Chương 7: Hoàn Thành Đổ Tội, Bác Sĩ Điên Nhân Lúc Thiên Khải Lạc Viên Đại Bộ Đội Rút Lui, Giao Trả Thời Không Kết Tinh Cho Bố Bố Uông, Và Tìm Cơ Hội Thoát Thân.
Bạch Dạ đứng trong bóng tối, nhìn theo hướng Thiên Khải Lạc Viên đại bộ đội đang rút lui. Sự hỗn loạn vừa rồi đã được khống chế, nhưng bầu không khí vẫn còn căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt.
Hắn khẽ vuốt ve chiếc nhẫn không gian trên tay, cảm nhận được Thời Không Kết Tinh bên trong đang tỏa ra ba động kỳ dị. Thứ này quá nguy hiểm, nếu để lộ ra ngoài, e rằng sẽ dẫn tới vô số phiền phức.
"Bố Bố Uông."
Một con chó Husky to lớn lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng tối, trên người còn vương lại chút khí tức chiến đấu. Nó nhìn Bạch Dạ, trong mắt lóe lên vẻ thông minh hiếm thấy.
"Đưa cái này về trước." Bạch Dạ ném chiếc nhẫn không gian cho Bố Bố Uông, "Nhớ kỹ, không được để bất kỳ ai phát hiện."
Bố Bố Uông gật đầu, ngậm lấy chiếc nhẫn, thân hình khẽ động rồi biến mất trong bóng đêm.
Bạch Dạ thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, chỉ cần Thời Không Kết Tinh được đưa về an toàn, mọi chuyện còn lại đều có thể giải quyết.
"Bạch Dạ tiên sinh."
Một giọng nói vang lên sau lưng. Bạch Dạ quay lại, nhìn thấy một gã đàn ông mặc áo khoác trắng đang đứng đó, trên mặt nở nụ cười quái dị.
"Bác sĩ điên?" Bạch Dạ nhíu mày.
"Đừng gọi tôi như vậy chứ." Người đàn ông cười híp mắt, "Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường thôi."
"Ngươi tìm ta có việc gì?"
"Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở ngươi một câu." Bác sĩ điên nhìn quanh, rồi hạ giọng, "Vừa rồi có người đang điều tra ngươi. Cẩn thận một chút."
Bạch Dạ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
"Được rồi, ta đi trước." Bác sĩ điên xua tay, xoay người rời đi, "Nhớ kỹ, thế giới này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu."
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng hắn ta, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn biết, chuyện lần này tuy đã tạm thời đổ tội thành công, nhưng hậu quả để lại chắc chắn không nhỏ. Thiên Khải Lạc Viên không phải kẻ ngốc, bọn họ sẽ sớm phát hiện ra vấn đề.
Nhưng không sao, chỉ cần Thời Không Kết Tinh được đưa về an toàn, mọi chuyện đều đáng giá.
Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ánh trăng chiếu rọi xuống khuôn mặt hắn, lộ ra vẻ kiên định.
Đã đến lúc rời khỏi nơi này rồi.
Hắn xoay người, bước vào trong bóng tối, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một đội ngũ mặc trang phục Thiên Khải Lạc Viên đang chạy tới, dẫn đầu là một người phụ nữ với vẻ mặt lạnh lùng.
"Đội trưởng, không thấy bóng dáng mục tiêu."
"Tìm! Nhất định phải tìm ra hắn!" Người phụ nữ nghiến răng, "Dám động tay động chân trước mặt chúng ta, đúng là sống chán rồi!"
"Vâng!"
Đội ngũ nhanh chóng tản ra, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.
Nhưng bọn họ không hề hay biết, mục tiêu mà họ muốn tìm đã sớm rời khỏi nơi này, biến mất không để lại dấu vết.
Bạch Dạ đứng trên nóc một tòa nhà cao, nhìn xuống đội ngũ đang tìm kiếm bên dưới, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Muốn tìm ta? Còn non lắm."
Hắn xoay người, nhảy xuống khỏi tòa nhà, hòa vào màn đêm.
Lúc này, trong một góc khuất nào đó, Bố Bố Uông đang chạy như bay giữa những con hẻm nhỏ. Trên người nó, chiếc nhẫn không gian được giấu kín trong lớp lông dày.
Đột nhiên, nó dừng lại, đôi tai dựng đứng lên.
Có người!
