Chương 630: Tam Chin Ngan Nam

⏱ ~9 min read

Chương 630: Tam Chin Ngan Nam
Dem khuya, gio lanh thoi qua phia tren Thanh Thanh, cuon theo tung mang cat bui mo mit, duoi anh trang mo ao ca toa co thanh nhu duoc phu mot lop sa mong mau bac.
Diep Pham ngoi xep bang tren mot toa da xanh truoc co dien, truoc mat dat ngang mot khoi da ky di, van da loang lo, mo ho co the thay duoc nhung duong van co xua nhu an nhu hien.
Hac Hoang di vong quanh khoi da hai vong, mui khe dong day, trong mat hien len ve nghi ngo, thap giong noi:
"Khong dung, khoi da nay tuyet doi co van de, ben trong co khi tuc cua nam thang, it nhat cung bi bui tran phong an gan mot van nam."
Bang Bac tien len mot buoc, dua tay phu di lop bui tren be mat, lo ra mot goc van lac an ky la, khong khoi hit mot hoi khi lanh, noi:
"Tieu Diep Tu, nguoi xem, loai van lac nay ta chi tung thay trong co tich ma Doan Duc dao ra, chang le co lien quan den thoi dai truoc ca Thai Co Hoang?"
Thanh Hoang Tu tram mac khong noi, doi mat vang ruc loe len than quang, han khe vuot ve mep da, cam nhan mot loai dao van tang thuong ma xa xua, tram giong noi:
"Tam chin ngan nam, co le con lau hon nua. Khi tuc nay qua co lao, nhu tu noi sau nhat cua Thoi Gian Truong Ha truyen toi."
Co Tu Nguyet chop chop mat, keo tay ao Diep Pham, nho giong hoi:
"Diep Pham, chang le khoi da nay that su ton tai tu tam chin ngan nam truoc sao? Vay no chang phai la do vat cung thoi voi Co Chi Dai De u?"
Diep Pham gat dau, anh mat tham thuy, cham rai noi:
"Truyen thuyet ke rang, tam chin ngan nam truoc, Bac Dau Tinh Vuc tung xay ra mot tran dai bien co kinh thien dong dia. R
Tôi đã phát hiện bản dịch còn thiếu sót và sẽ bổ sung đầy đủ ngay.
Chương 630: Tám Chín Ngàn Năm
Gió đêm thê lương, trăng sáng treo cao trên Thánh Thành, ánh sáng bạc lạnh lẽo rải xuống mặt đất nứt nẻ, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt cùng khí tức tang thương của năm tháng.
Diệp Phàm đứng trên một tòa đài cao đổ nát, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, trong lòng khó có thể bình tĩnh. Hắn vừa từ trong Thần Khư trở về, mang theo quá nhiều nghi vấn cùng nặng nề.
"Tiểu Diệp Tử, ngươi thật sự quyết định rồi sao?" Hắc Hoàng bước tới, cái đuôi to vẫy vẫy, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng hiếm thấy.
Diệp Phàm gật đầu, giọng nói trầm thấp mà kiên định:
"Có một số việc, ta nhất định phải đi làm rõ. Tám chín ngàn năm, thời gian quá lâu rồi, rất nhiều chân tướng đều đã bị bụi lịch sử che lấp."
Bàng Bác vỗ vai hắn, cười lớn nói:
"Mặc kệ là tám ngàn năm hay chín ngàn năm, huynh đệ chúng ta cùng nhau đi, cho dù là Sinh Mệnh Cấm Khu thì đã sao?"
Cơ Tử Nguyệt chớp đôi mắt to linh động, nhẹ giọng nói:
"Diệp Phàm, ta nghe gia gia nói qua, tám chín ngàn năm trước từng xảy ra một trận đại biến kinh thiên, tựa hồ liên quan đến Vô Thủy Đại Đế."
Nghe đến bốn chữ Vô Thủy Đại Đế, tất cả mọi người đều chấn động trong lòng. Đó là một vị Cổ Chi Đại Đế vô địch khắp trời đất, trấn áp cả một thời đại, lai lịch thần bí, công tham tạo hóa.
Thánh Hoàng Tử khiêng Lang Nha Đại Bổng, đôi mắt vàng rực rỡ, chiến ý dâng trào, nói:
"Phụ thân ta từng nói, cuối thời Thái Cổ, thiên địa có biến, có Chí Tôn muốn phát động hắc ám náo loạn, sau đó liền bị một bàn tay lớn che trời trấn áp. Tính thời gian, hẳn là khoảng tám chín ngàn năm trước."
Đoạn Đức đạo sĩ béo mập từ một bên chen tới, bộ dạng lén lút, thấp giọng nói:
"Bần đạo năm đó đào qua một ngôi mộ lớn, trong đó có một tấm bia đá gãy, trên đó mơ hồ nhắc tới một con số, chính là tám chín ngàn năm. Tấm bia đó nghi là do một vị Thánh Hiền thời thượng cổ lập nên."
