Chương 650: Đại Sát Thập Phương
Cửu Lê Đồ, một kiện Cực Đạo Đế Binh kinh khủng, có thể mạt sát mọi cao thủ trong nhân gian, là binh khí chung cực trên thế gian!
Lúc này, bị Diệp Phàm một tay nắm chặt trong tay, rung động ào ào, một loại ba động đạp khắp tam giới lục đạo, hủy diệt vạn vật chúng sinh trong chớp mắt như thủy triều xông ra.
“A…”
Một mảnh tiếng kêu thảm truyền đến, ở phía trước một đám tu sĩ như người rơm bị châm lửa, cơ hồ trong nháy mắt liền tứ phân ngũ liệt, sau đó hóa thành tro tàn.
Dưới cực đạo thần uy, mặc ngươi là thiên kiêu tuyệt đại, có thần thông bằng trời cũng không chịu nổi một kích, như gà đất chó sành, sẽ trong nháy mắt bị đánh cho nát bét, cái gì cũng không còn lại.
“Ào ào”
Cửu Lê Đồ triển động, như từng mảnh đại thế giới đang nhấp nhô, hủy diệt chúng sinh, mọi sinh linh đều tiêu biến, thế giới quy về nguyên điểm, lực công kích dọa người đến nghẹt thở.
Đây là một cỗ thần năng đáng sợ phi nhân lực có thể chống lại, không một ai có thể chống ngự, kẻ cản đều tan tác, tất cả đều trong thời gian đầu tiên hóa thành bột mịn.
“A…”
Rất nhiều tu sĩ chỉ phát ra một tiếng kêu kinh hãi, liền vĩnh viễn bị xóa tên khỏi thế gian, trong đó bao gồm gần hai mươi vị Bán Bộ Đại Năng, càng có đông đảo Danh Túc.
“Tất cả cút đi chết cho ta!” Diệp Phàm hét lớn, hắn là đã đánh ra chân hỏa, bị người vây công, lại có binh khí cực đạo trấn áp, cửu tử nhất sinh, cuối cùng phá cục thành công.
Một chiếc thuyền lớn màu vàng nứt vỡ, hai vị Đại Năng rơi ra, tất cả đều trong thời gian đầu tiên chết oan chết uổng.
Một tòa cổ tháp màu vàng nổ tung, lại một vị cao thủ tuyệt thế bỏ mạng, binh khí của Cổ Chi Đại Đế quá kinh khủng, có thần năng vô cùng vô tận, Cửu Lê Đồ vẫn đang triển động, lan tràn ra bốn phương tám hướng, che phủ cả thiên địa.
Thời khắc then chốt, trên cổ chiến xa màu vàng xuất hiện một đạo hư ảnh Cổ Đế, chợt mở bừng hai mắt, giúp nó chặn lại dòng “hồng thủy” cuồn cuộn cuốn tới, nhưng tôn Cổ Đế này cũng vỡ nát, bị đánh cho phá diệt.
Vương Đằng tóc tai bù xù, liều mạng bay trốn, đây là lần thảm nhất từ khi hắn xuất đạo, có bao giờ bị người trọng thương như vậy, ngay cả chư Thánh Chủ nhìn thấy hắn cũng phải e sợ.
“Vương Đằng ngươi cút đi chết cho ta!”
Diệp Phàm gầm lớn, triệt để khóa chặt lấy hắn, nhưng trong thời gian ngắn lại khó đuổi kịp, thôi động Đế binh quá hao phí lực lượng, cường đại như thể chất của hắn, toàn thân tinh nguyên đều sắp khô cạn.
“Rầm”
Vương Đằng lại một lần bị cổ chiến xa màu vàng hất bay ra ngoài, xương cốt gãy mấy chục chiếc, nhưng đôi mắt lại rất lạnh lẽo, miệng thầm tụng cổ chú ngữ.
“Ầm”
Hư không mở rộng, một hang động màu vàng xuất hiện, như thông tới thiên giới vô thượng, cổ chiến xa màu vàng chở hắn xông vào trong, sắp biến mất không thấy.
