Chương 667: Thái Dương Chân Kinh

⏱ ~10 min read

Chương 667: Thái Dương Chân Kinh

Một quyển sách bằng Tiên Lệ Lục Kim, đã gột sạch thần hoa, chỉ còn lại những vết rỉ xanh loang lổ, không có một tia dao động thần lực nào, có chăng chỉ là vẻ cổ xưa mộc mạc và giản đơn.

Vốn là vật riêng của Đại Đế, thần quang lục kim phải xông thẳng lên trời, nhưng trải qua sự lắng đọng của năm tháng, sự mài giũa của gió sương, đến nay trông nó hết sức bình thường, giống như một mảnh đồng nát vậy.

Diệp Phàm cầm trong tay, một hơi ấm truyền lên theo ngón tay, như có một lò lửa đang cháy. Hắn không biết thần văn, chỉ có thể suy đoán, quan sát thần thái của hai sinh linh cổ.

Trong hai hang động cổ, hai sinh vật phủ đầy vảy tím ngón tay run rẩy, bọn chúng không thể gặp nhau, để tránh thông đồng, nhưng lại có cùng tâm trạng.

"Đến từ Tử Vi Cổ Tinh Vực, quả nhiên... Nhân Tộc năm xưa là từ Tử Vi Cổ Tinh Vực tới!" Một sinh linh Thái Cổ giọng run rẩy, nắm chặt cuộn da thú được thác ấn lại, thần sắc vô cùng kích động, ngón tay đều run lẩy bẩy.

"Ngươi nói gì?" Diệp Phàm lập tức xuất hiện trong hang động cổ đó, nắm lấy bờ vai vạm vỡ của hắn, lớn tiếng hỏi.

"Dòng kinh văn đầu tiên đã ghi rõ xuất xứ, là kinh thư của Cổ Đế Nhân Tộc, bắt nguồn từ Tử Vi Tinh Vực." Sinh vật Thái Cổ kia mặt đầy kinh hãi, nắm chặt cuộn da thú.

Trên thế giới này, Nhân Tộc xuất hiện muộn hơn vạn tộc rất nhiều, tương truyền vào niên đại Thái Cổ, có một nhóm nhân loại từ Vực Ngoại mà đến, từ đó mới có thêm một chủng tộc.

Đây là một tin tức kinh người, con người bắt nguồn từ Tử Vi Cổ Tinh Vực, vượt qua vũ trụ tăm tối và băng lạnh mà đến, chứ không phải khởi nguồn từ nơi này.

Trong một hang động cổ khác, sinh linh cổ kia cũng kinh hãi không thôi, cảm thấy khó tin nổi, chủng tộc yếu ớt trong mắt bọn chúng mà cũng có thể vượt tinh vực với quy mô lớn.

"Cuối thời Thái Cổ, trong vạn linh những chủng tộc hùng mạnh nhất, có một số Tổ Vương dẫn theo hậu nhân rời khỏi cổ tinh này, không rõ tung tích."

Hai sinh linh cổ nghĩ đến chuyện một số Thái Cổ Vương Tộc di dời trước đại kiếp Thái Cổ, trong lòng chấn động, trong tinh không mênh mông còn có mấy viên cổ tinh có sinh mệnh?

"Thái Dương Chân Kinh!"

"Đây là Thái Dương Chân Kinh trong truyền thuyết!"

Không lâu sau, hai sinh linh cổ lần lượt kêu lên, đều vô cùng kích động.

Vào niên đại Thái Cổ, Nhân Tộc có hai bộ cổ kinh lớn, một là Thái Âm, một là Thái Dương, vang danh vạn tộc, huyền ảo khó lường.

Mặc dù trong vạn linh, nhìn chung Nhân Tộc tương đối yếu ớt, nhưng cũng không thiếu nhân vật hùng mạnh nhất, ngay cả Thái Cổ Vương cũng kiêng dè không thôi, tất cả đều bắt nguồn từ hai bộ cổ kinh này.

Một số Thái Cổ Tổ Vương đều muốn xem qua mà không được, vô cùng tiếc nuối, nay Thái Dương Chân Kinh rơi vào tay bọn chúng, sao có thể bình tĩnh?

"Nếu dâng lên cho Tổ Vương của tộc ta, ngài nhất định sẽ vui mừng, ban xuống phần thưởng dày vô biên." Đáng tiếc, bọn chúng cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.

