Chapter: 2. Stan (đã qua đời)
Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, nhìn chằm chằm vào một tấm ảnh cũ trên bàn. Trong ảnh là một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu, đôi mắt mang theo vẻ kiên định.
"Stan..." Bạch Dạ khẽ thì thầm, ngón tay lướt nhẹ qua mặt kính.
Hắn nhớ lại lần đầu gặp Stan ở quán rượu nhỏ tại khu trung tâm. Lão già đó uống rượu như uống nước lã, nhưng lại có ánh mắt sắc bén của một thợ săn kỳ cựu.
"Ngươi là người mới?" Stan đã hỏi hắn như vậy, giọng nói khàn đặc vì rượu.
"Ừ."
"Đi theo ta, ta dạy ngươi vài thứ." Stan vỗ vai hắn, "Ở cái thế giới này, không có kỹ năng thì chết là chuyện sớm muộn."
Bạch Dạ nhớ rõ từng câu nói của lão. Stan là một lão thợ săn thực thụ, từng vào ra vô số thế giới nguy hiểm, chiến đấu với vô số kẻ địch mạnh mẽ. Lão dạy hắn cách quan sát, cách phán đoán, cách sinh tồn trong những tình huống nguy hiểm nhất.
"Đao pháp của ngươi có tiềm năng, nhưng còn thô ráp." Stan từng nói, "Cần phải mài giũa thêm."
Lão đưa cho hắn một quyển sách cũ, bên trong ghi chép những kinh nghiệm chiến đấu quý báu. Bạch Dạ vẫn còn giữ quyển sách đó đến bây giờ.
"Lão già đó..." Bạch Dạ cười khổ, "Ngay cả khi chết cũng không chịu yên ổn."
Hắn nhớ lại cái ngày nhận được tin dữ. Stan chết trong một lần nhiệm vụ ở thế giới chiến tranh, bị một tên cận vệ của thế lực nào đó ám sát. Không có thi thể, chỉ có một mảnh giấy ghi lại thông tin cuối cùng.
"Ta đã tìm được thứ ngươi cần... nhưng không kịp mang về..."
Đó là những lời cuối cùng của Stan.
Bạch Dạ nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Hắn đã truy tra rất lâu, cuối cùng cũng tìm ra kẻ đã hại chết Stan - một tên sát thủ thuộc tổ chức bóng tối, chuyên nhận nhiệm vụ ám sát những thợ săn mạnh.
"Yên nghỉ đi, Stan." Bạch Dạ đặt tấm ảnh xuống, ánh mắt trở nên lạnh lùng, "Ta sẽ khiến bọn chúng phải trả giá."
Hắn xoay người, bước ra khỏi phòng riêng. Phía trước là hành lang dài dẫn đến trung tâm giao dịch. Hôm nay, hắn có một cuộc hẹn với một người quen cũ - một thương nhân chuyên buôn bán tin tức.
"Ngươi muốn tìm thông tin về tổ chức bóng tối?" Thương nhân đó - một gã địa tinh với nụ cười gian xảo - nhìn hắn với ánh mắt dò xét, "Đó là một thế lực nguy hiểm đấy, Bạch Dạ tiên sinh."
"Giá bao nhiêu?"
"Không phải chuyện tiền bạc." Gã địa tinh lắc đầu, "Ta chỉ muốn biết, ngươi định làm gì với bọn chúng?"
Bạch Dạ im lặng một lúc, sau đó khẽ nhếch mép:
"Trả thù."
Gã địa tinh nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng thở dài:
"Ta hiểu rồi. Ngươi là kiểu người không bao giờ bỏ qua chuyện này." Gã lấy ra một tấm bản đồ cũ, "Đây là một trong những căn cứ của bọn chúng. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, nơi đó có rất nhiều cạm bẫy và thủ vệ."
"Cảm ơn."
Bạch Dạ nhận lấy tấm bản đồ, xoay người rời đi. Phía sau lưng, gã địa tinh lẩm bẩm:
"Lão già Stan đó... đúng là đã dạy ra một đồ đệ không tồi."
Bạch Dạ bước ra khỏi trung tâm giao dịch, ánh nắng chiếu rọi xuống khu phố tấp nập. Hắn dừng lại trước một cửa hàng trang sức nhỏ, nhìn vào bên trong.
Một chiếc vòng tay bằng bạc được trưng bày ở góc tủ kính. Đó là món quà mà Stan từng định tặng cho con gái lão - một cô bé mà lão chưa từng có cơ hội gặp mặt.
"Ta sẽ mang nó đến cho con bé." Bạch Dạ thì thầm, "Đây là lời hứa cuối cùng của ta với ngươi."
Hắn đẩy cửa bước vào cửa hàng, chuông gió leng keng vang lên.
"Chào mừng quý khách!" Một giọng nói vui vẻ vang lên từ bên trong, "Cần ta giúp gì không?"
Bạch Dạ nhìn về phía quầy hàng, nơi một cô gái trẻ với mái tóc vàng óng đang mỉm cười với hắn. Đôi mắt cô có màu xanh lam trong trẻo, giống hệt màu mắt của Stan.
"Ta muốn mua chiếc vòng tay bạc kia." Hắn chỉ vào tủ kính.
Cô gái nhìn theo hướng tay hắn, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên:
"Chiếc vòng này... là vật kỷ niệm của gia đình ta. Cha ta từng nói, nó sẽ được trao cho người mà ông ấy tin tưởng nhất."
Bạch Dạ khựng lại, nhìn chằm chằm vào cô gái:
"Cha cô... tên là gì?"
"Stan." Cô gái mỉm cười, "Ông ấy là một thợ săn, nhưng đã mất tích từ lâu rồi."
Bạch Dạ im lặng một lúc lâu, sau đó rút ra một chiếc nhẫn cũ từ trong túi áo:
"Đây là vật của cha cô. Ông ấy nhờ ta mang đến cho cô."
Cô gái run rẩy nhận lấy chiếc nhẫn, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má:
"Đây là... nhẫn cưới của cha và mẹ ta..."
"Ông ấy luôn giữ bên mình." Bạch Dạ nói khẽ, "Cho đến phút cuối cùng."
Cô gái ôm chặt chiếc nhẫn vào lòng, nghẹn ngào không nói nên lời. Bạch Dạ đứng đó, không vội rời đi. Hắn nhớ lại lời Stan từng nói:
"Cuộc đời của một thợ săn rất ngắn ngủi. Nhưng nếu có ai đó nhớ đến mình, thì dù chết cũng không uổng."
"Ta sẽ nhớ ngươi, Stan." Bạch Dạ thì thầm trong lòng, "Mãi mãi."
Hắn xoay người rời khỏi cửa hàng, bước vào dòng người tấp nập trên phố. Phía sau, tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái vẫn còn văng vẳng bên tai.
Nhưng Bạch Dạ không ngoảnh lại.
Phía trước, con đường dẫn đến căn cứ của tổ chức bóng tối đang chờ đợi hắn.
Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn thành lời hứa với người thầy đã khuất.