách tu luyện giới.

"Ha ha ha, náo nhiệt thật! Ba kiện đế binh cùng xuất hiện, lão đạo ta cũng coi như không sống uổng một đời."

Vô Lương Đạo Sĩ Đoạn Đức mập mạp chen ra từ trong đám đông, miệng ngậm một cọng cỏ, bộ dạng cà lơ phất phơ, nhưng đôi mắt nhỏ lại lóe lên tinh quang.

"Diệp Phàm tiểu tử, ngươi gây họa cũng lớn thật đấy, ngay cả hai đại thần triều của Trung Châu cũng kinh động."

Diệp Phàm cười khổ, lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt vẫn kiên định như cũ.

"Ta chỉ muốn sống sót mà thôi, là bọn họ ép ta."

Trên bầu trời, uy áp của ba kiện đế binh không ngừng va chạm, từng đạo gợn sóng đại đạo lan ra, hư không vỡ nát từng tấc, xuất hiện vô số vết nứt đen kịt.

Nếu không phải có Khi Thiên Trận Văn mà Hắc Hoàng khắc xuống từ trước bảo vệ Thần Thành, e rằng cả tòa cổ thành đã sớm hóa thành tro bụi.

"Người của Âm Dương Giáo nghe đây, hôm nay ân oán giữa các ngươi và Thánh Thể Nhân Tộc, sẽ do ta Đại Hạ làm chứng, giải quyết công bằng."

Đại Hạ Hoàng Tử mở miệng, giọng nói vang vọng như chuông lớn, Thái Hoàng Kiếm trong tay khẽ rung, phát ra tiếng kiếm ngân trong trẻo.

"Không sai, Cửu Lê Thần Triều ta cũng không muốn thấy máu chảy thành sông, nhưng Thôn Thiên Ma Công không dung với chính đạo, phải có một lời giải thích."

Trong Cửu Lê Đồ truyền ra một giọng nói già nua, uy nghiêm vô cùng, hiển nhiên là một vị Hoạt Hóa Thạch cấp Thánh Chủ.

"Hừ! Nói nghe hay lắm, các ngươi chẳng phải là thèm muốn truyền thừa của Ngoan Nhân Đại Đế và Vạn Vật Mẫu Khí Nguyên Căn trên người tiểu tử này sao?"

Hắc Hoàng không chút khách khí vạch trần, nước bọt văng tung tóe.

"Chó chết, câm miệng! Nơi này nào có chỗ cho một con chó nói chuyện!"

Trong bóng tối, một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Âm Dương Giáo quát lớn, sát khí ngút trời.

"Ngươi mắng ai là chó chết? Bản hoàng cắn chết ngươi!"

Đại Hắc Cẩu giận dữ nhảy dựng lên, há miệng muốn cắn người.

Diệp Phàm đưa tay ngăn nó lại, tiến lên một bước, thôi động Thôn Thiên Ma Quán trên đỉnh đầu, Đại Đạo Bảo Bình hiện lên sau lưng, tỏa ra khí tức nuốt trời.

"Muốn chiến thì chiến, ta Diệp Phàm có gì phải sợ? Dù đối mặt với Cực Đạo Đế Binh, ta cũng dám vung quyền!"

Hắn hét lớn một tiếng, thi triển Lục Đạo Luân Hồi Quyền, quyền ý vô địch xông thẳng lên mây, đối chọi với hai luồng uy áp cực đạo kia mà không hề rơi xuống hạ phong.

"Hay! Không hổ là Thánh Thể Nhân Tộc, có khí phách của Đại Thành Thánh Thể năm xưa!"

Đại Hạ Hoàng Tử trong mắt lóe lên một tia tán thưởng, nhưng Thái Hoàng Kiếm trong tay lại càng thêm rực rỡ, Hoàng Huyết Xích Kim lấp lánh thần quang bất hủ.

Ầm ầm ầm!

Ba kiện đế binh bắt đầu phục sinh toàn diện, từng tia Phi Tiên Chi Lực buông xuống, như có ba vị Cổ Chi Đại Đế đang từ Thời Gian Trường Hà bước ra, nhìn xuống chúng sinh.

Thái Hoàng Kiếm chém ra một đạo kiếm quang hoàng đạo, dài không biết bao nhiêu vạn trượng, như một dải Tinh Hà rơi xuống.

Cửu Lê Đồ rung lên, bên trong bay ra một ngọn núi thần thái cổ, trấn áp về phía Thôn Thiên Ma Quán.

Thôn Thiên Ma Quán cũng không cam chịu yếu thế, miệng quán há to, ô quang ngập trời, như muốn nuốt chửng cả nhật nguyệt tinh thần, luyện hóa vạn vật thành hỗn độn.

"Không ổn! Ba luồng sức mạnh cực đạo va chạm, Thần Thành sắp không chịu nổi nữa rồi!"

Lão Mù kinh hô, vội vàng cùng Xích Long Đạo Nhân và Khổng Tước Vương cùng nhau ra tay, bảo vệ những tu sĩ yếu ớt rút lui.

"Vù!"

Đúng lúc này, hư không vỡ ra, một Huyền Ngọc Đài hiện lên, tỏa ra ánh sáng nhu hòa, mang theo Diệp Phàm và đồng bọn vượt qua hư không mà đi.

"Muốn chạy? Đuổi theo!"

Người của Âm Dương Giáo gầm lên, tế ra một kiện Truyền Thế Thánh Binh, đánh vỡ hư không, truy đuổi không bỏ.

Nhưng Thái Hoàng Kiếm và Cửu Lê Đồ lại đồng thời thu liễm khí tức, không tiếp tục truy kích, chỉ lẳng lặng lơ lửng trên bầu trời đêm.

"Hoàng tử điện hạ, vì sao không đuổi?"

Có người khó hiểu hỏi.

Đại Hạ Hoàng Tử lắc đầu, thu hồi thần kiếm, ánh mắt sâu thẳm nhìn về nơi Diệp Phàm biến mất.

"Thánh Thể không nên tuyệt diệt, con đường của hắn còn rất dài, tương lai của Nhân Tộc còn cần hắn. Hôm nay ta chỉ đến để trấn nhiếp, không phải để giết hắn."

Trong Cửu Lê Đồ cũng truyền ra một tiếng thở dài.

"Thôi vậy, để hắn đi đi. Có Thôn Thiên Ma Quán hộ thể, lại có cố nhân bảo vệ, số mệnh của kẻ này chưa tuyệt."

Đêm đó, tin tức ba kiện đế binh cùng hiện, Thánh Thể Diệp Phàm thoát khỏi vòng vây, như mọc thêm cánh, bay khắp Đông Hoang, Trung Châu, Nam Lĩnh, Bắc Nguyên.

Tất cả mọi người đều biết, một thời đại sóng gió mới, sắp bắt đầu.