6. Cô Lỗ

⏱ ~7 min read

6. Cô Lỗ

Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên sô pha, trước mặt là một con mèo xù lông màu trắng đang gặm một miếng thịt khô.

Con mèo này tên là Cô Lỗ, là một con mèo thần kỳ mà Tô Hiểu đã thu phục được trong thế giới trước. Nó có khả năng đặc biệt là có thể cảm nhận được bảo vật, hơn nữa còn có thể biến thành hình dạng con người, chỉ là tính cách có hơi tham ăn.

"Meo ~"

Cô Lỗ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Tô Hiểu, trong mắt lộ ra vẻ đang chờ mong.

Tô Hiểu đưa tay xoa đầu Cô Lỗ, sau đó lấy ra một quả trứng màu đen từ trong không gian.

Quả trứng này là vật hắn có được trong thế giới trước, bên trong ẩn chứa một luồng sức mạnh kỳ dị, ngay cả hắn cũng không thể nhìn thấu.

"Meo meo!"

Cô Lỗ đột nhiên kích động, lông trên người dựng đứng cả lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào quả trứng màu đen, trong mắt lộ ra vẻ thèm thuồng.

"Ngươi muốn cái này?"

Tô Hiểu nhướng mày, hắn biết Cô Lỗ có khả năng cảm nhận bảo vật, nếu Cô Lỗ có phản ứng như vậy, chứng tỏ quả trứng này tuyệt đối không phải vật phàm.

"Meo!"

Cô Lỗ gật đầu thật mạnh, sau đó nhảy xuống sô pha, đi vòng quanh quả trứng màu đen, thỉnh thoảng còn dùng móng vuốt chạm vào.

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, sau đó đặt quả trứng màu đen lên bàn.

"Đã như vậy, vậy thì cho ngươi thử xem."

Cô Lỗ mừng rỡ, lập tức nhào tới, dùng móng vuốt ôm lấy quả trứng màu đen, sau đó bắt đầu dùng sức cắn.

Rắc!

Một tiếng vang giòn giã, trên quả trứng màu đen xuất hiện một vết nứt.

Từ trong vết nứt, một luồng khí tức màu xanh đen tràn ra ngoài.

Tô Hiểu nheo mắt lại, luồng khí tức này khiến hắn cảm thấy quen thuộc, giống với khí tức của Vực Sâu.

Rắc rắc rắc!

Vết nứt trên quả trứng ngày càng lớn, cuối cùng hoàn toàn vỡ ra.

Từ bên trong, một sinh vật nhỏ màu xanh đen chui ra.

Sinh vật nhỏ này trông giống như một con mèo con, chỉ là toàn thân có màu xanh đen, trên trán còn có một cái sừng nhỏ.

"Meo?"

Cô Lỗ nghiêng đầu nhìn sinh vật nhỏ màu xanh đen, trong mắt lộ ra vẻ tò mò.

Sinh vật nhỏ màu xanh đen mở mắt ra, đôi mắt màu tím nhìn Cô Lỗ, sau đó phát ra một tiếng kêu nhỏ.

"Grừ grừ ~"

Cô Lỗ giật mình, lùi về sau hai bước, sau đó lại tò mò tiến lên, dùng mũi ngửi ngửi sinh vật nhỏ màu xanh đen.

Sinh vật nhỏ màu xanh đen cũng học theo Cô Lỗ, dùng mũi ngửi ngửi Cô Lỗ.

Hai con vật nhỏ ngửi nhau một lúc, sau đó bắt đầu chơi đùa cùng nhau.

Tô Hiểu nhìn cảnh tượng này, khóe miệng hơi nhếch lên.

Hắn đưa tay ra, một luồng năng lượng Thanh Cương Ảnh bao phủ lấy sinh vật nhỏ màu xanh đen.

【Tên: Chưa đặt tên】
【Chủng loại: Sinh vật Vực Sâu (hiếm thấy)】
【Cấp bậc: Nhất giai】
【Kỹ năng: Hấp thu năng lượng Vực Sâu (bị động), Phun ra quả cầu năng lượng (chủ động)】
【Ghi chú: Một sinh vật Vực Sâu hiếm thấy, có tiềm năng tiến hóa cực lớn】

"Sinh vật Vực Sâu?"

Tô Hiểu hơi nhướng mày, không ngờ quả trứng màu đen này lại nở ra một sinh vật Vực Sâu.

Hơn nữa, sinh vật Vực Sâu này còn có tiềm năng tiến hóa cực lớn, xem ra là một con thú cưng không tồi.

"Đã như vậy, vậy thì gọi ngươi là Cô Lỗ đi."

Tô Hiểu nói với sinh vật nhỏ màu xanh đen.

"Grừ grừ?"

Sinh vật nhỏ màu xanh đen nghiêng đầu, dường như không hiểu Tô Hiểu đang nói gì.

"Meo meo meo!"

Cô Lỗ lập tức bất mãn, nó cảm thấy cái tên của mình bị cướp mất rồi.

"Vậy thì gọi ngươi là Cô Lỗ Nhỏ."

Tô Hiểu sửa lại.

"Grừ grừ ~"

Sinh vật nhỏ màu xanh đen dường như rất hài lòng với cái tên này, vui vẻ lăn lộn trên bàn.

Cô Lỗ ở bên cạnh vẫn đang bất mãn, nhưng nhìn thấy Cô Lỗ Nhỏ đáng yêu như vậy, cũng không nỡ so đo.

Tô Hiểu đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn, nhìn hai con vật nhỏ đang chơi đùa, trong lòng thầm nghĩ.

Xem ra lần này hắn lại nhặt được một bảo bối.

Chỉ là sinh vật Vực Sâu này lớn lên không biết sẽ trở thành hình dạng gì.

