Chương 703: Giết Đại Thánh

⏱ ~11 min read

Chương 703: Giết Đại Thánh

Diệp Phàm vừa quát lên, nhưng lập tức lại lấy ra nút gỗ mục, bịt chặt miệng hồ lô lại, mảnh chiến trường kia có cổ trận thủ hộ, hắn sợ đánh không lọt vào.

Sa mạc màu vàng, mỗi một hạt cát đều giống như xích kim, lấp lánh rực rỡ, nóng bỏng khó ngăn.

Xưa kia vốn là một mảnh rừng cổ nguyên thủy, mà nay lại trở thành nơi chết chóc tĩnh lặng, khô nóng, cháy bỏng, tử vong đã trở thành chủ đề vĩnh hằng.

Hai tôn sinh vật cổ như thần linh bước ra khỏi cổ thuyền, một người dáng vẻ cao thẳng, vô cùng hùng tráng, có một mái tóc vàng dày rậm, hơn nữa còn mọc một đôi sừng Tổ Long hoàng kim.

Hắn anh tư nhiếp người, ngoại trừ đôi sừng rồng kia ra thì không có gì khác biệt với Nhân Tộc, vô cùng đáng sợ, khiến người ta run rẩy, đây là tồn tại chí cường, huyết mạch cao quý, khiến Đại Năng Nhân Tộc cũng nhịn không được muốn quỳ bái xuống.

Khí cơ cường đại, khiến mỗi một tấc máu thịt của người ta đều nhịn không được mà run rẩy, giống như phải triều bái một tôn thần minh, đây chính là Đại Thánh Thái Cổ!

Một sinh linh cổ khác cũng nhiếp người không kém, hắn có một mái tóc bạc, dài đến thắt lưng, sáng bóng soi được người, khuôn mặt hắn như được điêu khắc từ đá cẩm thạch, góc cạnh rõ ràng, lại trắng tuyết như ngọc thạch.

Trên trán hắn mọc một miếng vảy trắng hình thoi, mơ hồ có thể đóng mở, bên trong ẩn chứa thần quang đáng sợ, dường như có thể đánh xuyên tam giới lục đạo, chỉ một luồng khí tức tràn ra đã khiến người ta đứng không vững, sắp mềm nhũn ngã xuống đất.

Chính hai tôn sinh linh cổ cường đại như vậy cùng nhau xuất hiện, thật sự có chút rợn người, mỗi một người đều đáng sợ như thế, tựa như thần ma chấn nhiếp chư thiên giáng trần!

Hai người lạnh lùng vô tình, không có một chút dao động cảm xúc, vừa lên đã ra tay với Lão Phong Tử, chống lại Lục Đạo Luân Hồi Quyền!

Điều này đã không còn gì khác biệt với khai thiên lập địa, nào là ánh sáng Thái Sơ, pháp tắc nguyên thủy, tất cả đều buông xuống, một mảnh mông lung.

Có thể nhìn thấy rõ ràng, trên bầu trời xuất hiện từng đạo khe nứt lớn màu đen, đó là không gian thứ nguyên đang bị nung chảy, trở thành một phần của thần tắc trật tự, để cho bọn họ sử dụng.

Trong cổ thuyền có mấy chục tôn Cổ Vương, bọn họ đều đem tinh khí truyền cho hai vị Đại Thánh này, để bọn họ tái hiện phong thái vô thượng năm xưa, tự nhiên là đáng sợ đến cực điểm.

"Xoẹt"

Tùy ý một kích, hư không chôn vùi, một chỉ điểm ra, chính là một trận đại sụp đổ, hỗn độn cũng bị điểm hóa ra, muốn sống sờ sờ tế luyện thiếu niên Lão Phong Tử.

Hai tôn Đại Thánh cùng ra tay, từ xưa đến nay, có mấy người có thể địch lại? Đây là tư thái vô thượng, thông thường chỉ có người sắp Chứng Đạo mới dám chọc vào bọn họ, nếu không chắc chắn phải chết.

Bọn họ là tồn tại đáng sợ nhất được sinh ra trong vạn tộc, ba cổ địa cũng chỉ đến có ba tôn mà thôi, có thể tưởng tượng được khó tu thành đến mức nào.

Thế nhưng, thiếu niên điên cuồng trong trường đấu vô cùng cường thế, đã luyện thành Lục Đạo Luân Hồi Quyền, nếu không đổi lại là một tôn Thánh Nhân Nhân Tộc khác thì hơn phân nửa đã sớm bị đánh chết.

