Chương 772: Hoành Dũng Vô Địch
Viết thêm một nghìn chữ, chương dài bốn nghìn chữ, có hơi muộn một chút.
Trước thần thổ, chín con Tử Kim Thần Hống to lớn như voi rồng, chiến xa mà chúng kéo khắc đầy cổ văn, đống Thần Nguyên chất ở bên trên cực kỳ kinh người.
Lúc này, bốn khối Thần Nguyên to bằng nắm tay bong ra rơi xuống, phát ra vài tiếng khẽ "rắc", truyền rõ khắp chiến trường, nhiếp hồn đoạt phách.
Tiếng gầm của mấy vạn đại quân Man tộc dường như cũng không át nổi nó, khiến chiến trường rộng lớn thoáng chốc yên tĩnh lại, mọi ánh mắt đều dán chặt vào chiến xa.
Những Thần Nguyên này không phải là một khối hoàn chỉnh, mà là được chắp vá lại với nhau, nhấn chìm một lão nhân tóc trắng ở giữa, thân hình ông ta rất hùng vĩ, ngồi xếp bằng ở trong đó.
"Ám Hắc Vương Tổ!" Người của Vương Gia tất cả đều kích động, lớn tiếng hô hoán, rất nhiều người đều thành kính quỳ lạy xuống, muốn đánh thức và phục sinh người trong đống Thần Nguyên.
Phía đại quân Man tộc bên này, yên tĩnh chết chóc, không một ai mở miệng, tất cả đều lặng lẽ nhìn chằm chằm đống Thần Nguyên ở phía trước, một kẻ địch đáng sợ sắp phục sinh sao?
"Rắc"
Lại một tiếng khẽ vang lên, một khối Thần Nguyên lớn bằng mặt chậu từ trên đống bong ra, lăn xuống đất, lão nhân tóc trắng ở trong đó tuy vẫn chưa có sinh cơ, nhưng lại khiến cả chiến trường kinh hãi.
"Ám Hắc Vương Tổ vạn tuế, giết sạch đại địch, dương cao uy danh bất hủ của ta!"
"Mời Ám Hắc Vương ra tay, giải ách nạn cho tộc ta, diệt sạch cường địch, đúc nên thần thoại vô địch!"
"Trời phù hộ tộc ta, vĩnh thế hưng thịnh!"
Vương Gia sôi trào, tất cả mọi người đều đang hô lớn, vừa rồi một Đại Thành Vương Giả bị Man Vương chém chết, Diệp Phàm lại giữa vạn quân lấy thủ cấp một vị Đại Năng, khiến sĩ khí của bọn họ tụt xuống cực điểm. Mà nay, một vị Ám Hắc Ma Vương thức tỉnh, đây là một sự khích lệ to lớn bằng trời.
"Răng rắc!"
Lần này, chừng mấy chục khối Thần Nguyên bong ra, mà lão nhân tóc trắng ngồi xếp bằng ở giữa bỗng mở bừng mắt, một luồng khí tức kinh hãi khiến cả thiên địa đều run lên, tất cả mọi người đều tim đập loạn.
Đôi mắt trống rỗng này, không có hào quang gì, giống như hai cái hố đen, có thể nuốt chửng nguyên thần của người ta, lạnh lẽo vô tình, u ám xám xịt, không có một chút tình cảm của con người.
"Là ai quấy rầy giấc ngủ của ta, gia tộc đã đến thời khắc sinh tử tồn vong rồi sao, cuối cùng cũng có một ngày như vậy đến." Thanh âm rất phiêu hốt, rất thê lạnh, giống như truyền đến từ cửu u.
"Lão tổ xin ra tay, là một đám dã nhân ở Nam Lĩnh đang công phạt, một vị Vương Giả đại thành của tộc ta cũng đã chiến tử rồi." Một vị Đại Năng nước mắt nước mũi giàn giụa, quỳ rạp xuống đất.
"Man tộc Nam Lĩnh thật sự đã cường thịnh đến mức này rồi sao, dám tùy ý tiến công một Hoang Cổ Thế Gia." Trong đống Thần Nguyên, lão nhân tóc trắng ngồi xếp bằng nói.
"Là chính các ngươi quá cường thế và ngạo mạn, ba lần đem binh tiến vào Nam Lĩnh muốn huyết tẩy tộc ta, mà nay chúng ta chỉ là đang làm cuộc phản công nên có, bảo vệ tộc nhân của ta." Tộc trưởng Man tộc hét lớn.
