Chapter: 3. Tam Huynh Đệ Quốc Túc
Sau khi rời khỏi sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi về phía khu vực giao dịch của Luân Hồi Lạc Viên.
Trên đường đi, hắn gặp ba khế ước giả đang đứng tụm lại với nhau, vẻ mặt ai nấy đều hết sức hưng phấn.
Ba người này có tạo hình rất bắt mắt, một người mặc áo bào đỏ rực, một người mặc áo giáp đen tuyền, người còn lại thì để đầu trọc lóc, trên trán còn xăm ba chữ to.
"Tam huynh đệ Quốc Túc?"
Tô Hiểu nhận ra ba người này, bọn họ là một tổ đội khá nổi tiếng trong Luân Hồi Lạc Viên, thực lực không tệ, nhưng tính cách thì có hơi... đặc biệt.
"Ồ! Là Bạch Dạ đại ca!"
Người mặc áo bào đỏ là lão đại của tam huynh đệ, thấy Tô Hiểu liền vui vẻ vẫy tay chào hỏi.
"Bạch Dạ đại ca, nghe nói lần này ngươi đi thế giới cấp cao, chắc kiếm được không ít đồ tốt nhỉ?"
Người đầu trọc lên tiếng, ánh mắt nhìn Tô Hiểu đầy vẻ tò mò.
Tô Hiểu gật đầu xem như chào hỏi, không có ý định dừng lại nói chuyện phiếm.
"Khoan đã khoan đã, Bạch Dạ đại ca!"
Người mặc áo giáp đen vội vàng gọi với theo: "Bọn ta vừa nhận được một nhiệm vụ liên minh, cần tìm thêm người hỗ trợ, ngươi có hứng thú không?"
"Không có hứng thú."
Tô Hiểu trả lời không chút do dự.
"Đừng vội từ chối mà!"
Lão đại áo đỏ cười hì hì chạy tới: "Nhiệm vụ này thù lao rất hậu hĩnh, mà đối tượng cần xử lý cũng không quá mạnh, chỉ là một tên khế ước giả cấp thất mà thôi."
"Khế ước giả cấp thất?"
Tô Hiểu dừng bước.
"Đúng vậy đúng vậy!"
Người đầu trọc gật đầu như giã tỏi: "Tên đó tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, nghe nói là người của gia tộc Đô Ca Nhân, gần đây cứ quấy phá trong khu vực hoạt động của bọn ta, phiền phức vô cùng."
"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư..."
Tô Hiểu nhíu mày, hắn có ấn tượng với cái tên này, là một khế ước giả khá nổi danh trong Luân Hồi Lạc Viên, thực lực không tồi, hơn nữa còn có hậu thuẫn là gia tộc Đô Ca Nhân.
"Thù lao thế nào?"
"Ba vạn tiền xu Lạc Viên, cộng thêm một món trang bị cấp sử thi."
Lão đại áo đỏ vươn ba ngón tay.
"Được, ta nhận."
Tô Hiểu gật đầu đồng ý.
Hắn vừa lúc cần kiếm thêm chút tiền để mua sắm vật tư, nhiệm vụ này xem ra cũng không tệ.
"Tốt quá!"
Tam huynh đệ nhìn nhau cười vui vẻ.
"Vậy giờ chúng ta đi luôn chứ?"
Người đầu trọc xoa xoa bàn tay, vẻ mặt hưng phấn.
"Khoan đã."
Tô Hiểu lắc đầu: "Ta còn có việc phải xử lý, ba canh giờ nữa gặp nhau ở cổng chính."
"Được được được!"
Lão đại áo đỏ gật đầu lia lịa: "Vậy ba canh giờ nữa gặp lại!"
Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời đi.
Đi được một đoạn, hắn chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói:
"Đúng rồi, nhớ mang theo vật phẩm khôi phục cho đủ, tên Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đó không phải loại dễ đối phó."
"Yên tâm đi Bạch Dạ đại ca!"
Người đầu trọc vỗ ngực bảo đảm: "Bọn ta chuẩn bị đầy đủ hết rồi!"
Tô Hiểu gật đầu, không nói thêm gì nữa, tiếp tục đi về phía khu giao dịch.
...
Khu giao dịch của Luân Hồi Lạc Viên vẫn nhộn nhịp như mọi khi.
Tô Hiểu đi dạo một vòng, mua một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết, thuận tiện bán đi mấy món chiến lợi phẩm không dùng đến.
Sau khi xử lý xong mọi chuyện, hắn trở về phòng riêng của mình.
