Chương 842: Một Mẻ Lưới Tóm Gọn Thể Chất Mạnh Nhất

⏱ ~10 min read

Chương 842: Một Mẻ Lưới Tóm Gọn Thể Chất Mạnh Nhất

Mấy người cảm thấy da đầu tê dại, nhìn về phía hố đen khổng lồ trên mặt đất, rồi nhìn nhau, đúng thật là giữa trời quang một tiếng sét đánh, quỷ dị mà thần bí, khiến lòng người vẫn còn sợ hãi.

Căn nhà tranh bị hủy đi, biến mất sạch sẽ, chỉ để lại một hang động đen kịt thông sâu xuống lòng đất.

Thần Toán Tử sớm đã nhìn thấu sinh tử, ngửa mặt nhìn bầu trời mênh mông, nơi đó giấu vô tận bí mật, ông thở dài một hơi, cuối cùng cũng sắp được giải thoát, kết thúc tất cả.

Cổ Chi Đại Đế đều sớm đã chết rồi, trên đời có đầy đủ chứng cứ, thế nhưng cảnh giới và lĩnh vực mà họ từng đặt chân tới lại có vô tận di bí, bị trời che mờ.

Thần Toán Tử vừa rồi chẳng qua chỉ nhắc tới một câu mà thôi, vẫn chưa tiết lộ thiên cơ gì mà đã có hậu quả đáng sợ như vậy, thật khiến người ta kính sợ.

Diệp Phàm nghĩ tới thiên kiếp, những cung khuyết giống như Cổ Thiên Đình, cùng với tia chớp hình người, thật khiến người ta tưởng tượng vô hạn.

“Tổ sư người đừng bỏ lại hai chúng con mà.” Hai đứa trẻ đứng bên cạnh Thần Toán Tử lay lay cánh tay ông, khuôn mặt nhỏ viết đầy hoảng sợ.

“Hai con là linh đồng cùng sinh bên nhau, một nam một nữ, một dương một âm, có thể hóa giải tai ách cho nhau, tương lai chỉ cần không dính tới thiên cơ cấm kỵ, sẽ không gặp kiếp nạn.” Thần Toán Tử rất hiền từ, xoa đầu hai đứa trẻ.

Ông tự biết mệnh chẳng còn bao lâu, khó nghịch thiên sống sót, dặn Diệp Phàm và mọi người đối đãi tử tế với hai linh đồng, nói tương lai sẽ có ích lớn đối với họ.

Chuyện Thần Toán Tử gửi gắm con côi nếu truyền ra ngoài nhất định sẽ gây sôi sục, cũng chẳng biết có bao nhiêu thế lực lớn sẽ đánh vỡ đầu tranh giành, hai linh đồng tương lai sẽ trở thành thần sư, có thể bấm tính, suy diễn thiên cơ.

Lão Mù trong lòng khẽ động, đối phương đem hai linh đồng phó thác cho bọn họ, hẳn là đã tính ra điều gì nếu không sẽ không như vậy.

“Các cậu là muốn hỏi về người khác phải không, đây chỉ là tiểu đạo, không tính là tiết lộ thiên cơ, ta giúp các cậu bói một quẻ.” Thần Toán Tử nhắm mắt khi nghe tới tên Bàng Bác, Ngô Trung Thiên, Đông Phương Dã rồi bắt đầu suy diễn.

Bàng Bác thân ở tiên cảnh, đang trải qua đủ loại huyễn kiếp, vượt qua sẽ có một cơ duyên lớn, khiến Diệp Phàm biết được tin này vừa mừng rỡ.

Đông Phương Dã thân ở luyện ngục, trải đủ mài giũa, lùi một bước là chết, vượt qua trăm ải thì sống, đặt mình vào đất chết, muốn sống sót, cần tâm tính và nghị lực cứng như sắt.

Điều này khiến mọi người ngẩn ra một người ở tiên cảnh một người ở luyện ngục, thật đúng là cực đoan, nhưng đều đang gặp kiếp, cần vượt qua mới có thể sống sót.

Đồ Phi nay đã mất mạng, sẽ chết mấy ngàn năm, tương lai khó có cố nhân gặp lại. Nghe tin này tất cả trong lòng đều trầm xuống, chuyện bi thương nhất trên đời chính là sinh ly tử biệt.

Liễu Khấu đã chết, rốt cuộc khó xuất hiện trên thế gian nữa, khiến người ta ảm đạm mà bất lực chẳng thể thay đổi gì.

