Chương 6: Đến Chiến Trường, Lá Bài Tẩy Của Phe Ta Đoạt Lấy Thời Không Kết Tinh, Và Giao Cho Bác Sĩ Điên, Mượn Thân Phận Khế Ước Giả Thiên Khải Lạc Viên Của Bác Sĩ Điên, Đổ Tội Cho Phe Thiên Khải Lạc Viên.
Khoảnh khắc Tô Hiểu bước vào chiến trường, một luồng khí tức kinh khủng ập đến như sóng thần.
Đây là một thế giới hoang tàn, bầu trời mang màu đỏ sẫm như máu, mặt đất nứt nẻ, những khe nứt sâu không thấy đáy lan ra khắp nơi như mạng nhện khổng lồ. Xa xa, từng tòa kiến trúc cổ xưa đổ nát đứng sừng sững trong màn đêm đỏ, như những lão già đang hấp hối.
"Đến rồi."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng bên cạnh Tô Hiểu, ánh mắt nhìn về phía trung tâm chiến trường. Ở đó, một cột sáng màu bạch kim đang xoay tròn, tỏa ra dao động năng lượng kinh người.
"Thời Không Kết Tinh ngay tại đó."
Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt đảo qua toàn bộ chiến trường. Nơi này đã trở thành một lò lửa hỗn loạn, các phe phái khác nhau đang giao chiến kịch liệt. Những tia sáng của kỹ năng bay loạn xạ, tiếng nổ vang trời, tiếng hét thảm thiết không ngừng vang lên.
"Đi thôi."
Tô Hiểu nói xong, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía trước. Mã Văn Hoa Nhĩ Tư theo sát phía sau, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.
Dọc đường đi, không ít kẻ đang giao chiến nhìn thấy hai người bọn họ, nhưng không ai dám ngăn cản. Khí tức trên người Tô Hiểu quá mức kinh khủng, loại khí tức này khiến người ta chỉ muốn tránh xa.
"Đứng lại!"
Một giọng nói trầm thấp vang lên, một bóng người chặn trước mặt hai người. Đây là một nam tử mặc áo bào đen, trên mặt đeo mặt nạ quỷ, trong tay cầm một thanh trường đao màu đen.
"Ngươi là ai?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhíu mày hỏi.
"Kẻ giữ cửa." Nam tử mặt nạ quỷ lạnh lùng nói, "Muốn qua đây, phải để lại mạng."
Tô Hiểu không nói lời nào, tay phải nắm chặt đao, một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra.
"Xoẹt!"
Một đạo đao quang chợt lóe, nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy. Nam tử mặt nạ quỷ còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị chém làm đôi từ giữa, máu tươi bắn tung tóe.
"Đi."
Tô Hiểu thu đao, tiếp tục tiến về phía trước, như thể vừa rồi chỉ làm một chuyện nhỏ nhặt.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhướng mày, trong lòng thầm kinh ngạc. Hắn biết Tô Hiểu rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Một đao liền giải quyết một kẻ giữ cửa, thực lực như vậy, e rằng ngay cả hắn cũng khó mà làm được.
Càng đến gần trung tâm chiến trường, chiến đấu càng trở nên kịch liệt. Tô Hiểu và Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vừa đánh vừa tiến, không ai có thể ngăn cản được hai người.
Rất nhanh, hai người đã đến gần khu vực Thời Không Kết Tinh.
Ở đây, chiến đấu càng thêm tàn khốc. Mấy chục cường giả đang vây quanh Thời Không Kết Tinh giao chiến, ai cũng muốn đoạt lấy vật này.
"Rắc!"
Một tiếng nổ giòn giã vang lên, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ trung tâm, chấn động khiến tất cả mọi người lùi lại vài bước.
Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào Thời Không Kết Tinh ở trung tâm, ánh mắt lóe lên. Hắn nhận ra, vật này đang hấp thụ năng lượng xung quanh, mỗi lần hấp thụ, dao động trên đó lại mạnh thêm một phần.
"Không thể để nó tiếp tục hấp thụ nữa." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng nói, "Nếu để nó hấp thụ đủ năng lượng, e rằng sẽ dẫn đến biến cố không lường trước được."
Tô Hiểu gật đầu, thân hình khẽ động, lao thẳng về phía Thời Không Kết Tinh.
"Ngươi dám!"
Một tiếng quát giận dữ vang lên, một lão giả mặc trường bào màu trắng chặn trước mặt Tô Hiểu, trên tay cầm một quyền trượng pháp thuật, ngọn lửa màu xanh lam đang bốc cháy hừng hực.
"Pháp Sư Hiền Giả · Sắt Phi Lợi Á?" Tô Hiểu nhíu mày, nhận ra thân phận của đối phương.
"Không ngờ ngươi lại biết ta." Sắt Phi Lợi Á cười lạnh một tiếng, "Đã biết thân phận của ta, vậy thì nên biết, muốn qua ải này, không phải chuyện dễ dàng."
"Thử xem."
Tô Hiểu không nói nhiều lời, trực tiếp rút đao tiến lên.
"Ầm!"
Đao quang và pháp thuật va chạm, tạo ra một luồng khí lãng khổng lồ. Xung quanh, những kẻ đang giao chiến không hẹn mà cùng dừng lại, nhìn về phía hai người.
Sắt Phi Lợi Á là Pháp Sư Hiền Giả nổi danh, thực lực thuộc hàng đỉnh cao. Nhưng Tô Hiểu cũng không phải hạng vừa, một đao của hắn nhanh, mạnh, chuẩn, khiến Sắt Phi Lợi Á phải liên tục lui về phía sau.
