Chương 797: Nửa Ma Nửa Người Kể Chuyện Nguyên Thiên Sư Năm Xưa
Tử Sơn, tiếng chuông du dương, lan tới ngàn xưa, xé rách thần hư, chấn động cổ kim, vang khắp mặt đất.
Tiếng chuông vừa vang lên, thiên hạ đều khiếp phục!
Cũng không biết có bao nhiêu người hóa đá, càng không rõ có bao nhiêu tu sĩ cường đại đang run rẩy, cả Bắc Vực trong nháy mắt lặng ngắt, chỉ còn sóng chuông oanh minh.
Nó giống như một luồng Thái Sơ thần quang, rạch ngang mặt đất mênh mang, khiến chúng sinh run rẩy sợ hãi, uy áp cửu thiên thập địa.
Sau nhiều năm tĩnh lặng, Vô Thủy Chung lại vang lên, như muốn đánh sập chư thiên vạn cổ, phàm là tu sĩ không ai không run rẩy từ tận linh hồn.
Vào thời khắc này, cũng không biết có bao nhiêu người quỳ bái xuống, hướng về phía Tử Sơn.
"Nói không rõ, đạo không minh, ta chỉ hy vọng ngươi không có một tuổi già như vậy, có những thống khổ không thể chịu đựng nổi." Tổ sư Nguyên Thiên đời thứ năm nghiêm túc nói.
"Muộn rồi, ta đã sớm cắt ra một Thạch Nhân chín khiếu, mà nay cách cảnh giới Nguyên Thiên Sư cũng không còn xa nữa, Thần Khư, Tiên Lăng, Thái Sơ Cổ Quáng ta đều muốn đi xem một chút, khó mà tránh khỏi rồi."
"Ta hy vọng ngươi vĩnh viễn đừng gặp được mấy đời Nguyên Thiên Sư trước." Ông ấy chỉ có thể phát ra một tiếng thở dài như vậy.
Cả hai đều trầm mặc, cuối cùng vẫn là ông ấy phá vỡ sự yên tĩnh, nói: "Ngươi tiến vào Tử Sơn là vì chuyện gì?"
"Thái Cổ Vạn Tộc xuất thế rồi, hắc ám động loạn sắp sửa giáng lâm, ta muốn trì hoãn ngày này lại, để sóng chuông Vô Thủy chấn nhiếp thiên hạ." Diệp Phàm thành thật nói ra.
"Hắc ám động loạn lại đến rồi sao?" Nguyên Thiên Sư đời thứ năm tự nói, sau đó ngẩng đầu lên, toàn thân lông đỏ run động, trong mắt bắn ra hàn mang lạnh lẽo, nói: "Vậy thì để ta phát huy chút hơi nóng cuối cùng đi, nhất mạch Nguyên Thiên Sư, ta cùng ngươi cùng trấn thủ Bắc Vực."
"Chỉ hai người chúng ta..." Diệp Phàm kinh ngạc.
Ông ấy trấn tĩnh mở miệng, nói: "Còn có một nhóm tử thần, mặc dù bọn họ đi ra khỏi Tử Sơn, chỉ có một đêm sinh mệnh, vào sát na bình minh phá tan màn đêm sẽ theo gió mà tan, trở thành bụi bặm của lịch sử, nhưng cũng đủ rồi."