Ngồi trên ghế, Tô Hiểu lấy ra một quyển sách cổ từ trong không gian trữ vật.
Trên bìa sách viết mấy chữ cổ xưa: "Bí Điển Luyện Kim."
Đây là thứ hắn có được từ thế giới lần trước, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về luyện kim thuật của Đệ Nhị Kỷ · Văn Minh Luyện Kim.
Tô Hiểu lật vài trang, ánh mắt dừng lại ở một đoạn mô tả về "Sinh Vật Giả Kim."
"Nguyên lai luyện kim thuật còn có thể dùng để tạo ra sinh vật sống..."
Hắn thì thầm, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Nếu có thể nắm giữ kỹ thuật này, có lẽ sẽ tạo ra được trợ thủ đắc lực cho mình.
Bất quá, muốn nghiên cứu luyện kim thuật cần rất nhiều thời gian và tài nguyên, hiện tại còn chưa phải lúc thích hợp.
Tô Hiểu cất quyển sách đi, bắt đầu kiểm tra lại trang bị và vật phẩm của mình.
Lần này đi thế giới chiến tranh, hắn thu hoạch không ít, ngoại trừ một số tài liệu quý hiếm, còn có mấy món trang bị phẩm chất không tồi.
"Trang bị này..."
Tô Hiểu cầm lên một thanh trường đao màu đen, trên thân đao khắc đầy hoa văn phức tạp, tản ra hàn quang khiến người ta sợ hãi.
"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ."
Đây là thanh đao hắn có được từ tay một tên khế ước giả cấp bát, phẩm chất đạt tới cấp truyền thuyết, uy lực không tồi.
Đáng tiếc là, so với Nhận Đạo Đao · Thời và Nhận Đạo Đao · Cực mà hắn đang dùng, vẫn còn kém một chút.
"Bán đi thì hơi phí, hay là giữ lại dùng sau."
Tô Hiểu cân nhắc một chút, quyết định giữ lại thanh đao này.
Dù sao hắn cũng đang thiếu một thanh đao dự phòng, lỡ như gặp phải tình huống cần dùng đến song đao thì có thể dùng được.
Thu dọn xong đồ đạc, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra thuộc tính của mình.
Sau lần tăng cường này, thực lực của hắn lại tăng lên một bậc.
"Xem ra, đã đến lúc chuẩn bị cho lần xâm nhập vực sâu tiếp theo rồi."
Tô Hiểu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm thúy.
Vực sâu, nơi đó mới là chiến trường chân chính của hắn.
...
Ba canh giờ trôi qua rất nhanh.
Tô Hiểu đến cổng chính của Luân Hồi Lạc Viên, tam huynh đệ Quốc Túc đã đứng đợi sẵn ở đó.
"Bạch Dạ đại ca, ngươi tới rồi!"
Lão đại áo đỏ vẫy tay chào hỏi.
"Ừm."
Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt quét qua ba người bọn họ: "Chuẩn bị xong hết chưa?"
"Xong hết rồi!"
Người đầu trọc vỗ vỗ túi trữ vật của mình: "Thuốc hồi phục, bình pháp lực, bùa phòng ngự, cái gì cũng có!"
"Được."
Tô Hiểu gật đầu: "Vậy xuất phát thôi."
Nói xong, hắn dẫn đầu đi về phía trước.
Tam huynh đệ nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.
Bốn người nhanh chóng rời khỏi Luân Hồi Lạc Viên, tiến vào một thông đạo không gian.
Sau một trận hoa mắt, bọn họ xuất hiện ở một khu vực hoang vu.
"Đây là nơi hoạt động của Mã Văn Hoa Nhĩ Tư?"
Tô Hiểu quan sát bốn phía, nơi này là một vùng đất hoang vu, thỉnh thoảng có thể thấy vài bóng dáng dã thú lướt qua.
"Đúng vậy!"
Người mặc áo giáp đen gật đầu: "Tên đó gần đây cứ quanh quẩn ở khu vực này, không biết đang làm gì."
"Đi thôi, tìm hắn."
Tô Hiểu nói xong, trực tiếp khởi động năng lực không gian, biến mất tại chỗ.
Tam huynh đệ nhìn nhau, cũng nhanh chóng đuổi theo.
...
Bốn người tìm kiếm trong khu vực hoang vu gần nửa canh giờ, cuối cùng cũng tìm được tung tích của Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
Đó là một tòa kiến trúc cổ xưa, bên ngoài có mấy tên khế ước giả đang canh gác.
"Xem ra tên đó trốn ở bên trong."