Khi suy diễn Tiểu Niếp Niếp, Thần Toán Tử vậy mà tính không ra, nàng không có quá khứ, cũng không có tương lai, quỹ tích nhân sinh một mảnh hỗn độn.

Thần Toán Tử tự xưng tính hết chuyện thế gian nhưng lúc này lại bó tay không cách, căn bản không thể ngộ thấu nhân quả trong đó, tại chỗ liền toát mồ hôi lạnh.

“Người này không thể tính!”

Sau đó, ông trong nháy mắt biến sắc, há miệng phun ra một ngụm máu đỏ tươi, làm ướt đạo bào, nhanh chóng cắt đứt thiên cơ, như tránh quỷ rắn.

Ngô Trung Thiên và Khương Hoài Nhân còn mạng, thân ở trong lồng giam khốn cục, tương lai cuối cùng sẽ có ngày gặp lại, khiến người ta thở phào một hơi.

“Đạo trưởng, ngài giúp ta tính xem khi nào chứng đạo thành hoàng?” Đại Hắc Cẩu mặt dày mày dạn, xán lại gần xin một quẻ.

“Lúc gặp tiên.” Thần Toán Tử mỉm cười.

“Ngươi có ý gì, đến tiên còn gặp được, ta thành hoàng còn có tác dụng rắm gì?!” Đại Hắc Cẩu tức giận, trên đời này làm gì có tiên, rõ ràng là nói nó không thể chứng đạo.

“Lão gia tử ta tương lai có bao nhiêu thê thiếp, tam cung lục viện nhiều quá ta bận không xuể.” Lệ Thiên vẻ mặt khẩn thiết hỏi.

“Một người là đủ.” Thần Toán Tử nói.

“Cái gì? Đây không phải hố ta sao, lời không thể nói bậy, ngươi là nói ta chỉ có một chính thê, hay là nói một mình ta là đủ?!” Lệ Thiên cuống lên.

“Tiền bối, ta chỉ muốn hỏi ngài, ta có thể bước lên đường về, trở lại cố hương không?” Diệp Phàm trịnh trọng hỏi.

“Có thể.” Thần Toán Tử gật đầu, đưa ra câu trả lời khẳng định, nhưng suy nghĩ kỹ lại muốn nói lại thôi.

“Tiền bối ngài muốn nói gì?” Diệp Phàm hỏi. Có những chuyện thường có thể đoán định mở đầu, lại tính không trúng kết cục, hắn sợ có biến cố gì.

“Thời gian sẽ không quá xa xôi, đến lúc đó ngươi tự biết.” Thần Toán Tử nói, ông chỉ có thể nói tính đại khái, nếu không nói ra chi tiết tương lai, cho dù là tiết lộ thiên cơ rồi.

Cuối cùng tới lúc ly biệt, đôi huynh muội nhỏ này khóc hu hu oa oa, bi thương muốn chết, không nỡ rời Thần Toán Tử, ôm chặt cánh tay ông không chịu buông.

“Duyên đã hết, như chiếc lá kia cuối cùng phải tàn úa. Nếu có luân hồi, ngàn trăm kiếp sau chúng ta còn sẽ gặp lại.” Thần Toán Tử nhẹ giọng nói, đem Đạo Thiên Thuật lạc ấn vào trong Tiên Đài trên trán bọn chúng.

Cuối cùng, Diệp Phàm bọn họ bế đi hai đứa trẻ, thi lễ với Thần Toán Tử, rời khỏi vùng núi lớn này.

“Ầm...”

Không lâu sau khi bọn họ rời đi, một tia chớp bổ xuống, xuyên suốt trời trên đất dưới, nhấn chìm nơi đó.

“Cái gì, đây còn là chớp sao?!” Bọn họ tất cả đều ngây dại.

Chỉ có một tia điện mang, lại còn to lớn hơn mấy chục tòa núi lớn hợp lại, từ vòm trời nối thẳng tới mặt đất, mà không tiêu tan, khủng bố vô biên.

“Tia chớp hình chữ nhất.” Lão Mù thần sắc ngưng trọng, nhìn xa nơi đó, người trong lĩnh vực này đều muốn bắt lấy cái nhất kia, nhưng là không thể, lúc lâm chung có lẽ có thể thấy, hiểu rõ mọi bí mật.