"Bảo vệ tộc nhân của ta, ngựa giày đạp Bắc Nguyên!" Mấy vạn thiết kỵ Man tộc tay cầm chiến mâu, giơ cao lên trời, cùng nhau hét lớn, khí thế kinh người.
"Một bộ lạc Man Cổ Chiến Thần thật cường đại, giống hệt như trong truyền thuyết, binh phong chỉ đến đâu, thần triều bất hủ cũng phải lui tránh." Trong đống Thần Nguyên Ám Hắc Ma Vương nói, hắc vụ tràn ngập, dần dần tràn ra.
Thanh âm của hắn dần dần chuyển lạnh, mỗi một chữ đều nặng như vạn quân, va đập vào trong lòng chiến sĩ Man tộc, muốn đánh nát nguyên thần của bọn họ, nói: "Thế nhưng, các ngươi thật sự cho rằng có thể diệt trừ một Hoang Cổ Thế Gia sao, lẽ nào không sợ toàn diệt ở đây!"
Nhiều chiến sĩ Man tộc không chịu nổi loại xung kích này, miệng lớn thổ huyết, càng có một số người trực tiếp ngã xuống tọa kỵ, không bao giờ đứng dậy nữa.
"Ầm"
Man Vương một bước bước ra, thần thổ chấn động mạnh!
Một dãy núi ở xa cũng sụp đổ, rất nhiều cao thủ Vương Gia ở phía trước tất cả đều miệng lớn thổ huyết, từ mặt đất bật lên, bay lên cao, có người thậm chí nổ tung.
"Chẳng phải chỉ là Ám Hắc Ma Vương sao, có gì mà hung hăng, ngươi cho rằng Man tộc ta sẽ sợ ngươi? Ta liền có thể giết ngươi." Man Vương gầy nhỏ khô quắt, nhưng lời nói lại vô cùng đanh thép, có khí thế nuốt núi sông.
Ám Hắc Chi Thể, một loại thể chất rất đáng sợ, một khi đại thành, liền được xưng là Ám Hắc Ma Vương, quét ngang thiên hạ, khó có địch thủ.
"Man tộc giỏi lắm, xuất hiện một Man Vương trong truyền thuyết, có điều ngươi tiểu bối này quá tự phụ rồi." Trong đống Thần Nguyên truyền ra thanh âm như vậy, sát niệm vô hình xông ra.
"Keng"
Phía trước thần thổ, bắn ra một mảnh quang mang chói mắt, cùng một mảnh ô quang va chạm vào nhau, đó là thần niệm xung kích của hai tôn Vương Giả đáng sợ.
"Ám Hắc Ma Vương nếu ngươi là Thánh Nhân, ta xoay người liền đi, nhưng ngươi không phải, bớt cậy già lên mặt đi. Nghe đồn, ngươi đã tọa hóa một nghìn năm trăm năm, không ngờ lại đang thoi thóp kéo dài hơi tàn, dùng Thần Nguyên trấn áp bản thân, muốn níu giữ một hơi thở."
Diệp Phàm kinh ngạc, từ lời nói của bọn họ dần dần biết được, thì ra Ám Hắc Ma Vương không hề xa xưa như hắn tưởng tượng, là một cường giả cận đại.
Ám Hắc Ma Vương, đến nay đã hơn năm nghìn năm trăm tuổi, đương nhiên đây không phải thọ nguyên thật sự của hắn.
Trên thực tế là, hắn sống đến hơn bốn nghìn tuổi thì mệnh nguyên đã không còn nhiều, sau đó dùng Thần Nguyên phong ấn bản thân, khắc xuống đạo văn, muốn thực hiện "bất hủ".
Đương nhiên, cái gọi là bất hủ cũng có giới hạn thời gian, hắn phong ấn mình không phải là Thần Nguyên dịch, căn bản không thể duy trì lâu dài.
Trước khi sinh cơ tuyệt diệt, giảm tiêu hao thân thể xuống mức thấp nhất, đến nay chẳng qua chỉ là kéo dài một nghìn năm trăm năm mà thôi, thì đã sắp đến cực hạn, sắp tọa hóa.
Nói là năm nghìn năm trăm tuổi, kỳ thật vẫn là tu vi bốn nghìn tuổi, vẫn là chiến lực ban đầu, mà huyết khí không đủ, sắp khô cạn.
Đương nhiên, như vậy cũng đủ kinh khủng rồi, một khi đã hơn bốn nghìn tuổi, chiến lực như vậy tuyệt đối có thể lực áp thiên hạ, sở hướng vô địch!