"Thái Dương Chân Kinh..." Diệp Phàm sớm đã có dự cảm, lấy Tiên Lệ Lục Kim khắc thần văn, xuất hiện trong tổ của Kim Ô, lại cầm vào nóng bỏng tay, hắn sớm đã có suy đoán.

"Năm xưa, Nhân Tộc từng xuất hiện một đại ma, khổ luyện Thái Âm và Thái Dương, muốn hợp nhất làm một, gây ra sát kiếp vô biên trên mặt đất, có Thái Cổ Tổ Vương cũng vì thế mà chết, khó khăn lắm mới bị mấy vị Cổ Vương của Vạn Long Sào trấn áp."

Diệp Phàm nghe một sinh linh cổ nói như vậy, lập tức nghĩ đến vị Thánh Nhân Thái Cổ trong đỉnh, nhất định chính là lão nhân gầy khô, mặc áo da thú, tay cầm gậy xương kia.

"Ngay cả Thái Cổ Tổ Vương cũng có thể giết chết..." Trong lòng hắn nhảy mạnh một cái, nếu để kẻ đó phục sinh, thả ra ngoài, e rằng sẽ là một trận đại họa tày trời.

"Đây là tàn kinh, không hề hoàn chỉnh." Một sinh linh cổ nói.

Diệp Phàm thở dài, hắn sớm đã biết, đây vẻn vẹn chỉ là một mảnh Lục Đồng mà thôi, dù thần văn chi chít, nhưng sao có thể khắc hết cả một bộ cổ kinh, đã định sẵn chỉ là một quyển.

"Thành thật dịch ra cho ta, bản dịch của hai người các ngươi có một chỗ không giống nhau, đều phải chết!" Hắn lại một lần cảnh cáo.

Hắn sợ hai sinh linh cổ lừa gạt hắn, dù sao quyển kinh văn này quá quan trọng, chính là thần vật vô thượng của Nhân Tộc, lại đến từ Tử Vi Cổ Tinh Vực.

Tốn đủ ba canh giờ, hai sinh linh cổ mới lần lượt hoàn thành, rõ ràng, bọn chúng đang tham ngộ thiên kinh văn này, nếu không không thể tốn thời gian lâu như vậy.

"Ngươi có phải muốn diệt khẩu?" Một sinh linh cổ hỏi, hắn biết kinh văn vừa ra, ắt phải chết.

"Ta sẽ cho các ngươi một cái chết nhanh gọn, kết thúc sự tra tấn phi nhân đó." Diệp Phàm rất dứt khoát nói.

"Nhưng mà, chúng ta muốn sống tiếp!" Một sinh linh cổ ánh mắt lấp lóe.

Diệp Phàm nhíu mày, sợ bọn chúng ngọc nát đá tan, hủy đi bản dịch, nói: "Muốn sống cũng không phải không có cách, lát nữa chém đi ký ức của các ngươi, nể công lao các ngươi dịch ra cổ kinh, giữ lại tính mạng cho các ngươi."

"Được, một lời đã định." Hai sinh linh cổ lần lượt đưa qua một bản dịch.

Diệp Phàm không nói gì, lặng lẽ tụng đọc, trong lòng lập tức nổi sóng, rất nhanh hắn vô cùng thất vọng, thở dài: "Quyển Hóa Long của Thái Dương Chân Kinh..."

Hắn đã có quyển Hóa Long của Thái Hoàng Kinh, lại là quyển kinh mạnh nhất, nay điều cần là cổ kinh của bí cảnh Tiên Đài, những thứ khác đối với hắn mà nói không quá cấp bách.

"Kỳ thực, cũng có quyển Tiên Đài, sách Tiên Lệ Lục Kim hai mặt đều có kinh văn, tổng cộng ghi lại tâm pháp của hai đại bí cảnh." Một sinh vật Thái Cổ cẩn thận nói.

Diệp Phàm nghe lời này, trong ngực xông ra một luồng thanh khí, lập tức phấn chấn hẳn, nay hắn đã bước vào bí cảnh Tiên Đài, thiếu nhất chính là công pháp tương ứng.

Thái Dương Chân Kinh là gì? Là cổ kinh lâu đời nhất của Nhân Tộc, khi Vô Thủy, Hằng Vũ và các Đại Đế Nhân Tộc khác khai sáng cổ kinh, đều từng tham khảo qua, có địa vị không thể thay thế.

Vào niên đại Thái Cổ đó, Thái Âm và Thái Dương, ai yếu ai mạnh, vẫn luôn được người ta bàn luận sôi nổi, khiến rất nhiều Thái Cổ Tổ Vương đều thèm muốn mà không có cách nào đoạt được.