Lão đại áo đỏ nheo mắt nhìn về phía tòa kiến trúc.
"Ừm."
Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt đảo qua mấy tên canh gác: "Bên ngoài có năm người, thực lực đều ở cấp lục, không tính là quá mạnh."
"Vậy chúng ta xông thẳng vào?"
Người đầu trọc có vẻ hơi nóng lòng.
"Khoan đã."
Tô Hiểu lắc đầu: "Ta đi trước dò xét tình hình, các ngươi ở đây chờ ta."
Nói xong, hắn lại lần nữa biến mất.
Tam huynh đệ nhìn nhau, chỉ có thể đứng yên tại chỗ chờ đợi.
...
Tô Hiểu lặng lẽ tiếp cận tòa kiến trúc, mượn bóng tối che giấu hành tung của mình.
Hắn nhanh chóng giải quyết mấy tên canh gác bên ngoài, sau đó lặng lẽ chui vào bên trong.
Bên trong kiến trúc khá tối, chỉ có vài ngọn đuốc đang cháy trên tường.
Tô Hiểu men theo hành lang đi về phía trước, thỉnh thoảng dừng lại quan sát tình hình xung quanh.
Đi được một lúc, hắn nghe thấy tiếng nói chuyện từ phía trước truyền tới.
"...Ngươi nói xem, lão đại rốt cuộc đang chờ cái gì? Đã ở đây mấy ngày rồi mà không thấy động tĩnh gì."
"Ngươi quản nhiều làm gì, lão đại tự có tính toán của mình."
"Ta chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi, nơi hoang vu thế này, có gì đáng để lão đại phải đích thân đến chứ..."
"Im miệng! Lão đại sắp tới rồi, đừng có nói bậy!"
Tô Hiểu nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Xem ra Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang chờ đợi điều gì đó ở nơi này.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước, rất nhanh đã nhìn thấy một cánh cửa lớn.
Trước cửa có hai tên khế ước giả đang canh gác, thực lực đều ở cấp thất.
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, quyết định tạm thời không hành động, mà lặng lẽ rút lui.
Hắn cần phải biết Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang chờ cái gì, rồi mới quyết định bước tiếp theo.
...
Trở lại chỗ tam huynh đệ, Tô Hiểu kể lại tình hình bên trong cho bọn họ nghe.
"Đang chờ cái gì đó?"
Lão đại áo đỏ nhíu mày: "Chẳng lẽ tên đó đang chờ hàng?"
"Không loại trừ khả năng này."
Tô Hiểu gật đầu: "Nếu là đang chờ hàng, vậy chúng ta cứ chờ hắn giao dịch xong rồi ra tay, như vậy có thể một mũi tên trúng hai con chim."
"Ý hay!"
Người đầu trọc vỗ tay tán thưởng: "Vừa có thể giải quyết Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, lại vừa có thể cướp được hàng của hắn!"
"Đừng vui mừng quá sớm."
Người mặc áo giáp đen nhắc nhở: "Nếu đối phương đến đông người, chúng ta chưa chắc đã ăn được."
"Cho nên mới cần phải chờ thời cơ."
Tô Hiểu bình tĩnh nói: "Chúng ta cứ mai phục ở đây, chờ bọn họ giao dịch xong, lúc bọn họ lơ là nhất thì ra tay."
"Được!"
Tam huynh đệ đồng thanh đáp ứng.
Bốn người tìm một nơi kín đáo để mai phục, yên lặng chờ đợi.
...
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ước chừng hai canh giờ sau, cuối cùng cũng có động tĩnh.
Một nhóm người từ phía xa đi tới, dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc trường bào màu tím.
"Là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư!"
Lão đại áo đỏ nhận ra người đó, vội vàng hạ thấp giọng nói.
Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt đảo qua nhóm người của Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
Tổng cộng có sáu người, ngoại trừ Mã Văn Hoa Nhĩ Tư là cấp thất, những người còn lại đều ở cấp lục.
"Chỉ có sáu người, không tính là quá đông."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút: "Chờ bọn họ tiến vào kiến trúc, chúng ta liền ra tay."
"Được!"
Tam huynh đệ gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
Rất nhanh, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư dẫn người tiến vào tòa kiến trúc.
Tô Hiểu chờ thêm một lúc, xác nhận bên trong không có động tĩnh gì khác thường, mới ra hiệu cho tam huynh đệ cùng hành động.
Bốn người lặng lẽ tiếp cận tòa kiến trúc, sau đó nhanh chóng xông vào.
...
"Động thủ!"
Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, thân hình như tia chớp lao về phía trước.