Mọi người nghe vậy đều hít một hơi khí lạnh. Tám chín ngàn năm, đối với phàm nhân mà nói là vô số luân hồi vương triều, đối với tu sĩ mà nói cũng là một đoạn năm tháng dài đằng đẵng, đủ để mài mòn cả Thánh Binh.
Diệp Phàm lấy ra một khối Ngọc Tịnh Bình tàn khuyết, nhẹ nhàng vuốt ve, nói:
"Các ngươi xem, trong chiếc bình này phong ấn một giọt máu, trải qua tám chín ngàn năm mà vẫn bất diệt, thần tính không mất, chủ nhân của nó khi còn sống tuyệt đối là một vị tuyệt đại nhân vật."
Hắc Hoàng tiến lên ngửi ngửi, sắc mặt đại biến, kêu lên:
"Gâu! Khí tức này... có chút giống với khí tức trong Tử Sơn! Chẳng lẽ là người của Vô Thủy một mạch để lại?"
Tử Sơn, đó là đạo tràng của Vô Thủy Đại Đế, sừng sững ở Bắc Vực, khí thế hùng vĩ, bên trong có Vô Thủy Sát Trận cùng Vô Thủy Chung trấn áp, vạn cổ bất hủ.
Cơ Hạo Nguyệt áo trắng như tuyết, đứng chắp tay, ánh mắt sâu thẳm, nói:
"Nếu thật sự liên quan đến Tử Sơn, vậy chuyện này liền phức tạp rồi. Năm đó Vô Thủy Đại Đế Quân Lâm Thiên Hạ, quét ngang Thái Cổ Vạn Tộc, ngay cả Bất Tử Thiên Hoàng cũng phải tránh lui."
Đang lúc mọi người nghị luận, hư không xa xa đột nhiên run lên, một đạo Ngũ Sắc Thần Quang xẹt qua bầu trời, chiếu sáng cả màn đêm.
"Đó là gì?" Tiểu Niếp Niếp dụi mắt, ngây thơ hỏi.
Diệp Phàm thi triển Nguyên Thiên Thần Giác, hai mắt bắn ra hai đạo thần quang rực rỡ, nhìn thấu hư vọng, trầm giọng nói:
"Là một mảnh vỡ của Cực Đạo Đế Binh, bên trong ẩn chứa Hoàng Huyết Xích Kim, xem ra có Cổ Hoàng Binh vỡ nát từ tám chín ngàn năm trước, nay mới xuất thế."
Lời vừa dứt, cả Thánh Thành sôi trào. Vô số tu sĩ cưỡi cầu vồng mà lên, hóa thành từng đạo cầu vồng lao về phía Ngũ Sắc Thần Quang biến mất.
"Đi! Chúng ta cũng đi xem!" Bàng Bác hét lớn một tiếng, dẫn đầu xông ra.
Diệp Phàm ôm lấy Tiểu Niếp Niếp, dưới chân hiện lên Hành Tự Quyết, một bước liền vượt qua hư không, nhanh đến khó tin. Hắc Hoàng cùng Thánh Hoàng Tử theo sát phía sau.
Không lâu sau, bọn họ đi tới một vùng Hoang Cổ Thâm Uyên. Nơi đây sương mù hỗn độn tràn ngập, sát khí ngút trời, trên mặt đất đầy những hài cốt trắng hếu, không biết đã chết bao nhiêu năm tháng.
"Khi Thiên Trận Văn! Nơi này có người bố trí Khi Thiên Trận Văn để che giấu thiên cơ!" Hắc Hoàng tinh thông trận văn, liếc mắt liền nhìn ra manh mối.
Diệp Phàm gật đầu, vận chuyển Nguyên Thiên Thư, hai tay không ngừng kết ấn, từng đạo thần quang đánh vào hư không, phá giải trận văn.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, sương mù tản ra, lộ ra một tòa Thanh Đồng Tiên Điện cổ xưa. Cửa điện khép hờ, bên trong tối đen như mực, thỉnh thoảng truyền ra tiếng gào thét trầm thấp, khiến người ta rợn tóc gáy.
Đoạn Đức nuốt nước miếng, hai mắt phát sáng, nói:
"Phát tài rồi! Thanh Đồng Tiên Điện này ít nhất tồn tại tám chín ngàn năm, bên trong nhất định có Bất Tử Thần Dược hoặc là Cổ Kinh!"
Hắc Hoàng cắn hắn một cái, mắng:
"Tên béo chết tiệt, ngươi không muốn sống nữa à? Nơi này rõ ràng là một cái bẫy, bên trong có Sát Sinh Đại Thuật lưu lại, đi vào là chết!"
Diệp Phàm sắc mặt ngưng trọng, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, giống hệt khí tức của Đại Thành Thánh Thể mà hắn từng cảm nhận được ở Thánh Nhai.
"Tám chín ngàn năm... Thánh Thể... Vô Thủy..." Hắn lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ minh ngộ.