Diệp Phàm nhanh chóng lướt qua hai bản dịch, đối chiếu nghiêm túc, phát hiện không có chỗ nào trái ngược, vài chỗ khác nhau cũng chỉ là dùng từ không nhất quán, còn ý nghĩa thì giống nhau.

"Thái Dương Chân Kinh!" Diệp Phàm nặng nề thốt ra bốn chữ này, trong lòng thư thái.

Ngay vừa rồi, hắn đã rõ ràng, tu hành quyển Tiên Đài của kinh này là lựa chọn tốt nhất, tâm kinh Thái Dương, có thể khiến thần thức cường tráng vô song, như một vầng mặt trời, không thể tranh huy.

"Tu hành kinh này, hóa thành thần thức Thái Dương, rửa sạch phàm khí, luyện hóa chân dương, nghịch đoạt tạo hóa."

Diệp Phàm phong bế hai sinh linh cổ, ngay lúc đó liền ngồi xếp bằng trên tảng đá, lặng lẽ tham ngộ, giữa mi tâm, lập tức có một đạo thần quang xông lên, dẫn động nhật tinh.

Tu hành thần thức, nhiều người đến cuối cùng, đều là dẫn tinh hoa mặt trời để luyện biển thức, chỉ vì gột sạch khí hồng trần, trở thành thần niệm thuần tịnh không tạp chất.

Diệp Phàm được Thái Dương Chân Kinh, lập tức bớt đi rất nhiều khổ công, cứ thế tu hành, tuyệt đối mạnh mẽ và phù hợp hơn xa các kinh văn khác.

Yêu nghiệt nghịch thiên khi độ kiếp, nuốt nhả thiểm điện, tẩy lễ thần thức, cũng là vì muốn dùng chí dương chi khí gột sạch phàm trần khí, chuyển hóa thành thần niệm lực không tì vết, rực rỡ như mặt trời.

"Xì"

Hồ nhỏ màu vàng kim của Diệp Phàm, rực rỡ như một vầng mặt trời, chảy ra thần hoa vô tận nối liền cùng nhật tinh, nhiệt độ nóng bỏng đến dọa người.

Thần thức lực của hắn vốn đã cường đại vô song, nay tu hành kinh này có thể nói nước chảy thành sông, quy tụ các loại lực lượng tán loạn lại một chỗ, lập tức mạnh mẽ hơn rất nhiều.

"Đúng rồi, bí cảnh Tiên Đài quả nhiên thần bí nhất, chỉ tầng trời thứ nhất tu thần niệm chi lực, sau đó sẽ mở ra toàn diện tiên tàng cơ thể!"

Diệp Phàm vừa tu hành vừa tham ngộ, tay nắm Bồ Đề Tử, không vội không chậm, vận chuyển cổ kinh, mi tâm càng thêm rực rỡ, tầng thứ nhất Tiên Đài hắn tu hành lên như diều gặp gió, bởi vì thần thức lực đã đủ rồi!

Một ngày, hai ngày...

Thời gian trôi rất nhanh, một tháng thoáng chốc đã qua.

"Ong"

Một tiếng rung phát ra, thân thể Diệp Phàm như tiên kiếm khẽ ngân, sau đó một vầng mặt trời nhỏ màu vàng kim từ Tiên Đài của hắn nhảy ra, chiếu sáng cả dãy núi cổ.

Thái Dương Chân Kinh, tẩy luyện đạo thần thức màu vàng kim này, giống như đang mài lưỡi đao, khiến dao động của nó càng mạnh mẽ hơn.

Mặt trời nhỏ màu vàng kim nhanh chóng biến hình, trước là thành một tôn tiểu đỉnh màu vàng kim, sau lại thành một tòa tiểu tháp, tiếp đó lại thành một quả chuông nhỏ màu vàng kim, cuối cùng lại hóa hình thành người giống hệt hắn.

Cuối cùng, tiểu nhân màu vàng kim bay lên tầng mây, đối diện mặt trời trên trời nuốt nhả nhật tinh, hai bên gần như nối liền cùng nhau, một mảnh thông suốt sáng ngời.

"Ầm"

Theo Diệp Phàm vận chuyển tâm pháp cổ kinh, tiểu nhân màu vàng kim trên tầng mây càng thêm cường đại, mỗi một ngụm đều nuốt xuống mảng lớn tinh hoa mặt trời, như một cái động không đáy, khiến thiên địa xung quanh đều ảm đạm xuống.