“Ào ào”
Cửu Lê Đồ triển động, Diệp Phàm dốc hết sức ra tay, muốn giữ Bắc Đế lại, bởi vì đây là một đại địch siêu cấp đáng sợ, xưng hùng đương thời, tương lai không mấy người có thể chế hành.
“Bụp”
Hang động màu vàng trong hư không bị đánh cho nứt toác, có thể thấy rõ thân thể Bắc Đế vặn vẹo, sau đó biến dạng, toàn thân đều nhuốm máu, xương trắng lởm chởm.
Nhưng mà, hang động màu vàng cuối cùng vẫn biến mất, không biết sống chết ra sao, không thấy tung tích của hắn.
Bất luận sống chết của hắn thế nào, đường đường Bắc Đế bị đánh thành bộ dạng này, cuối cùng cũng để Diệp Phàm xả được một ngụm ác khí, đương nhiên nếu chém sống hắn, hắn sẽ càng sảng khoái hơn một chút.
Đến thời khắc này, Diệp Phàm thật sự có chút chống đỡ không nổi, vừa rồi phát huy ra uy thế như vậy còn có công lao trước đó của Cơ Tử Nguyệt, đã độ cho hắn vô cùng pháp lực, sánh ngang một đời Thánh Chủ.
Mà nay, Tiểu Nguyệt Lượng của Cơ gia đã nửa hôn mê, trọng thương hấp hối, không thể tiếp tục vì hắn truyền tống pháp lực.
Dù vậy, Diệp Phàm tay cầm Cực Đạo Đế Binh vẫn vô cùng kinh khủng, hắn rót thần tuyền sinh mệnh cho Cơ Tử Nguyệt và những người khác, bản thân cũng uống từng ngụm lớn, chỉ để thôi động Đế binh.
“Thật là có duyên a, các ngươi đều xuống địa ngục cho ta!”
Diệp Phàm quét ngang chư địch, ở phương vị này gặp được hơn mười vị Thái Thượng Trưởng Lão của Vạn Sơ và Tử Phủ, lập tức liền giết tới.
“Ào ào”
Cửu Lê Đồ vừa triển khai, những người này mặt xám như tro, liều mạng trốn chạy, toàn thân thần diễm hừng hực thiêu đốt, hận không thể đem bản nguyên của mình trong một hơi đốt cho sạch.
“A…”
Tiếng kêu thảm vang lên liên tiếp không dứt, dưới binh khí của Cổ Chi Đại Đế, vương giả vô địch tới cũng phải ngậm hận, càng đừng nói tới bọn họ. Dù đều là đại nhân vật của Thánh Địa, nhưng lúc này lại đều như chó nhà có tang, hoảng hốt lo sợ suốt ngày không yên.
Một mảnh kêu lớn kinh hoàng, những người này như lá rụng, lả tả rơi xuống, sau đó vỡ nát trong thiên địa, tất cả đều chết oan chết uổng.
Nơi tận cùng hư không vô tận, rất nhiều cường giả chứng kiến một màn này đều toàn thân phát lạnh, từ đầu lạnh tới chân, điều này làm sao chống lại? Thánh Thể phát cuồng, vô tận Tần Lĩnh đều run rẩy, cũng không biết sẽ chết đi bao nhiêu người.
Diệp Phàm triệt để giết đến cuồng rồi, trên đường này cũng không biết có bao nhiêu cường giả rơi xuống khỏi bầu trời, mảnh bầu trời này đều biến thành huyết sắc, khu vực trung tâm không ai có thể lưu toàn thây, nơi chân trời xa xôi thi thể lả tả rơi đầy đất.
“Là các ngươi…”
Phía trước, một cây đại kỳ màu vàng phần phật tung bay, một đám người đang bay trốn, đúng là Thái Thượng Trưởng Lão của gia tộc Hoàng Kim Bắc Nguyên, cùng với một vị Thiếu chủ và một vị Đại Năng của bọn họ.
“Diệp Phàm, ngươi đại khai sát giới như vậy, thiên hạ đều sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!” Một người trong đó hét lớn, rõ ràng là ngoài mạnh trong yếu.