"Thật sao, để ta xem cái gọi là Man Vương có bản lĩnh gì!" Ám Hắc Ma Vương âm trầm nói.
"Ngươi có thể phát ra mấy kích, còn bao nhiêu huyết khí? Mà nay xuất thế, chẳng qua là tự hủy danh tiết cuối đời!" Man Vương đối chọi gay gắt, tay cầm một cây đại bổng xương trắng.
"Chống đỡ ta giết tới hai nghìn hiệp vẫn còn đủ, hôm nay ta muốn chém chết cái gọi là nhục xác vô địch Man Vương!" Ám Hắc Ma Vương rống lớn, chấn động thiên địa.
Hắn quả thật có vốn cuồng dã, đại Ma Vương tổ hơn bốn nghìn tuổi, đủ để kinh thiên động địa, trong niên đại Thánh Nhân không ra, có thể Quân Lâm Thiên Hạ.
Trong khoảnh khắc này, hắc vụ cuồn cuộn xông thẳng lên trời, đem mây trên trời đều đánh tan, nơi đây trở thành một nơi hắc ám.
Có điều, hắn cũng không hề lao ra khỏi Thần Nguyên, bởi vì hắn không muốn lãng phí một chút thọ nguyên nào, đợi địch thủ đến đánh nát, hắn không còn bao nhiêu thời gian có thể tồn tại trên thế gian.
Cái gọi là nội tình, thấy ánh sáng liền chết, chỉ cần xuất thế, bất kể thắng hay bại, đều sẽ lập tức tọa hóa.
"Gầm..." Ma hống động thiên địa, cả Bắc Nguyên đều dường như run rẩy lên, ma vương cái thế xuất thế, sát niệm vô hình xông về bốn phương tám hướng.
Đại quân Man tộc ho ra máu lui lại, tất cả đều kinh hãi, đây là một tôn ma vương cái thế đáng sợ hơn Vương Liệt nhiều, phong hiệu Ám Hắc!
Không ai chú ý, trong quá trình này, Diệp Phàm vẫn luôn chuẩn bị, đang hành động âm thầm, hắn dùng hai chân khắc xuống từng mảng từng mảng trận văn.
Đây là thần thổ của Vương Gia, có vạn đường cổ mạch tung hoành, là đất đằng long, dưới đất tự nhiên không thể thiếu nguyên mạch và long khí.
Mười mấy năm trôi qua, lúc rảnh liền nghiền ngẫm Nguyên Thiên Thư, sớm đã vượt qua cảnh giới ban đầu, hướng tới Nguyên Thiên Sư tiến bước.
"Ầm"
Trong khoảnh khắc này, hai chân Diệp Phàm đột nhiên mạnh mẽ đạp xuống, Long Mạch dưới đất lập tức được đánh thức, nở rộ ra ngàn vạn đạo hào quang, dẫn động nguyên khí, sinh cơ sống động.
Đây là một tràng đại biến cố vượt ngoài tưởng tượng của mọi người, từ dưới chân Diệp Phàm lan tràn ra một con đại long đáng sợ, cùng chiến xa do chín con Tử Kim Thần Hống kéo nối liền cùng nhau.
"Ầm"
Kinh thiên chi biến xảy ra, đống Thần Nguyên các khối toàn bộ bốc cháy lên, sau đó đột nhiên vỡ nát, lực lượng như vậy kinh khủng đến mức không gì sánh nổi.
Trước tịnh thổ, giống như có một vầng thái dương nổ tung, ngàn vạn thần mang xông ra, vô cùng quang huy nở rộ, không ai có thể nhìn thẳng, đây là một tràng hạo kiếp.
"A..."
Người của Vương Gia kêu thảm, người ở gần tất cả đều trong thời gian đầu tiên vỡ vụn, hóa thành máu mủ, sau đó bốc cháy, trở thành tro bay.
Tiếng kêu lớn nối tiếp nhau, người Vương Gia kinh hồn bạt vía, bọn họ không phải tiếc đã chết đi nhiều cao thủ như vậy, mà là vì Ám Hắc Ma Vương mà kinh sợ.
Đống Thần Nguyên nổ tung, tôn lão tổ tông này vẫn ngồi xếp bằng ở giữa, gánh mũi chịu sào, còn chưa ra tay, chẳng lẽ cứ như vậy bị giết chết rồi sao? Đây là một loại đại hận uất ức.
"Ầm"
Trong thần thổ, khí tức Thánh Binh vô thượng mãnh liệt tràn đến, phô thiên cái địa, cưỡng ép dập tắt tất cả các khối Thần Nguyên bùng nổ, khiến chúng bình lặng.