Không thể không nói, Lục Đạo Luân Hồi Quyền một khi tu thành, trên trời dưới đất vô địch, đánh đâu thắng đó, mái tóc đen rậm của thiếu niên tung bay, như một tôn thiên thần, đại khai đại hợp, muốn đánh rụng cả tinh thần chư thiên xuống.

Mỗi một quyền đều bá thiên tuyệt địa, giống như có thể phá nát vũ trụ, đánh hủy tinh vực, vô cùng kinh người, xứng đáng uy lực tuyệt luân.

Từ xưa đến nay, còn chưa nghe nói có mấy người có thể luyện thành Lục Đạo Luân Hồi Quyền, loại quyền pháp này một khi đại thành, pháp bảo gì, binh khí gì cũng đều không cần nữa, tất cả đều có thể đập nát.

"Phụt"

Đôi sừng rồng của Đại Thánh tóc vàng bắn ra hai đạo thần quang rực rỡ, chém rách thương khung, đột phá cương khí ngút trời của Lão Phong Tử, rơi xuống, lập tức máu tươi bắn tung tóe, suýt nữa tháo xuống một cánh tay của hắn.

Máu Thánh Nhân tuôn trào, gốc xương trắng lởm chởm, cực kỳ thảm liệt, nhưng Lão Phong Tử ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái, quyền thế càng nhiếp người hơn, ép sát đến gần.

"Ong"

Hư không run lên, một vị Đại Thánh khác tóc bạc đầy đầu loạn vũ, vảy hình thoi nơi mi tâm mở ra, bên trong có một cái hố đen kịt vô cùng, bắn ra một đạo bạch mang hình rồng.

"Phụt"

Một đạo huyết quang lóe lên, trái tim của thiếu niên Lão Phong Tử bị xuyên thủng, máu đầu tim xông thẳng lên trời, hóa thành một cơn sóng máu, vô cùng yêu diễm và chói mắt.

Trong lòng mọi người đều trầm xuống, vô cùng sợ hãi, hai tôn Đại Thánh này quá cường đại, một kích như vậy là hủy thiên diệt địa, đủ để đánh chìm một khối đại lục, đánh rơi vẫn tinh trên trời xuống.

Thiếu niên Lão Phong Tử cho dù có cường đại hơn nữa, chịu đựng công kích như vậy cũng không thể hoàn toàn hóa giải, lực lượng ẩn chứa thần tắc trật tự, có thể không ngừng hủy diệt sinh cơ.

Thế nhưng, thiếu niên trong trường máu đầu tim đều bị đánh ra, lại không có một tia ý lui bước, chiến ý điên cuồng, hoàn toàn bất chấp xương trắng lộ ra, máu tươi bắn tung, uy lực của Lục Đạo Luân Hồi Quyền càng thịnh hơn!

"Rống..."

Thiếu niên tóc đen gầm lớn một tiếng, núi sông mặt đất đều đang run rẩy, cho dù có cổ trận thủ hộ, sa mạc vẫn sôi trào, nhấp nhô như sóng to gió lớn, sóng cát đánh lên cao thiên, che lấp cả mặt trời.

"Rầm"

Lão Phong Tử quyền ý vô địch, song quyền vung ra, trong khoảnh khắc lồng ngực mình suýt bị người ta mổ ra, lần lượt đánh lên thân của hai vị Đại Thánh.

Một mảnh máu vàng óng bay tung tóe, một mảnh ma huyết màu trắng khác vọt lên, đều xé rách hư không, hết sức khủng bố, thân thể của hai tôn Đại Thánh đều suýt bị đánh nát.

Một người nửa bên thân thể suýt bị xé xuống, người còn lại xương ngực vỡ nát, tạng phủ đều trở thành thịt nát.

"Rầm"

Đây là một trận chém giết vô cùng thảm liệt, hai bên giao chiến đều không giữ lại chút nào, hận không thể một kích giết chết đại địch, thánh âm đại đạo chấn động, ba ngàn pháp tắc buông xuống.

Đây chính là uy của Đại Thánh, chiến đấu ở tầng thứ này một khi không có cổ trận thủ hộ, sẽ hủy đi một đại vực, đánh chìm một mảnh đại lục.

"Xoạt"

Đột nhiên, trong tay một vị Đại Thánh Thái Cổ lóe lên quang hoa, xuất hiện một gốc bảo thụ, bên trên mọc bảy cành nhỏ, màu sắc đều không giống nhau, tổng cộng chia bảy màu, có một loại khí tức cực kỳ đáng sợ phát ra, như một mảnh thần giới giáng xuống, trấn áp phàm trần!