Bố Bố Uông nhanh chóng núp vào một góc tối, quan sát xung quanh.
Một bóng người chậm rãi đi tới, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một cảm giác áp bức khó tả.
"Ra đi, ta biết ngươi ở đó."
Giọng nói trầm thấp vang lên, khiến Bố Bố Uông cảnh giác hơn.
Nó không động đậy, cố gắng che giấu khí tức của mình.
"Không chịu ra sao?" Người kia cười nhạt, "Vậy thì đừng trách ta."
Nói xong, một luồng khí tức mạnh mẽ bao phủ lấy khu vực xung quanh.
Bố Bố Uông cảm nhận được áp lực, biết mình không thể trốn được nữa. Nó chậm rãi bước ra khỏi góc tối, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
Đó là một gã đàn ông trung niên, trên mặt có một vết sẹo dài, khí chất âm trầm khiến người ta không rét mà run.
"Thú cưng của Bạch Dạ?" Gã đàn ông nhếch mép cười, "Xem ra ta tìm đúng người rồi."
Bố Bố Uông gầm gừ trong cổ họng, chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.
"Đừng căng thẳng." Gã đàn ông giơ tay lên, ra hiệu mình không có ác ý, "Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện thôi."
Bố Bố Uông không tin, vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.
"Thời Không Kết Tinh, có phải ở trên người ngươi không?"
Nghe vậy, Bố Bố Uông lập tức cảnh giác cao độ. Nó biết, chuyện này không thể giải quyết êm đẹp được rồi.
"Xem ra là đúng rồi." Gã đàn ông cười lạnh, "Vậy thì, giao nó ra đây."
Dứt lời, hắn ta lao tới, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh.
Bố Bố Uông nhanh chóng né tránh, nhưng vẫn bị khí tức của đối phương áp chế, động tác có chút chậm chạp.
"Tránh được một chiêu, vậy chiêu tiếp theo thì sao?"
Gã đàn ông lại lao tới, lần này tốc độ còn nhanh hơn.
Bố Bố Uông biết mình không phải là đối thủ, nhưng nó không hề có ý định bỏ chạy. Nó gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía đối phương.
"Tự tìm đường chết!"
Gã đàn ông hừ lạnh, tung ra một chưởng.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn lại chưởng lực của gã.
"Ngươi..."
Gã đàn ông kinh ngạc nhìn người trước mặt, không ngờ lại có người xuất hiện đúng lúc như vậy.
"Bạch Dạ!"
Bạch Dạ đứng trước mặt Bố Bố Uông, vẻ mặt bình tĩnh nhìn gã đàn ông.
"Ngươi đúng là không biết sống chết."
"Ha ha ha..." Gã đàn ông cười lớn, "Ngươi tưởng ngươi là ai? Dám ngăn cản ta?"
"Ta không cần biết ngươi là ai." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, "Chỉ cần biết, ngươi đã chọc phải người mà ngươi không nên chọc."
Dứt lời, hắn rút ra thanh Trảm Long Thiểm, lưỡi đao phản chiếu ánh trăng, tỏa ra hàn quang khiến người ta sợ hãi.
"Trảm Long Thiểm!" Gã đàn ông biến sắc, "Ngươi là..."
"Quá muộn rồi."
Bạch Dạ không cho hắn ta cơ hội nói hết câu, thân hình khẽ động, đã lao tới.
Một đao!
Chỉ một đao!
Gã đàn ông trợn tròn mắt, không thể tin nhìn vết máu trên ngực mình, rồi từ từ ngã xuống.
Bạch Dạ thu đao, nhìn xác chết dưới đất, không hề có chút cảm xúc nào.
"Đi thôi."
Hắn nói với Bố Bố Uông, rồi xoay người rời đi.
Bố Bố Uông gật đầu, nhanh chóng đi theo sau hắn.
Bóng đêm dần dần bao phủ lấy hai người, biến mất trong màn đêm vô tận.
Phía xa, tiếng còi báo động vang lên, đội ngũ của Thiên Khải Lạc Viên vẫn đang điên cuồng tìm kiếm.
Nhưng bọn họ sẽ không bao giờ tìm thấy Bạch Dạ.
Bởi vì, hắn đã sớm rời khỏi nơi này, mang theo Thời Không Kết Tinh, biến mất không để lại dấu vết.
Mà chuyện xảy ra đêm nay, sẽ chỉ là một bí ẩn mãi mãi không ai biết đến.