Bất quá, chuyện này cứ để sau hẵng tính.

Hiện tại, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Tô Hiểu lấy ra một tấm bản đồ từ trong không gian.

Trên bản đồ, đánh dấu một vị trí nào đó.

Đó là tọa độ của một thế giới mới.

Hắn đã sẵn sàng, chuẩn bị tiến vào thế giới mới.

"Meo?"

Cô Lỗ nhảy lên bàn, nhìn tấm bản đồ, trong mắt lộ ra vẻ tò mò.

"Grừ grừ?"

Cô Lỗ Nhỏ cũng bò tới, học theo Cô Lỗ nhìn tấm bản đồ.

"Lần này, các ngươi cũng đi cùng ta."

Tô Hiểu nói với hai con vật nhỏ.

"Meo!"

Cô Lỗ lập tức vui vẻ, vẫy đuôi.

"Grừ grừ ~"

Cô Lỗ Nhỏ cũng hưng phấn kêu lên.

Tô Hiểu thu hồi tấm bản đồ, sau đó mang theo hai con vật nhỏ, rời khỏi phòng riêng.

Đi đến trung tâm truyền tống, Tô Hiểu nộp phí truyền tống, sau đó đứng lên bệ truyền tống.

Một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn, sau đó thân hình hắn biến mất tại chỗ.

Khi Tô Hiểu mở mắt lần nữa, hắn đã đứng trên một mảnh đất hoang vu.

Bốn phía đều là đất đai khô cằn, thỉnh thoảng có vài cơn gió lạnh thổi qua.

"Meo..."

Cô Lỗ rụt rè nép vào bên chân Tô Hiểu, có vẻ hơi sợ hãi.

"Grừ grừ..."

Cô Lỗ Nhỏ cũng run rẩy, dán chặt vào người Tô Hiểu.

Tô Hiểu quan sát bốn phía, ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác.

Hắn có thể cảm nhận được, thế giới này có chút kỳ lạ.

Trong không khí tràn ngập một luồng khí tức âm lãnh, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.

"Xem ra, đây là một thế giới không hề yên bình."

Tô Hiểu thầm nghĩ, sau đó mang theo hai con vật nhỏ, bắt đầu tìm kiếm tung tích của con người.

Đi được một lúc, hắn nhìn thấy một tòa thành nhỏ phía xa.

Trong thành, thỉnh thoảng có khói bếp bốc lên, xem ra có người sinh sống.

Tô Hiểu mang theo hai con vật nhỏ, đi về phía tòa thành nhỏ.

Vào trong thành, Tô Hiểu phát hiện nơi này cũng không tính là phồn hoa, nhưng cũng coi như có chút sinh khí.

Trên đường phố, thỉnh thoảng có vài người đi qua, chỉ là ánh mắt bọn họ nhìn Tô Hiểu đều mang theo vẻ cảnh giác.

Tô Hiểu cũng không để ý, hắn tìm một quán rượu, đi vào.

Trong quán rượu, có không ít người đang uống rượu, không khí có chút ồn ào.

Tô Hiểu tìm một chỗ ngồi xuống, gọi một bình rượu và chút đồ ăn.

Cô Lỗ và Cô Lỗ Nhỏ ngoan ngoãn nằm bên cạnh hắn, thỉnh thoảng ngửi ngửi mùi thức ăn trên bàn.

Tô Hiểu vừa uống rượu, vừa lắng nghe cuộc trò chuyện của những người xung quanh.

Từ trong lời nói của bọn họ, Tô Hiểu có được một số tin tức.

Thế giới này tên là Phong Hải Đại Lục, là một thế giới do ma pháp và kiếm thuật thống trị.

Trên đại lục này, có rất nhiều thế lực, trong đó mạnh nhất là ba đại đế quốc.

Mà Tô Hiểu hiện tại đang ở tại một tòa thành nhỏ thuộc biên giới của một đế quốc trong số đó.

"Phong Hải Đại Lục sao..."

Tô Hiểu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.

Hắn nhớ rõ, trong danh sách săn giết của mình, có một mục tiêu ở tại thế giới này.

Xem ra, lần này hắn đến đúng nơi rồi.

Tô Hiểu uống cạn chén rượu cuối cùng, sau đó đứng dậy, mang theo hai con vật nhỏ rời khỏi quán rượu.

Hắn cần phải tìm hiểu thêm về thế giới này, đồng thời cũng cần phải xác định vị trí của mục tiêu.

Đi trên đường phố, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

Luồng khí tức này, giống với khí tức của Vực Sâu.

Tô Hiểu quay đầu nhìn về phía cuối con đường.

Ở nơi đó, một bóng người đang đứng.

Bóng người đó mặc một bộ áo choàng đen, toàn thân bao phủ trong bóng tối, không nhìn rõ dung mạo.

Nhưng trên người hắn, tản ra một luồng khí tức âm lãnh, khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

"Không ngờ, lại gặp phải người của Vực Sâu ở đây."

Tô Hiểu nheo mắt lại, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.

Bóng người áo đen kia dường như cũng phát hiện ra Tô Hiểu, quay đầu nhìn về phía hắn.

Trong bóng tối, một đôi mắt màu đỏ như máu lóe lên ánh sáng.

"Meo!"

Cô Lỗ sợ hãi kêu lên một tiếng, trốn sau lưng Tô Hiểu.

"Grừ grừ..."

Cô Lỗ Nhỏ cũng run rẩy, dán chặt vào người Tô Hiểu.

Tô Hiểu đưa tay vuốt ve hai con vật nhỏ, trấn an bọn chúng.

Sau đó, hắn nhìn về phía bóng người áo đen, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Xem ra, lần này đến Phong Hải Đại Lục, quả nhiên không uổng công."