Hắn dùng sức quét một cái, bảy màu thần quang bay ra, chặn nắm đấm của thiếu niên điên ở bên ngoài, chống đỡ Lục Đạo Luân Hồi Quyền, thánh thuật công kích của mình đánh tới, bắn lên một mảng lớn huyết hoa.

Trên người Lão Phong Tử lại có thêm một vết thương khủng bố, xương trắng dày đặc, lộ ra ngoài, mặc dù huyết nhục của hắn bất hủ, nhưng bị pháp tắc đại đạo ăn mòn, cũng rất khó khép lại.

"Bất Tử Diệu Thụ!"

Trong lòng Diệp Phàm kinh ngạc, đây chính là một trong những hàng ngũ Thánh Binh thật sự vô địch a, binh khí vô thượng trong truyền thuyết, cực kỳ khó ôn dưỡng mà thành.

Thế nhưng, một khi thành hình, đó chính là công thủ một thể, uy lực tuyệt luân, cầm nó trong tay có thể quét ngang trên trời dưới đất, trừ phi Cổ Chi Đại Đế ra tay, nếu không vạn pháp bất xâm.

"Còn may, cành thứ bảy có tì vết, lá cây quang hoa không hiện rõ, nếu không Lão Phong Tử chưa chắc đã ngăn cản được." Diệp Phàm còn sợ hãi trong lòng, thở dài một hơi.

"Trên đời này, thật sự có thứ như Bất Tử Diệu Thụ!" Những nhân vật cấp Giáo Chủ khác cũng đều kinh hãi.

"Keng"

Một Đại Thánh Thái Cổ khác tóc bạc tung bay, vảy hình thoi trên xương trán rơi xuống, hóa thành lớn bằng cối xay, chém rách vạn cổ chư thiên, một cái xoay tròn chém xuống.

Một kích này uy lực cực lớn, va chạm cùng nắm đấm của Lão Phong Tử, cắt ra một đạo vết máu, lộ ra xương ngón tay trắng, càng bay lên, chém lên đầu vai hắn, suýt nữa tháo xuống một cánh tay.

Vảy bạc lớn bằng cối xay, là một kiện Thánh Binh kinh thế xứng với thực, cùng vị Đại Thánh này đồng sinh, tế luyện cả đời, bên trong sớm đã sinh ra thần chỉ, không thua kém uy của Bất Tử Diệu Thụ.

Nếu không phải Lão Phong Tử đã luyện thành Lục Đạo Luân Hồi Quyền, thì đã không chỉ đơn giản là mở ra vết thương trên xương bàn tay hắn như vậy, mà sẽ khiến hắn trực tiếp trở thành tro bay.

Mặc dù như vậy, sau va chạm, sượt trúng đầu vai hắn, vẫn suýt tháo xuống một cánh tay, máu tươi đầm đìa.

Đây không phải là vết thương bình thường, bên trong ẩn chứa thần tắc trật tự, có thể hủy sinh cơ Thánh Nhân, không cẩn thận chính là kết cục hình thần đều diệt.

Phía sau, tất cả Nhân Tộc đều run rẩy sợ hãi, Lão Phong Tử đang ở thế hạ phong, đây chính là hai tôn Đại Thánh Thái Cổ a, mỗi người cầm Thánh Binh vô thượng ra tay, ai có thể chống lại?

Đại Thánh, đây là một loại xưng hô chí cao vô thượng, vô tận năm tháng trước, mấy mảnh cổ tinh vực khác nhau mới xuất hiện có mấy người mà thôi, trong đó ba vị Đại Thánh đã đến nơi này.

Đây là một trận đại nguy cơ, Đại Thánh Thái Cổ ra tay, công cao trùm đời, hủy diệt tất cả!

"Lục Đạo Luân Hồi Quyền!"

Lão Phong Tử hét lớn, đây là lần đầu tiên chính hắn hô lên miệng, nói ra loại quyền pháp này, trong chớp mắt sáu cổ thế giới hiện ra, lưu chuyển ở nơi đó.

Mở ra thế giới, lục đạo chuyển động, vô tận luân hồi, sáu nắm đấm khổng lồ chìm nổi trong sáu cổ thế giới.

"Ầm!"

Lục Đạo Luân Hồi Quyền vô địch, chấn cho Bất Tử Diệu Thụ quang mang ảm đạm, khiến mảnh thần quang hình thoi nhanh chóng đảo ngược, lục giới luân hồi, sáu nắm đấm lần lượt nện xuống.

Uy thế kinh thiên!