Bọn họ biết, không có kỳ tích xảy ra, Thần Toán Tử là không thể nghịch thiên, khó sống sót. Để lưu lại một hy vọng cho hai đứa trẻ, bọn họ dứt khoát ngang qua hư không mà đi, không quay đầu nhìn lại một cái.

“Ông ơi, mạng của tổ sư gia gia...” Hai đứa trẻ khóc xé tim xé phổi, đưa tay nhỏ về phía sau quơ quào, nhưng lại chẳng thể nắm giữ được gì.

Bọn họ không lập tức trở về Thiên Chi Thôn, mà đi dạo nhiều nơi ở Trung Châu, muốn để hai linh đồng bình tĩnh lại.

Cuối cùng, bọn họ ngang qua mà đi, trở về Bắc Vực.

Đây là một mảnh ốc đảo, cỏ cây tươi tốt, sinh cơ dạt dào, mười mấy năm trước, Thạch Trại của Trương Ngũ gia bọn họ đã dời tới nơi này.

Ngày nay, mọi người trong Thạch Trại sinh hoạt giàu có, sớm đã không còn lao khổ như quá khứ, tất cả đều rất bình tĩnh và an lành.

Mấy ngày trước, đã hẹn tụ họp ở đây, Lý Hắc Thủy đã tới trước, bị Trương Ngũ gia kéo uống rượu không ngừng, nhiều năm không gặp, lão đầu tử rõ ràng già nua không ít.

Khi Diệp Phàm bọn họ tới Thạch Trại một trận ồn ào nhiều thôn dân đều vây lại đêm đến trước đống lửa đâu đâu cũng là người, rượu thịt thơm lừng, náo nhiệt như ăn Tết.

Diệp Phàm lấy ra một giọt Chân Long Bất Tử Dược để kéo dài tuổi thọ cho phàm nhân như Trương Ngũ gia mà không thấy tiếc, hắn đối với nhất mạch họ Trương này lòng mang cảm kích, nếu không có Nguyên Thiên Thư của bọn họ, sẽ không có hắn của hiện tại.

Trong Thạch Trại biến hóa lớn nhất là Vương Xu còn có Nhị Lăng Tử, cũng chính là người phụ trách mỏ mà Diệp Phàm ngày xưa chỉ định, bọn họ sinh có song đồng, xương trán phát sáng, máu hóa thành màu bạc thuần khiết.

“Tu vi tiến cảnh nhanh vậy?” Hắc Hoàng đều vô cùng kinh ngạc, năm đó sau khi nó phát hiện hai người dị biến, đã dạy cho bọn họ đạo tu hành.

Ngày nay hai người này không thầy tự thông, đã là tu sĩ Hóa Long Bí Cảnh, tốc độ tiến bộ nhanh khiến người ta tặc lưỡi.

Khẳng định là không cách nào so với mấy người trước mắt, nhưng phải biết bọn họ từ không tới có, cũng không ai chỉ điểm, tất cả đều là tự mình mò mẫm lung tung.

“Vô Miện Chi Hoàng!” Đêm này Hầu Tử cũng chạy tới, thấy máu bạc của mọi người cùng các loại đặc trưng liền giật mình kinh hãi, dùng sức nắm lấy hỏi kỹ càng.

Nguyên Thiên Sư lúc tuổi già ôm về hai đứa bé căn bản không phải Nhân Tộc, bị ông dùng thủ đoạn nghịch thiên phong ấn huyết mạch, đây chính là tổ tiên của Vương Xu và Lôi Bột bọn họ.

Diệp Phàm từng nghe Trương Ngũ gia nói qua, nay lại để ông kể tỉ mỉ một lần, Hầu Tử nghe xong lâu lâu không nói.

Năm tháng Thái Cổ cường tộc san sát, cũng không biết có bao nhiêu chuyện hưng suy xưa cũ, đã quen thấy đại tộc Quân Lâm Thiên Hạ trong một đêm tan thành tro bụi bi kịch.

Trong đó có một tộc, trải qua chìm nổi, tuy chưa từng xuất hiện Cổ Hoàng, nhưng lại từng mấy lần quân lâm thiên hạ, được xưng là Vô Miện Chi Hoàng.

Bọn họ nhân khẩu thưa thớt, máu là màu bạc thuần khiết, sở hữu thiên phú đáng sợ, một khi trưởng thành lên đáng sợ mà cường đại, tuy không xuất hoàng, nhưng Đại Thánh lại không dứt, ngay cả Hoàng Tộc cũng không dám chọc.

