7. Bụi (Trong thời gian gần đây trở thành Pháp Gia, và giao thủ với Cô Lỗ).
Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên sô pha, trước mặt là một quyển sách cổ dày cộp, trên bìa sách có hoa văn kỳ dị, tỏa ra hơi thở cổ xưa.
Đây là cuốn «Bí Điển Luyện Kim» mà hắn có được từ Luyện Kim Thực Nghiệm Thất, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về luyện kim thuật, đối với hắn mà nói, đây là bảo vật vô giá.
Hắn lật từng trang, ánh mắt chăm chú, thỉnh thoảng lại dừng lại suy nghĩ.
Luyện kim thuật, một môn học vấn thâm ảo, không chỉ đơn thuần là dung luyện kim loại, mà còn liên quan đến việc vận dụng năng lượng, bố trí trận pháp, thậm chí là khế ước với sinh vật.
Tô Hiểu càng xem càng cảm thấy hứng thú, hắn phát hiện, luyện kim thuật và năng lực của hắn có rất nhiều điểm tương thông.
Ví dụ như «Năng Lượng Thanh Cương Ảnh» của hắn, bản chất là một loại năng lượng đặc thù, mà trong luyện kim thuật, việc vận dụng năng lượng cũng là trọng điểm.
Có lẽ, hắn có thể kết hợp luyện kim thuật với năng lực của mình, sáng tạo ra một con đường mới.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu càng thêm chăm chú.
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên.
「Cốc cốc cốc.」
Tô Hiểu khép sách lại, trầm giọng nói: "Vào đi."
Cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người bước vào, chính là Cô Lỗ.
Cô Lỗ vẫn ăn mặc như trước, trên mặt nở nụ cười quỷ dị, ánh mắt nhìn Tô Hiểu chằm chằm.
"Bạch Dạ tiên sinh, gần đây ngài có vẻ rất bận rộn."
Cô Lỗ vừa nói vừa đi tới, ngồi xuống đối diện Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhìn Cô Lỗ, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Hắn biết, Cô Lỗ này tuyệt đối không phải hạng người đơn giản, thực lực của đối phương, ngay cả hắn cũng phải kiêng dè vài phần.
"Ngươi tìm ta có việc gì?"
Tô Hiểu trực tiếp hỏi.
Cô Lỗ cười cười, nói: "Không có việc gì, chỉ là muốn tìm ngươi luận bàn một chút."
"Luận bàn?"
Tô Hiểu nhíu mày.
"Đúng vậy, nghe nói Bạch Dạ tiên sinh đang nghiên cứu luyện kim thuật, ta cũng có chút hiểu biết về phương diện này, muốn thỉnh giáo một chút."
Cô Lỗ nói, trong tay xuất hiện một viên tinh thạch màu xanh lam, bên trong dường như có dòng năng lượng đang lưu động.
Tô Hiểu nhìn viên tinh thạch, ánh mắt hơi nheo lại.
Hắn nhận ra, đây là một loại vật liệu luyện kim cực kỳ hiếm, tên gọi là «Tinh Chi», có tác dụng rất lớn trong việc tăng phúc năng lượng.
"Ngươi muốn luận bàn như thế nào?"
Tô Hiểu hỏi.
"Đơn giản thôi, chúng ta mỗi người dùng một loại kỹ xảo luyện kim, xem ai tinh diệu hơn."
Cô Lỗ nói xong, trên tay bắt đầu kết ấn, từng đạo phù văn năng lượng ngưng tụ thành hình, dung nhập vào viên tinh thạch.
Tô Hiểu thấy vậy, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
Hắn cũng bắt đầu động thủ, vận dụng tri thức luyện kim thuật vừa học được, ngưng tụ năng lượng, khắc họa trận pháp.
Hai người ngươi qua ta lại, trong phòng nhất thời tràn ngập khí tức năng lượng.
Một phen luận bàn, kéo dài gần nửa canh giờ.
Cuối cùng, Cô Lỗ thu tay lại, trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng.
"Không hổ là Bạch Dạ tiên sinh, thiên phú luyện kim thuật quả nhiên kinh người, xem ra ta đã đến muộn rồi."
Cô Lỗ cảm khái nói.
Tô Hiểu cũng thu tay lại, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn phát hiện, kỹ xảo luyện kim của Cô Lỗ rất tinh diệu, rất nhiều chỗ khiến hắn được lợi không ít.
"Ngươi cũng không tệ."
Tô Hiểu nhàn nhạt nói.
Cô Lỗ cười cười, đứng dậy cáo từ.
"Đã như vậy, ta không quấy rầy Bạch Dạ tiên sinh tu luyện nữa, cáo từ."
Nói xong, Cô Lỗ xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng Cô Lỗ biến mất ở cửa, ánh mắt trở nên thâm thúy.
Hắn cảm nhận được, Cô Lỗ lần này đến, tuyệt đối không chỉ đơn giản là luận bàn luyện kim thuật.
Đối phương, hẳn là đang dò xét thực lực của hắn.
"Xem ra, phải nhanh chóng tăng cao thực lực của mình mới được."
Tô Hiểu thầm nghĩ trong lòng.
Hắn đứng dậy, đi tới trước cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Trên bầu trời xa xa, mây đen dày đặc, dường như sắp có mưa to gió lớn.
Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, xoay người đi tới bên cạnh bàn làm việc, lấy ra một quyển sách cổ khác.
Trên bìa sách viết mấy chữ to: «Giới Thiệu Sơ Lược Về Luyện Kim Thuật».
