Chương 938: Truy Phật
Từng hạt điểm sáng màu vàng lượn quanh đầu ngón tay, giống như từng con bướm vàng, nhẹ nhàng bay múa, rồi sau đó bay về phía bầu trời.
Diệp Phàm ngẩn ra, viên xá lợi tử to bằng nắm tay trẻ sơ sinh đang nhỏ dần, hóa thành một màn mưa sáng, khuếch tán ra bốn phương, cảnh sắc tráng lệ, thánh khiết, trang nghiêm, tôn nghiêm.
Hóa Đạo, hắn đầu tiên nghĩ tới hai chữ này, nhưng lại cảm thấy không phải, từ sớm ở Tây Mạc vị Cổ Phật kia đã triệt để tọa hóa.
“Lẽ nào... thật sự có chuyển thế?” Diệp Phàm lập tức kích động hẳn lên, lòng dâng trào, bật một cái đứng phắt dậy.
Mấy ngày nay, hắn thần trí hoảng hốt, mơ mơ màng màng, đi lang thang vô định, gần như không biết mình đang ở nơi nào, trong đầu luôn là hình bóng cha mẹ, chìm đắm trong bi thống không thể thoát ra.
Chuyển thế, phục hoạt... không ngừng quanh quẩn trong đầu, có thể nghĩ tới xá lợi tử cùng cổ quan vốn nên được an táng trên cửu thiên, cũng là vì điều này.
Phật Giáo coi trọng kiếp sau, có thuyết chuyển thế. Mà cửu trùng quan của thời đại thần thoại, an táng chính là Thần Linh, cũng là sản vật của vĩnh sinh.
Mấy ngày nay Diệp Phàm tinh thần hoảng hốt, theo bản năng lấy ra hai thứ này, muốn tìm trường sinh, muốn kiếm pháp môn chuyển thế, chỉ để được gặp lại cha mẹ.
Đây là một động tác tiềm thức, lại lập tức khiến hắn bừng tỉnh lại, nếu không hắn còn không biết sẽ còn mê muội bao nhiêu ngày nữa.
Cổ quan được an táng trên cửu thiên không có bất kỳ biến hóa nào, vẫn cổ xưa mộc mạc không hoa mỹ, mà xá lợi tử lại từng chút một tan rã, giống như một quả cầu tuyết đang tan chảy.
Tinh khí thần của Diệp Phàm tăng lên tới đỉnh phong, mắt không chớp nhìn chằm chằm, nơi mi tâm có một cụm thần diễm bừng bừng nhảy múa, giống như một vị Thần Minh!
Hắn đang dùng tâm đi cảm ứng xá lợi tử, xem xét biến hóa của nó, dù trong lòng không tin chuyển thế, nhưng lại hy vọng có kỳ tích xảy ra, đôi mắt sâu thẳm, không rời một chớp mắt.
Xá lợi tử như đang Hóa Đạo, không ngừng biến thành chất sáng, hóa thành từng gợn sóng màu vàng lan tỏa ra ngoài, màu sắc tươi đẹp, như đang thi triển tiên thuật, điểm điểm kim quang, nối thành một mảng.
“Wow, chú đang làm ảo thuật ạ?” Trong công viên một bé trai chạy tới, chớp chớp mắt, nhìn xá lợi tử hóa thành điểm sáng trong tay hắn.
“Đẹp thật, chú dạy cháu cách biến đi, thần kỳ lại xinh đẹp quá.” Cậu bé này một chút cũng không sợ người lạ, nài nỉ Diệp Phàm dạy cho mình.
“Hay hơn nhiều so với tiết mục chứng kiến kỳ tích năm nào cũng xuất hiện trong Gala đêm Xuân, xem đến phát chán rồi.” Mấy người trẻ tuổi bên cạnh cũng nói, chạy tới góp vui.
“Ê, sao mi tâm của anh cũng phát sáng, đó là phốt pho à, cháy có đau không?” Một thanh niên rất tò mò, đưa tay sờ cụm thần diễm nơi mi tâm Diệp Phàm.
“Ái ui, đau chết mất.” Tay hắn còn chưa chạm tới, đã đau như bị kim châm, cách còn một đoạn đã vội rụt về, kêu lên: “Tôi nói người anh em cậu thật có nghị lực, không thấy đau à? Ôi, nói đi cũng phải nói lại làm gì cũng không dễ dàng à.”
Diệp Phàm không để ý tới bọn họ, cũng mặc kệ kinh thế hãi tục, nhìn chằm chằm ánh sáng tràn ra từ xá lợi tử, thấy chúng không ngừng bay về phía tây, hắn đứng dậy đuổi theo.
Tốc độ của hắn nhanh biết bao, như một cơn gió lao đi xa, khiến đứa bé đáng yêu sợ tới mức ngồi phịch xuống đất, làm mấy nam nữ trẻ tuổi cũng trợn mắt há mồm.
Xá lợi tử đang phát sáng, hội tụ thành từng dòng sáng chảy về phương hướng mặt trời lặn, rất là thần bí, Diệp Phàm như gió tựa điện, chớp mắt đã rời khỏi thành phố này.