"Phá!"
Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, đao quang đột nhiên tăng vọt, trực tiếp chém vỡ lá chắn pháp thuật của Sắt Phi Lợi Á.
"Phụt!"
Một ngụm máu tươi phun ra, Sắt Phi Lợi Á bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"
Tô Hiểu không trả lời, thu đao, tiếp tục tiến về phía Thời Không Kết Tinh.
Lúc này, xung quanh Thời Không Kết Tinh, chỉ còn lại vài người. Những người này đều là cường giả thực lực không tầm thường, nhưng khi nhìn thấy Tô Hiểu một đao đánh bại Sắt Phi Lợi Á, ai nấy đều lộ ra vẻ kiêng dè.
"Vị bằng hữu này, Thời Không Kết Tinh này là vật mà phe ta đã bỏ ra rất nhiều công sức mới có được, mong ngươi nể tình..." Một nam tử trung niên mặc giáp vàng lên tiếng.
"Xoẹt!"
Tô Hiểu không nói lời nào, trực tiếp một đao chém tới. Nam tử trung niên vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị đao khí làm bị thương, trên mặt hiện ra vẻ hoảng sợ.
"Điên rồi! Ngươi điên rồi!"
Nam tử trung niên vừa hét vừa lùi lại, không dám tiếp tục ngăn cản.
Tô Hiểu đi tới trước Thời Không Kết Tinh, đưa tay ra, nắm lấy vật này.
"Ong ong ong!"
Thời Không Kết Tinh phát ra một trận run rẩy kịch liệt, dường như đang phản kháng. Nhưng dưới lực lượng của Tô Hiểu, sự phản kháng này chẳng khác nào giãy giụa trong vô vọng.
"Thu!"
Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, Thời Không Kết Tinh bị hắn thu vào trong không gian trữ vật.
"Đi."
Tô Hiểu quay người, nhìn về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, hai người nhanh chóng rời khỏi chiến trường.
Sau khi rời khỏi chiến trường, hai người đi tới một nơi vắng vẻ. Tô Hiểu lấy Thời Không Kết Tinh ra, đưa cho Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Giao cho Bác Sĩ Điên."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhận lấy Thời Không Kết Tinh, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười quỷ dị.
"Yên tâm, ta biết nên làm thế nào."
Nói xong, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư xoay người rời đi, biến mất trong bóng đêm.
Tô Hiểu đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía xa xa. Hắn biết, chuyện hôm nay chỉ mới là bắt đầu. Thời Không Kết Tinh này, sẽ dẫn tới một trận phong ba lớn hơn.
Mà hắn, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
...
Một nơi nào đó trong bóng tối, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng trước mặt một người đàn ông mặc áo khoác trắng.
"Bác Sĩ Điên, Thời Không Kết Tinh đã đến tay."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đưa Thời Không Kết Tinh ra, trên mặt nở nụ cười.
Bác Sĩ Điên nhận lấy Thời Không Kết Tinh, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
"Tốt lắm! Tốt lắm!"
Hắn cẩn thận quan sát Thời Không Kết Tinh, sau đó ngẩng đầu nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Chuyện lần này, ngươi làm rất tốt. Yên tâm, ta sẽ không bạc đãi ngươi."
"Đa tạ Bác Sĩ Điên." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cúi người hành lễ.
Bác Sĩ Điên gật đầu, thu Thời Không Kết Tinh vào, sau đó xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Bác Sĩ Điên, trên mặt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lộ ra một nụ cười thâm sâu khó mà nhận ra.
"Thiên Khải Lạc Viên... lần này, e rằng các ngươi sẽ phải gánh một cái nồi thật to."
Hắn lẩm bẩm, sau đó xoay người biến mất trong bóng đêm.
...
Một lúc sau, tin tức Thời Không Kết Tinh bị đoạt lan truyền khắp chiến trường.
"Nghe nói chưa? Thời Không Kết Tinh bị người của Thiên Khải Lạc Viên đoạt mất!"
"Thật sao? Ngươi nghe ai nói?"
"Chính mắt ta thấy! Một tên khế ước giả của Thiên Khải Lạc Viên, một đao đánh bại Sắt Phi Lợi Á, sau đó đoạt lấy Thời Không Kết Tinh!"
"Không thể nào! Sắt Phi Lợi Á thế nhưng là Pháp Sư Hiền Giả, thực lực thuộc hàng đỉnh cao!"
"Ta nói thật! Hơn nữa, ta còn nghe nói, tên khế ước giả đó còn đưa Thời Không Kết Tinh cho một người tên là Bác Sĩ Điên!"
"Bác Sĩ Điên? Chẳng lẽ là tên điên nổi tiếng của Thiên Khải Lạc Viên đó?"
"Đúng vậy! Chính là hắn!"
"Xem ra lần này, Thiên Khải Lạc Viên là muốn gây chuyện lớn rồi!"
...
Tin tức lan truyền ngày càng rộng, rất nhanh đã truyền đến tai các thế lực lớn.
Mà lúc này, Tô Hiểu đã trở lại nơi an toàn, lẳng lặng chờ đợi.
Hắn biết, chuyện hôm nay chỉ mới là bắt đầu. Tiếp theo, sẽ có càng nhiều chuyện thú vị xảy ra.
Mà hắn, chỉ cần đứng nhìn là đủ.