Đây là một cảnh tượng đáng sợ, hắn nuốt nhả nhật tinh, cuối cùng khiến mặt đất đều chìm vào bóng tối, không ngừng tẩy luyện biển thức, đột phá gông cùm.

"Ầm!"

Một đạo thiểm điện mặt trời đột ngột xuất hiện, từ nơi thần dương xa xôi bắn tới, còn ở xa trên cao, đã khiến mảng lớn sơn mạch phía dưới thành tro kiếp.

"Thiên kiếp?!"

Diệp Phàm giật mình, quá đột ngột, căn bản không có điềm báo gì, liền lập tức giáng xuống Thái Dương chân kiếp, nhanh đến khó tin, đánh lên người hắn.

Đồng thời, tiểu nhân màu vàng kim trên tầng mây cũng bị nhấn chìm, thiểm điện thần thánh màu vàng kim vô cùng vô tận từ trung tâm mặt trời bắn tới, rực rỡ mà mãnh liệt.

Cùng lúc, trong hư vô ngưng tụ ra ba đạo thiểm điện hình người, từng bước từng bước ép tới, phát ra dao động cường đại.

Diệp Phàm bay vút lên trời, nhanh chóng hợp nhất cùng tiểu nhân màu vàng kim, cùng ứng phó kiếp nạn đột ngột xuất hiện này, mọi thứ đều khiến người ta không kịp chuẩn bị.

Nhất thời, điện chớp sấm rền, chân lực Thái Dương lưu động, từ bốn phương tám hướng mãnh liệt ập tới, chôn vùi Diệp Phàm bên dưới, luyện hóa hình và thần của hắn.

"Thiên kiếp lần này có chút không giống, dù rất cường đại, nhưng không phải muốn hủy diệt ta..."

Hắn không hiểu, trong lòng sinh nghi, tất cả chân lực Thái Dương dường như đều đang rèn đúc nhục thân bất diệt và thần thức màu vàng kim của hắn, chứ không phải muốn hủy diệt.

Bỗng nhiên, hắn lập tức hiểu ra, lần này vẫn là ba đạo thiểm điện hình người, nhưng lại ôn hòa hơn nhiều, mang theo chân lực Thái Dương luyện hình thần của hắn, lợi lớn xa hơn hại.

"Mỗi tầng trời của Tiên Đài đều sánh ngang một đại bí cảnh trong quá khứ, một đạo thiểm điện hình người ứng với một tiểu cảnh giới, lần trước ta trải qua ba lần... vượt qua ba tiểu cảnh giới!"

Hắn trong chớp mắt hiểu rõ, chỉ vì lần trước không có cổ kinh tương ứng, không vận chuyển thần thức lực cường đại của hắn, mà lần này mới thực sự thể hiện ra.

Thần niệm của hắn sớm đã đủ cường đại, chỉ cần vận chuyển cổ kinh tương ứng, liền có thể lập tức đột phá đến cảnh giới tương ứng.

Diệp Phàm minh ngộ, hắn đã vượt qua giai đoạn sơ kỳ tầng trời thứ nhất, được Thái Dương Chân Kinh tương trợ, thiên kiếp lần này chẳng qua là giúp hắn viên mãn mà thôi.

Quả nhiên, thiểm điện hình người lần này chỉ đến luyện hình và thần của hắn, vẫn chưa vượt quá mức độ lần trước, giúp hắn quán thông triệt để ba tiểu cảnh giới sơ kỳ tầng trời thứ nhất Tiên Đài.

Khi các loại kiếp điện biến mất, Diệp Phàm ngồi xếp bằng trên cao, bảo tướng trang nghiêm, từng đạo phù văn xuất hiện, trải khắp bảo thể của hắn, lạc ấn vào trong.

Hơn nữa, tiểu nhân màu vàng kim giữa mi tâm cũng bị các loại phù văn lạc ấn, như khoác lên một lớp thần y màu vàng kim, thần thánh bất khả xâm phạm.

"Tâm kinh Cổ Đế Thái Dương nhanh như vậy đã bị luyện thành?" Hai sinh linh cổ được Diệp Phàm lưu lại trong lôi kiếp trong lòng tràn đầy chấn động.

Lúc này, Diệp Phàm minh tịnh vô hà, mỗi tấc cơ thể đều như thần lưu ly đúc thành, như một vị thần minh đương thời ngồi xếp bằng, lưu quang tràn đầy màu sắc, khoảnh khắc mở mắt ra, như hai ngọn đuốc lửa cháy rực lên.