Đáng tiếc, bọn họ vào năm tháng Thái Cổ đã chọc tới tồn tại không nên chọc, truyền ngôn muốn tiến vào Tiên Lăng, kết quả cả tộc đều bị chôn vùi.

“Lai lịch lớn vậy?” Người ở đây đều có chút ngẩn ra.

Nguyên Thiên Sư đi lại khắp nơi, lúc tuổi già xảy ra bất tường sau hành động càng quỷ dị, từng vào Tiên Lăng, xông qua Thần Khư, thấy qua Âm binh mượn đường, ôm về hai đứa bé máu bạc cũng không lạ.

“Nguyên Thiên Sư quả có thủ đoạn quỷ thần khó lường, tìm về Vô Miện hoàng tộc sớm đã đáng lẽ tuyệt diệt, thật khiến người ta chấn kinh.” Hầu Tử nhìn người họ Lôi và họ Vương trong Thạch Trại, hai mắt phát sáng.

Sau đó lại khẽ thở dài nói: “Đáng tiếc, huyết mạch loãng rồi, không thể so với nhất mạch máu bạc ngày xưa, nếu không là một đại hoàng tộc danh xứng với thực.”

Bất quá, hắn lại chợt xoay người, nhìn chằm chằm Lôi Bột và Nhị Lăng Tử, nói: “Đột phá phong ấn huyết mạch, cưỡng ép giãy khỏi gông cùm, đây là hiện tượng phản tổ, nói rõ huyết mạch giống tổ tiên cường đại như nhau, là hậu duệ thuần huyết của Vô Miện hoàng tộc.”

“Người Thạch Trại đều là bảo bối, dù cho huyết mạch loãng rồi, nhưng cũng đều có thể mở ra phong ấn, trưởng thành thành cường giả.” Hắc Hoàng trong mắt phát sáng, đương nhiên nó không thể nói ra với những thôn dân này, cũng chỉ có Trương Ngũ gia cùng Vương Xu cùng Nhị Lăng Tử có thể hiểu rõ chân tướng.

Khi trở lại Thiên Chi Thôn, Tề La thấy đoàn người này, vui tới mức con độc nhãn sắp híp thành một khe hở, sau đó cuối cùng nhịn không được cười lớn.

“Tương lai ai có thể cùng Thiên Đình chúng ta tranh đoạt khí vận thiên địa?!” Hắn nhìn chằm chằm hai linh đồng, nhìn Tiểu Đồng Đồng, nhìn về phía Tiểu Tước Nhi, lại bắt lấy hai người máu bạc.

Tương lai dù cho không có Diệp Phàm, chỉ cần là Đồng Đồng, Tiểu Tước Nhi, hai linh đồng có thể trưởng thành lên, liền đủ để thiên hạ vô địch rồi.

Thể chất giống Thái Dương Thánh Hoàng như đúc, cộng thêm Tiểu Tước Nhi giết khắp chư vương phong thái, lại có hai linh đồng suy diễn thiên cơ, tránh hung tìm cát, ai có thể địch?

Đương nhiên, nếu là có thể giữ lại Đấu Chiến Thánh Hoàng Tử, để Hoang Cổ Thánh Thể cũng không xảy ra bất ngờ, vậy thì càng vô địch, tương lai đối mặt chư vương Thái Cổ đều không sợ.

“Đồng Đồng là hiện tượng phản tổ, cùng Thái Dương Thánh Hoàng thể chất giống nhau, ta nghe nói ngươi còn có một muội muội là Thái Âm chi thể, vì để có thể tìm được ngươi, một mực ở Khương gia bế tử quan. Nay ngươi trở về rồi, có thể đi gọi nàng xuất quan, nếu có thể cũng mời tới chỗ chúng ta ngồi chơi mấy ngày.” Tề La nói, nhìn thế nào cũng có chút gian trá, muốn khiến người cho hắn một bạt tai.

“Ngươi là muốn một lưới tóm gọn thiên hạ tất cả thể chất mạnh nhất phải không?” Diệp Phàm tức giận nói.

“Đó là đương nhiên, muốn làm thì làm thiên hạ đệ nhất, tái hiện không phải Viễn Cổ Sát Thủ Thần Triều, mà là Thiên Đình trong truyền thuyết thần thoại chân chính!” Tề La nói.