Nếu không, mảnh địa vực này sẽ không còn tồn tại, nhiều Thần Nguyên thiêu đốt như vậy, đủ để cả mảnh đất đằng long hóa thành đất cháy, sinh cơ vĩnh tuyệt.
"A..."
Một lão nhân tóc trắng gãy mất một cánh tay, đầu lâu cũng nứt ra, hai chân cũng vặn vẹo, ngửa mặt lên trời gầm thét, toàn thân tràn ngập hắc vụ đáng sợ.
Ám Hắc Ma Vương chưa chết, trong cơn bão Thần Nguyên như vậy cũng không lo ngại tính mạng, có thể tưởng mà biết sự kinh khủng của hắn.
Bên cạnh, chín con Tử Kim Thần Hống cùng chiến xa cùng với lượng lớn cao thủ tất cả đều bị bốc hơi khô, trở thành bụi bặm, chỉ có mình hắn đứng vững.
"Lão tổ!" Người của Vương Gia thét lên, đây là đả kích cực lớn, còn chưa động thủ, đã tự tổn nguyên khí, mà dường như rất nghiêm trọng.
"A..." Ám Hắc Ma Vương cũng hận muốn phát cuồng, năm xưa tung hoành ngũ vực, thiên hạ vô địch, hôm nay lại chịu thiệt lớn như vậy.
Cả đời hắn hoành dũng vô địch, chỉ vào bốn ngàn năm trước ở Đông Hoang gặp một Bạch Y Thần Vương kinh diễm cổ kim, cực kỳ trẻ tuổi, đại bại mà về, tổn thương đạo tâm.
Nếu không, hắn sẽ không chọn con đường tự phong, bị một Vương Giả hậu bối trẻ tuổi dùng chiến lực tuyệt đối vô địch áp chế, khiến hắn mất đi Chứng Đạo chi tâm.
Mà nay, lại là một người trẻ tuổi, dùng thủ đoạn như vậy khiến hắn bị thương, mà trên người đối phương cảm ứng được khí tức tương đồng.
"Cũng tu có Đấu Chiến Thánh Pháp!" Ám Hắc Ma Vương gầm lên một tiếng, hóa thành một đạo ô quang, như điên xông tới.
"Làm tốt lắm!" Man Vương quay đầu nhìn Diệp Phàm một cái, tay cầm đại bổng xương trắng xông lên nghênh chiến.
"Ầm"
Man Vương cùng Ám Hắc Ma Vương gặp nhau, thiên băng địa liệt, Thần Vực xung kích, bọn họ hóa thành hai đạo quang quấn lấy nhau, sinh tử chém giết.
Mười phương, đại địa chìm lún, quần sơn sụp đổ, giống như khai thiên lập địa lại vậy, vạn vật sinh linh đều bị hủy.
Phía đại quân Man tộc bên này, một thanh thạch phủ treo cao, rủ xuống thành ngàn vạn đạo sợi tơ thần lực, đem tất cả mọi người bảo vệ bên trong.
Mà trong thần thổ cũng như vậy, Thánh Binh vô thượng khí tức mãnh liệt bàng bạc, đem người Vương Gia tất cả đều bảo vệ ở giữa, nếu không trận đối quyết của hai Vương Giả, có thể hủy đi tất cả.
"Giết!"
Hậu phương, mấy vạn đại quân Man tộc cùng giơ binh khí, cưỡi trên tọa kỵ, cùng nhau hò hét, vì Man Vương trợ uy, giống như một đám thiên binh cuồng dã vậy.
Mà một phương khác, mọi người Vương Gia thì tràn đầy nộ hỏa, cũng đều đang la hét lớn: "Giết sạch đám dã nhân này!"
"Giết chết Thánh Thể!" Bọn họ hận không thể lột da Diệp Phàm, nếu không phải là hắn, sao có thể có thảm án vừa rồi.
"Ầm"
Đại chiến trong chiến trường, thảm liệt đến cực điểm, Ám Hắc Ma Vương một ngụm bản nguyên ma khí phun ra, đem lồng ngực Man Vương suýt nữa nổ tung.
Nhưng trong quá trình này, Man Vương lại cũng thần uy kinh thế, vung động đại bổng xương trắng, diễn hóa chiến pháp Man Cổ, một kích thạch phá thiên kinh, đánh vào hông địch thủ.
"Bốp"
Nửa bên thân thể của Ám Hắc Ma Vương bị đánh nát, ma huyết màu đen chảy xuôi, kinh khủng dọa người.