“Thấy các ngươi mà không giết, thiên lý ở đâu?!” Diệp Phàm long hành hổ bộ, như một trận cuồng phong xông tới, hét lớn: “Hôm nay thần linh tới ta cũng giết không tha, mặc kệ hồng thủy ngút trời, bằng hữu của ta nếu chết đi, ta sẽ lật tung cả Trung Châu lại!”
“Ầm”
Hắn rung Cửu Lê Đồ một cái, phương đại thế giới này gần như sụp đổ, phía trước chư cường của gia tộc Hoàng Kim Bắc Nguyên tất cả đều kinh hãi kêu lớn, sau đó như bánh chẻo thả vào nồi, lốp bốp rơi xuống dưới.
Từng cỗ tử thi rơi xuống khỏi bầu trời, bao gồm một vị Thiếu chủ của bọn họ còn có một Đại Năng, cùng đông đảo Thái Thượng Trưởng Lão tất cả đều chết oan chết uổng.
Diệp Phàm lại rung một cái, những thi thể này tất cả đều vỡ nát, tiếp đó ngọn núi phía dưới, phương viên mấy trăm dặm bị san phẳng triệt để, san thành bình địa, nơi xa càng có vô tận sơn mạch sụp đổ, cây rừng bật gốc bay lên, lá tàn rơi rụng.
Đây quả thực là một bức cảnh tượng diệt thế, đây vẫn là vì Diệp Phàm pháp lực không đủ, khó mà duy trì, chỉ là một tia cực đạo thần uy, nếu không thật sự không thể tưởng tượng!
“Rốt cuộc là ai đã quấy nhiễu Cực Đạo Đế Binh, để ta đoạt lấy?” Diệp Phàm đại sát thập phương, sức cùng lực kiệt, dần dần bình tĩnh lại.
Trừ phi là Thánh Nhân ra tay, dùng Binh Tự Quyết trong Cửu Bí của Đạo gia quấy nhiễu binh khí của Cổ Chi Đại Đế, nếu không người khác tới căn bản không đáng xem!
“Chẳng lẽ nói Đấu Chiến Thắng Phật của Tây Mạc thật sự tới rồi?” Hắn cảm thấy chắc chắn không phải Lão Phong Tử.
Đến bây giờ, Diệp Phàm thật sự rất khó chống đỡ, nhờ vào uy của kiện Đế binh này đánh ra một con đường máu, nhanh chóng xông ra ngoài Tần Lĩnh.
Mà trong quá trình này, Cửu Lê Đồ vẫn đang run rẩy, hấp thu vô cùng tinh nguyên của hắn, pháp lực như nước chảy ra, hắn cảm thấy vô cùng hư nhược.
“Hỏng chuyện!” Diệp Phàm thầm kêu không ổn, hắn sắp rơi xuống khỏi bầu trời cao rồi.
“Đế binh quy vị!” Nơi tận cùng chân trời xa xôi, Hoàng Chủ của Cửu Lê Thần Triều còn có một số Đại Năng ngồi xếp bằng, miệng hét lớn, đang niệm tụng một loại chú ngữ cổ xưa.
Cùng lúc đó, Thánh Chủ Vạn Sơ, Thánh Chủ Tử Phủ, Diêu Quang Thánh Chủ, chủ của gia tộc Hoàng Kim Bắc Nguyên, Yêu Chủ Nam Lĩnh, thần tăng Tây Mạc cùng các nhân vật siêu cấp tuyệt đỉnh khác xuất hiện, không nhanh không chậm theo xuống.
Hơn nữa, có thần năng Đế binh ba động, có người cầm binh khí cực đạo mà đến.
Đột nhiên, một bên khác cũng truyền đến một loại thần uy vô thượng, nhanh chóng áp sát, một tiếng rống lớn truyền tới, nói: “Ai dám đả thương em gái ta?!”
Cơ Hạo Nguyệt tóc tai bù xù, trên đỉnh đầu lơ lửng có một mặt Cổ Kính xông tới, phía sau hắn còn có Thánh Chủ Cơ gia và hai vị Đại Năng khác, đang vì hắn thôi động pháp lực.