Đây là quyển sách hắn mua được từ Giao Dịch Thị Trường, tuy rằng nội dung không sâu sắc bằng «Bí Điển Luyện Kim», nhưng lại có rất nhiều tri thức cơ sở, thích hợp cho người mới bắt đầu.
Tô Hiểu mở sách ra, bắt đầu nghiêm túc đọc.
Hắn biết, muốn trở thành một Luyện Kim Sư chân chính, chỉ dựa vào một quyển «Bí Điển Luyện Kim» là không đủ, cần phải không ngừng học tập, không ngừng thực hành.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Tô Hiểu hoàn toàn chìm đắm trong thế giới luyện kim thuật.
Hắn phát hiện, luyện kim thuật không chỉ là một môn kỹ thuật, càng giống như một loại nghệ thuật, một loại nghệ thuật sáng tạo ra kỳ tích từ trong hư vô.
Mà hắn, đang dần dần nắm giữ loại nghệ thuật này.
Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định.
Hắn đã có chút manh mối.
Hắn đứng dậy, đi tới trước bàn luyện kim, bắt đầu bày biện vật liệu.
Hắn quyết định, tự tay luyện chế một món đồ.
Một món đồ thuộc về hắn.
Trong phòng, tiếng năng lượng ông ông vang lên, ánh sáng màu xanh lam không ngừng lấp lóe.
Tô Hiểu toàn tâm toàn ý đầu nhập vào trong luyện kim thuật.
Hắn không hề hay biết, ở một nơi không xa, một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát hắn.
Trong bóng tối, một bóng người chậm rãi hiện ra.
Người nọ mặc áo bào đen, trên mặt đeo mặt nạ, chỉ lộ ra một đôi mắt lạnh lùng.
"Khố Khố Lâm Bạch Dạ... ngươi rốt cuộc có bí mật gì?"
Người nọ lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn.
Sau đó, thân ảnh người nọ dần dần biến mất trong bóng tối, giống như chưa từng xuất hiện.
Mà Tô Hiểu, vẫn hoàn toàn không hay biết.
Hắn vẫn đang chăm chú luyện chế vật phẩm của mình.
Trên bàn luyện kim, từng loại vật liệu dưới tác dụng của năng lượng, dần dần dung hợp lại với nhau, hình thành nên một hình dáng kỳ dị.
Đó là một thanh chủy thủ.
Chủy thủ toàn thân hiện lên màu xanh lam, trên thân đao khắc họa phù văn phức tạp, tản ra hàn quang khiến người ta sợ hãi.
Tô Hiểu nhìn thanh chủy thủ, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng.
Hắn cầm chủy thủ lên, nhẹ nhàng vuốt ve thân đao.
Cảm giác mát lạnh truyền đến, khiến hắn tinh thần phấn chấn.
"Từ nay về sau, ngươi chính là bạn đồng hành của ta."
Tô Hiểu trầm giọng nói.
Hắn đặt tên cho thanh chủy thủ này là «Thanh Ảnh».
Thanh Ảnh, ý là bóng dáng màu xanh lam, cũng là ẩn ý cho năng lực «Năng Lượng Thanh Cương Ảnh» của hắn.
Tô Hiểu đeo Thanh Ảnh bên hông, cảm nhận trọng lượng của nó, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.
Đây là lần đầu tiên hắn tự tay luyện chế ra vũ khí, tuy rằng phẩm chất không cao, nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt.
"Tiếp theo, nên tăng cao thực lực của mình rồi."
Tô Hiểu thầm nghĩ.
Hắn đi tới trước cửa sổ, nhìn ra xa.
Trên bầu trời, mây đen đã tản đi, ánh mặt trời xuyên qua khe hở chiếu xuống, hình thành nên từng cột sáng.
Tô Hiểu hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn sẽ không lùi bước.
Hắn sẽ trở nên càng ngày càng mạnh, cho đến khi đứng ở đỉnh cao nhất.
Mà lúc này, ở một nơi không xa, Cô Lỗ đang đứng trên nóc nhà, ánh mắt nhìn về phía phòng riêng của Tô Hiểu.
Trên mặt hắn nở nụ cười quỷ dị, thì thào tự nói:
"Thú vị, thật sự là càng ngày càng thú vị."
"Khố Khố Lâm Bạch Dạ, ngươi rốt cuộc còn có thể cho ta bao nhiêu kinh hỉ đây?"
Nói xong, Cô Lỗ xoay người, biến mất trong không trung.
Mà Tô Hiểu, vẫn chưa hề hay biết, hắn đã bị người khác để mắt tới.
Hắn vẫn đang chìm đắm trong thế giới luyện kim thuật của mình, không ngừng tìm tòi, không ngừng tiến bộ.
Hắn biết, chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ, mới có thể sinh tồn trong thế giới nguy hiểm này.
Mà con đường trở nên mạnh mẽ, cần phải bắt đầu từ từng bước một.
Giống như bụi đất, tuy nhỏ bé, nhưng tích lũy lâu ngày, cuối cùng cũng có thể tạo thành núi cao.
Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, lần nữa đi tới trước bàn luyện kim.
Hắn quyết định, tiếp tục luyện chế vật phẩm mới.
Lần này, hắn muốn luyện chế một món đồ phòng ngự.
Một món đồ có thể bảo vệ tánh mạng của hắn vào những lúc mấu chốt.
Trong phòng, tiếng năng lượng lại lần nữa vang lên.
Mà Tô Hiểu, cũng lần nữa chìm đắm trong đó.
Hắn không hề hay biết, một cơn gió lốc đang lặng lẽ hình thành.
Mà hắn, chính là trung tâm của cơn gió lốc này.