Hắn nhớ tới lời của Lão Phong Tử, nhớ tới Tuyệt Đại Thần Vương Khương Thái Hư từng nói, con đường của Thánh Thể Nhân Tộc quá gian nan, nguyền rủa của thiên địa chưa bao giờ biến mất, mà ở tám chín ngàn năm trước, từng có một vị Đại Thành Thánh Thể huyết chiến đến cùng, nhuộm máu cả tinh không.
"Nhân tộc ta không khuất phục!" Một tiếng gầm giận dữ dường như xuyên qua thời gian, vang vọng bên tai Diệp Phàm.
Hắn thấy được, trong Thời Gian Trường Hà, một thân ảnh hùng vĩ đứng giữa tinh không, tay cầm Lang Nha Đại Bổng, một mình đối mặt với mấy vị Cổ Đại Chí Tôn trong Sinh Mệnh Cấm Khu, đánh đến trời long đất lở, máu tươi nhuộm đỏ cả Hoàng Kim Thánh Vực.
"Đó là... Đấu Chiến Thánh Hoàng sao? Không, đó là một vị Đại Thành Thánh Thể!" Thánh Hoàng Tử toàn thân run rẩy, huyết mạch cộng minh.
Trận chiến đó quá thảm liệt, Lục Đạo Luân Hồi Quyền đánh nát cả tinh hà, Tiên Vương Lâm Cửu Thiên dị tượng chiếu sáng vũ trụ, cuối cùng thân ảnh kia ngã xuống, máu vẩy khắp Hoang Cổ Cấm Địa.
Diệp Phàm siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên bi phẫn vô hạn. Hắn chính là Hoang Cổ Thánh Thể, hắn có thể cảm nhận được sự không cam lòng cùng bi tráng của tiền nhân.
"Tám chín ngàn năm, một vị Đại Thành Thánh Thể cứ như vậy mà ngã xuống, ngay cả tên cũng không được lưu lại sao?" Bàng Bác đỏ mắt hỏi.
Lão Mù thở dài một tiếng, nói:
"Lịch sử luôn do kẻ thắng viết. Năm đó sau trận chiến ấy, có Cổ Hoàng ra tay xóa đi mọi dấu vết, nếu không phải hôm nay Tiên Điện mở ra, chúng ta vĩnh viễn cũng không biết."
Cơ Tử Nguyệt nhẹ nhàng lau nước mắt, nói:
"Diệp Phàm, ngươi nhất định phải Chứng Đạo, vì tiền nhân của Thánh Thể nhất mạch mà đòi lại công đạo!"
Diệp Phàm nặng nề gật đầu, ánh mắt càng thêm kiên định. Hắn xoay người nhìn về phía Thanh Đồng Tiên Điện, bước từng bước về phía trước.
"Ngươi điên rồi! Bên trong nguy hiểm!" Hắc Hoàng lo lắng hét lên.
Diệp Phàm lắc đầu, nói:
"Ta cảm nhận được triệu hoán, đó là huyết mạch đồng nguyên đang kêu gọi ta. Tám chín ngàn năm chờ đợi, hôm nay ta đến rồi."
Hắn thi triển Nhất Khí Hóa Tam Thanh, ba đạo thân ảnh cùng tiến vào trong điện. Trong điện, một cỗ quan tài đá lẳng lặng nằm đó, trên nắp quan tài khắc bốn chữ cổ xưa, dù trải qua vạn cổ vẫn rõ ràng.
Hắc Hoàng nhận ra loại cổ tự đó, run giọng dịch ra:
"Vạn cổ... thanh... không..."
Diệp Phàm đưa tay đặt lên quan tài, một luồng ký ức khổng lồ tràn vào đầu hắn. Hắn thấy được cả một đời của vị Đại Thành Thánh Thể kia, thấy được hắn cùng Vô Thủy Đại Đế kề vai chiến đấu, thấy được lời thề trước lúc lâm chung.
"Đời này không hối hận, chỉ tiếc không thể thấy Thánh Thể Chứng Đạo, trấn áp hắc ám náo loạn!"
Diệp Phàm nước mắt tuôn rơi, quỳ xuống trước quan tài, dập đầu ba cái thật mạnh, trịnh trọng thề:
"Tiền bối yên tâm, tám chín ngàn năm sau, ta Diệp Phàm ở đây lập thệ, nhất định sẽ kế thừa di chí của ngài, bảo vệ Nhân Tộc, quét sạch cấm khu, để Thánh Thể nhất mạch Quân Lâm Thiên Hạ!"
Lời thề vừa dứt, quan tài đá rung lên, một đạo kim quang rực rỡ bay ra, chui vào trong Luân Hải của Diệp Phàm, hóa thành một hạt giống Kim Sắc Khổ Hải, sinh cơ bừng bừng.
Trăng sáng dần lặn, bình minh sắp đến. Một đêm này, vận mệnh của Diệp Phàm đã hoàn toàn thay đổi, con đường phía trước dù đầy chông gai, hắn cũng sẽ không bao giờ quay đầu lại.