Trong tay hắn, Nhận Đạo Đao · Thời đã xuất hiện, hàn quang chớp động.
Mấy tên khế ước giả canh gác còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn giải quyết trong nháy mắt.
"Kẻ địch!"
Tiếng hô hoán vang lên từ bên trong kiến trúc.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhanh chóng chạy ra, nhìn thấy Tô Hiểu và tam huynh đệ, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
"Tô Hiểu? Tam huynh đệ Quốc Túc?"
Hắn nhận ra bốn người, trong mắt lóe lên vẻ kiêng dè: "Các ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi nói xem?"
Tô Hiểu cười lạnh một tiếng, không nói nhiều lời, trực tiếp xông lên.
Nhận Đạo Đao · Thời vẽ ra một đường cong màu bạc trong không trung, mang theo tiếng gió rít the thé.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vội vàng rút vũ khí ra đỡ, nhưng lực lượng của Tô Hiểu quá mạnh, hắn bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau.
"Khụ khụ..."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư ho ra mấy ngụm máu, sắc mặt trắng bệch.
Hắn không ngờ Tô Hiểu lại mạnh đến vậy, chỉ một chiêu đã khiến hắn bị trọng thương.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư kinh hãi nhìn Tô Hiểu, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
"Người lấy mạng ngươi."
Tô Hiểu lạnh nhạt nói, bước từng bước về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Khoan đã khoan đã!"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vội vàng giơ tay lên: "Ta có thể trả tiền! Ngươi muốn bao nhiêu? Ta đều có thể cho ngươi!"
"Không cần."
Tô Hiểu lắc đầu: "Ta đã nhận nhiệm vụ, thì phải hoàn thành cho tử tế."
Nói xong, hắn vung đao chém xuống.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư muốn tránh né, nhưng thân thể đã bị thương nặng, căn bản không kịp phản ứng.
Một đao hạ xuống, đầu người lăn lông lốc trên mặt đất.
"Giải quyết xong."
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, quay đầu nhìn về phía tam huynh đệ đang chiến đấu với đám thuộc hạ của Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
Thực lực của tam huynh đệ không tệ, rất nhanh đã giải quyết xong đám người còn lại.
"Bạch Dạ đại ca, lợi hại!"
Người đầu trọc giơ ngón cái với Tô Hiểu, vẻ mặt đầy vẻ sùng bái.
"Đi thôi, vào trong xem thử bọn họ đang chờ cái gì."
Tô Hiểu nói xong, dẫn đầu đi vào bên trong kiến trúc.
...
Bên trong kiến trúc, bọn họ tìm thấy một cái rương lớn.
Mở rương ra, bên trong chứa đầy các loại tài liệu quý hiếm, còn có mấy món trang bị phẩm chất không tồi.
"Xem ra đây chính là thứ Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang chờ."
Lão đại áo đỏ cười toe toét: "Lần này kiếm bộn rồi!"
"Chia đều đi."
Tô Hiểu nói: "Ta chỉ lấy phần của ta, còn lại các ngươi tự phân chia."
"Được được được!"
Tam huynh đệ vui vẻ đồng ý.
Sau khi phân chia xong chiến lợi phẩm, bốn người rời khỏi tòa kiến trúc.
"Bạch Dạ đại ca, lần sau có nhiệm vụ gì tốt, nhớ gọi bọn ta nhé!"
Người đầu trọc vẫy tay chào tạm biệt Tô Hiểu.
"Ừm."
Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời đi.
Hắn còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian ở đây lãng phí.
...
Trở lại Luân Hồi Lạc Viên, Tô Hiểu giao nộp nhiệm vụ, nhận được ba vạn tiền xu Lạc Viên và một món trang bị cấp sử thi.
Trang bị này là một chiếc nhẫn, hiệu quả là tăng thêm mười phần trăm tốc độ di chuyển.
"Không tệ."
Tô Hiểu đeo chiếc nhẫn vào, cảm nhận được một cỗ lực lượng nhẹ nhàng truyền đến.
Thu dọn xong mọi thứ, hắn trở về phòng riêng của mình.
Ngồi trên ghế, Tô Hiểu lấy ra một tấm bản đồ cổ.
Trên bản đồ, có một khu vực được đánh dấu màu đỏ, bên cạnh viết mấy chữ nhỏ: "Vực Sâu."
"Đã đến lúc chuẩn bị cho lần xâm nhập vực sâu tiếp theo rồi."
Tô Hiểu thì thầm, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.
Vực sâu, nơi đó mới là chiến trường chân chính của hắn.