Hai vị Đại Thánh đều chịu trọng thương, xương cốt toàn thân gãy nhiều nơi, máu vàng cùng thánh huyết màu trắng bắn tung tóe, rơi xuống chấn sập trời cao.

Thân thể của bọn họ suýt nát bét, có thể tưởng tượng được sự đáng sợ của loại quyền pháp này!

Có điều, cùng lúc đó Lão Phong Tử cũng gặp phải thương tích, Bất Tử Diệu Thụ bắn ra thần quang, có ba đạo xuyên thủng hắn, thần mang hình rồng xông ra từ lỗ thủng trên xương trán của Đại Thánh tóc bạc suýt chém ngang hông hắn.

Cả ba người đều bay ngược, lần đối quyết này lực xung kích quá đáng sợ, ngay cả thần trận bên ngoài cũng bị chấn mở một khe hở, làm sụp đổ mảnh thiên địa này.

Đột nhiên, Thiên Thủ Thần Ma trọng thương sắp chết xuất kích, hóa thành một mảnh ô quang, nhào giết về phía Lão Phong Tử đang bay ngược, muốn nghiền nát hắn.

Hắn ẩn nhẫn đã lâu, một kích này đã ấp ủ rất lâu, muốn một kích tất sát!

Thiếu niên điên vô cùng điên cuồng, bất chấp thương tích thân thể, gắng gượng đề một ngụm tinh khí bản nguyên xông lên, thánh huyết lập tức từ vết thương khắp người phun ra, gốc xương dày đặc, răng rắc vang dội.

"Đốt!"

Hắn dùng sức khẽ quát một tiếng, đây là bản nguyên tiên thiên của hắn đang oanh minh, hóa giải một kích tất sát này, đạo âm ba này ngưng thành thánh âm Thiên Đạo, có thể thấy hàng nghìn hàng vạn đạo thần liên đan xen, đây là thần tắc trật tự nguyên thủy nhất!

"Phụt"

Thiên Thủ Thần Ma vốn đã trọng thương không cách nào chống lại, nguyên thần xuất hiện vết nứt, thân thể chấn động dữ dội.

Trong đôi mắt Lão Phong Tử là sát ý điên cuồng, nhào giết lên, bắt lấy tôn Đại Thánh này, hai tay giơ cao quá đỉnh, dùng sức xé một cái, lập tức có một mảng lớn huyết hoa bay tung tóe!

Thiên Thủ Thần Ma bị xé rách thành hai nửa, nguyên thần xuất hiện vết nứt muốn bỏ chạy, bị thiếu niên Lão Phong Tử gầm lớn một tiếng, sống sờ sờ chấn nát, không còn tồn tại!

Tất cả mọi người đều vô cùng chấn động, đúng là một tôn Đại Thánh Thái Cổ a, cứ như vậy bị giết chết, từ xưa đến nay, có mấy người có thể làm được?!

Nguy hiểm!

Đúng lúc này, sắc mặt mọi người đều thảm biến, đều suýt kêu lớn ra.

Hai tôn Đại Thánh khác đã giết đến gần, hai người này nguyên khí chưa tổn thương bao nhiêu a, suýt giết đến trước mặt Lão Phong Tử, muốn giết hắn dưới Thánh Binh vô thượng.

Hai sinh linh cổ này, rõ ràng không giống Thiên Thủ Thần Ma, lúc bọn họ xuất trường nguyên khí đã khôi phục, chứ không phải trạng thái hư nhược, lúc này dù có bị thương, cũng không quan trọng.

Trong thời khắc vạn phần nguy cấp này, mọi người nghe được một tiếng chú ngữ thần bí, trong một Hắc Hồ Lô xông ra một mảnh vũ trụ cổ lão, ngưng tụ thành một thanh đạo kiếm, bay ra ngoài.

Nó dọc theo khe hở một góc vừa rồi đại chiến xé ra, chui vào trong cổ trận, sau đó "phụt" một tiếng chém lên cổ của Đại Thánh tóc vàng kia, cắt đầu lâu của hắn xuống.

"Ầm"

Lão Phong Tử ném thi thể Thiên Thủ Thần Ma xuống, nghênh đón Đại Thánh tóc bạc, chặn đứng một kích nghịch thiên kia, đồng thời một cước đạp ra, đạp về phía một tôn Đại Thánh khác, suýt đạp nát cỗ thân thể không đầu kia. (Chưa hết. Nếu bạn thích tác phẩm này, hoan nghênh bạn đến *** (***. ***) bỏ phiếu đề cử, ***, sự ủng hộ của bạn chính là động lực lớn nhất của ta.)