Những điểm sáng này giống như từng con bướm vàng, bay không hề nhanh, nhẹ nhàng bay múa, giống như có sinh mệnh, Diệp Phàm hoàn toàn đuổi kịp, hơn nữa còn có thời gian thể ngộ.
“Không có dao động thần thức, không phải nguyên thần, hơn nữa không có lạc ấn sinh mệnh, chỉ là một loại năng lượng thuần khiết.” Hắn khẽ cau mày,
Diệp Phàm rất chuyên chú, phóng ra thần niệm, thi triển đạo hạnh, quan sát từng hạt điểm sáng, muốn làm rõ bản nguyên của nó, biết được rốt cuộc nó là gì.
Thế nhưng, hắn thất vọng rồi, thứ này không liên quan tới chuyển thế, cũng không phải là ấn ký sinh mệnh, chỉ là một loại năng lượng thuần tịnh, không có gì khác.
“Chẳng trách ngay cả Cổ Phật tự mình cũng nói, tin thì có, không tin thì không có, tu vi tới cảnh giới như ông ấy chắc chắn biết rõ người chết cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng không.”
Điều duy nhất Diệp Phàm không hiểu là, lão tăng đã Hóa Đạo vì sao nhất định muốn hắn mang xá lợi tử của mình mang về Địa Cầu, điều này có ý nghĩa gì? Bởi vì, hắn đã phát hiện, cứ qua một khoảng thời gian, một số điểm sáng sẽ ảm đạm. Hoặc là tiêu tán, hoặc là chìm vào giữa núi đá cỏ cây, thỉnh thoảng có hạt sáng được một số người may mắn hấp thu.
“Có lẽ, trước khi tọa hóa ông ấy đã nhìn thấy đóa hoa tương tự thứ hai, biết rõ không phải là mình, cũng muốn tới gần.”
Diệp Phàm thất vọng rồi, nhưng vẫn đuổi theo, muốn xem kết quả cuối cùng. Tốc độ di chuyển của những điểm sáng này đối với hắn mà nói không nhanh, mấy ngày sau mới tới miền tây.
Phía trước, độ cao so với mực nước biển càng lúc càng cao, bầu trời như vừa được nước rửa qua, xanh thẳm vô cùng, trong suốt như ngọc lam. Thỉnh thoảng có mây trắng trôi qua, tinh khiết không tì vết. Ngay trên đỉnh đầu, nghe nói có Phật sắp giáng thế.
Hắn vô cùng khó hiểu, nghiêm túc dò hỏi. Có người nói, Cực Lạc Phật Thổ đã mở ra, hắn cảm ứng được Phật lực. Cũng có người nói, thế giới Sa Bà, có Phật khôi phục. Còn có người nói, Phật Môn mở ra, hiển pháp ở thế gian.
Diệp Phàm lắc đầu, xoay người rời đi. Mà nay tuy vẫn còn rất đau buồn, trong lòng ảm đạm, nhưng đã hơi bước ra khỏi thế giới nội tâm của mình, hắn biết có một số việc còn đang đợi hắn đi làm.
Hắn xuyên qua vùng đất không người rộng lớn, nhìn thấy một số cổ miếu đổ nát, sớm đã trở thành phế tích, không ngờ ở những nơi này lại cảm nhận được dao động rất mạnh.
“Có chút không đúng!”
Diệp Phàm bỗng cảm thấy, khi hắn đau buồn như phàm nhân thì vô tri vô giác, thế nhưng khi hắn hơi tỉnh táo lại, nghiêm túc đi cảm ứng thì mảnh đất này có thứ không tầm thường, lại ép hắn tới ngạt thở, nhắm vào tu sĩ!
Hắn không kìm được ngẩng nhìn bầu trời cao, lẩm bẩm: “Là Linh Sơn, hay là núi Côn Luân, sau này phải thăm dò cho rõ ràng.”
Thế nhưng, vừa nghĩ tới tu hành tới cảnh giới này, ngay cả cha mẹ cũng không giữ được, hắn lại nản lòng thoái chí, dù có phát hiện được đất bí mật thì có tác dụng gì?
Tiên lộ gập ghềnh, bất luận là Trảm Đạo, hay là Chứng Đạo, đều phải bỏ đi quá nhiều, nhưng cuối cùng ngay cả người thân cũng không bảo vệ được, đến cuối cùng thật sự trở nên vô nghĩa.
Diệp Phàm quay lại, sắp rời khỏi vùng Tây Tạng, khi đi ngang qua một ngọn núi đá, lại nhìn thấy một phế tích cổ miếu, bỗng cảm thấy có thứ gì đó đang rình xem hắn.
Hắn xoay người đi về phía di chỉ cổ tự, nhìn chằm chằm một pho tượng Phật đá, từng bước từng bước tiến tới gần, hắn cảm thấy có chút khó tin, ở thời mạt pháp này, lại gặp được sinh vật có “đạo hạnh”.
“Vút”
Sau lưng tượng Phật đá, một đạo ánh sáng tím vọt lên, chui vào trong núi đá.
Diệp Phàm ngẩng đầu, một bước liền lên tới ngọn núi đá cao hơn trăm mét, nhìn chằm chằm vào thạch động lớn bằng miệng bát, nơi đó có một pho tượng Phật đá nhỏ cao bằng bàn tay, chắn nửa cửa động.