"Chỉ bằng ngươi cũng là cái gọi là nội tình? Còn không bằng ta người sống ở đương thời này!" Man Vương thần mãnh, tuy thân thể gầy khô quắt, nhưng lại thần lực cái thế, hoành dũng vô địch.
"A..." Ám Hắc Ma Vương nộ hống, xông lên trời, lần nữa bắt đầu đại chiến, sau lưng sát khí xông lên mây, tóc rối bay múa, ma khí ngút trời.
"Chiến Thần Chi Nộ!" Man Vương rống lớn, lúc vung động đại bổng xương trắng, ở đầu bổng, hiện ra một tôn hư ảnh Chiến Thần khổng lồ.
Hắn cao vút nhập thiên, ngửa mặt lên trời gầm thét, một đầu tóc rối tung bay, toàn thân cơ bắp màu đồng cổ cường kiện cuồn cuộn như rồng, mạnh mẽ gầm lớn một tiếng, nộ khí sôi trào.
"Ầm"
Tôn Chiến Thần này hiển hóa ở đầu cuối đại bổng xương trắng, nở rộ ra huyết khí ngút trời, ép Ám Hắc Ma Vương sợ hãi, toàn thân đều muốn nứt ra.
"Ong"
Đại bổng ép xuống, có thể nát núi sông, tôn Chiến Thần kia càng ra tay, vỗ rơi xuống.
Mười phương sụp đổ, thiên địa đều run, Ám Hắc Ma Vương lại chịu trọng thương, bay ngang ra ngoài, thân thể xuất hiện nhiều chỗ vết nứt, gần như gãy nát.
"Ám Hắc Thần Lâm!"
Hắn cũng rống lớn, một tôn ma thần màu đen ở sau lưng hiện lên, gầm thét chấn thiên, nhào giết tới, xông về phía Man Vương.
Máu tươi bắn tung, Man Vương bay ngược, gặp phải một kích kinh khủng.
"Nhất Niệm Trảm Thương Khung!" Man Vương hét lớn, nhảy vọt lên, cả người hóa thành một tôn hư ảnh đáng sợ, trong mi tâm một tôn thần linh bước ra, giống hắn như đúc, giết ra ngoài.
"Hắc ám vô biên, có ta vô địch, quân lâm đại địa!" Ám Hắc Ma Vương nộ hống, cả người một chia thành chín, chín tôn cổ ma xông lên, cùng về phía trước giết lên.
Hai đại tuyệt đại Vương Giả kịch liệt tranh phong!
"Giết, Man Cổ Chiến Thần bất hủ, đánh đâu thắng đó!"
"Giết, Man Vương vạn tuế, hoành dũng vô song!"
Thiết kỵ Man tộc tất cả đều đang rống lớn, khí tráng sơn hà, khiến người kính sợ.
"Ám Hắc Tổ Vương vô địch, giết sạch đại địch!"
"Chém tuyệt dã nhân, tru diệt Thánh Thể!"
Vương Gia cũng đang rống lớn, vì Vương Giả của mình tráng thanh uy.
Mà đúng lúc này, Diệp Phàm tay cầm Thần Nữ Lô tách mọi người mà ra, đi về phía chiến trường, là duy nhất một tu sĩ dám tiến vào trong chiến cục Vương Giả.
Hắn hét lớn: "Ai dám ra đây một trận, Vương Đằng ở đâu, cường giả Vương Gia có dám ra hàng?!"
Thánh Thể nhục xác vô song, tiếng hống như vậy, vang vọng đại địa Bắc Nguyên, như thiên lôi vậy đang vang dội, chư cường Vương Gia dù phẫn nộ, nhưng lại không một ai dám ứng chiến.
Một người một mình đứng trước vạn quân, lại không một ai dám ra, cảnh tượng này khiến chiến ý đại quân Man tộc càng dâng cao, lập tức tăng lên rất lớn sĩ khí.
"Giết, có dám một trận!"
"Giết, ai cùng tranh phong!"
"Giết, hoành dũng vô địch!"
Mấy vạn thiết kỵ Man tộc rống lớn, thay Diệp Phàm khiêu chiến, khí thôn sơn hà, vang vọng thiên khung.
Xa xa, người Vương Gia sĩ khí hạ xuống đến cực điểm, Ám Hắc Ma Vương đánh lâu không hạ, dường như chịu thiệt lớn, mà nay một Thánh Thể lại như vậy áp chế bọn họ mọi người, không ai dám xuất chiến.