Chương 3: Cứu Rỗi Kỵ Sĩ (Đã Mất Hiệu Lực).

⏱ ~12 min read

Chương 3: Cứu Rỗi Kỵ Sĩ (Đã Mất Hiệu Lực).

Bạch Dạ đứng trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang đến gần, đó là khí tức của một kỵ sĩ, nhưng lại mang theo mùi vị của sự tuyệt vọng và hư vô.

"Đã mất hiệu lực sao?" Bạch Dạ thì thầm, tay phải nhẹ nhàng nắm chặt chuôi đao.

Một thân ảnh mặc giáp trọng xuất hiện từ trong bóng tối, trên người đầy vết thương, máu tươi không ngừng chảy ra. Đôi mắt hắn vô hồn, như một con rối bị điều khiển.

"Ngươi là ai?" Kỵ sĩ cất tiếng, giọng nói khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi cùng cực.

"Người qua đường." Bạch Dạ đáp, ánh mắt đánh giá đối phương.

Kỵ sĩ cười khẩy, lộ ra hàm răng dính máu: "Người qua đường? Ở nơi này, không có người qua đường. Chỉ có kẻ săn mồi và con mồi."

"Vậy ngươi là loại nào?" Bạch Dạ hỏi, giọng điệu bình tĩnh.

Kỵ sĩ trầm mặc một lát, rồi chậm rãi nói: "Ta từng là kẻ săn mồi, nhưng bây giờ... ta chỉ là một kẻ thất bại."

Hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Dạ, trong mắt lóe lên một tia sáng yếu ớt: "Ngươi có muốn biết vì sao ta thất bại không?"

"Không quan tâm." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp.

Kỵ sĩ sửng sốt, rồi bật cười ha hả: "Ngươi thú vị đấy. Nhưng mà..." Hắn đột nhiên thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sắc bén: "Ngươi có biết nơi này là đâu không?"

"Vực Sâu." Bạch Dạ đáp.

"Không sai, là Vực Sâu." Kỵ sĩ gật đầu, "Nhưng ngươi có biết, ở đây có một quy tắc không?"

"Nói."

"Ở đây, không được tin bất kỳ ai." Kỵ sĩ nói xong, thân thể đột nhiên bắt đầu biến dạng, làn da nứt ra, lộ ra những đường vân màu đen kỳ dị: "Bao gồm cả ta."

Hắn gầm lên một tiếng, thân thể bành trướng gấp đôi, làn da biến thành màu đen như than, đôi mắt đỏ rực như máu.

"Ta đã bị Vực Sâu ăn mòn, trở thành một phần của nó." Kỵ sĩ cười dữ tợn, "Bây giờ, ta chỉ có thể giết ngươi để giải thoát cho chính mình."

Bạch Dạ nhíu mày, tay phải chậm rãi rút đao ra. Thanh đao phát ra ánh sáng xanh nhạt, chiếu rọi khuôn mặt hắn.

"Ngươi muốn ta giết ngươi?" Bạch Dạ hỏi.

Kỵ sĩ khựng lại, rồi gật đầu: "Đúng vậy. Ta không muốn trở thành quái vật, nhưng ta không thể khống chế được nữa. Giết ta đi."

"Ngươi có gì để trả?" Bạch Dạ hỏi.

Kỵ sĩ sửng sốt, rồi cười khổ: "Ta chỉ còn lại một thứ này."

Hắn đưa tay ra, trong lòng bàn tay hiện ra một viên đá màu đen, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.

"Đây là Hạt Nhân Phệ Thực, thứ ta có được khi còn là kẻ săn mồi. Nó có thể hấp thụ sức mạnh của kẻ địch, nhưng cũng chính nó đã khiến ta trở thành như thế này."

Bạch Dạ nhìn viên đá, ánh mắt khẽ động. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa bên trong viên đá, rất mạnh, nhưng cũng rất nguy hiểm.

"Được." Bạch Dạ gật đầu, "Ta nhận."

Kỵ sĩ thở phào nhẹ nhõm, thân thể run rẩy: "Cảm ơn ngươi."

Hắn nhắm mắt lại, buông bỏ hoàn toàn sự phòng bị.

Bạch Dạ giơ đao lên, ánh đao xanh lóe lên, một đường cắt ngang cổ kỵ sĩ.

Máu đen phun ra, thân thể kỵ sĩ từ từ ngã xuống, hóa thành tro bụi tan biến trong không trung. Chỉ còn lại viên đá màu đen rơi xuống đất, phát ra âm thanh leng keng.

Bạch Dạ cúi người nhặt viên đá lên, cảm nhận được sức mạnh cuồng bạo bên trong đang gào thét.

"Thú vị." Hắn thì thầm, cất viên đá vào trong ngực.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên tai hắn:

【Đã phát hiện vật phẩm đặc thù: Hạt Nhân Phệ Thực. Có thể sử dụng để cường hóa kỹ năng hoặc thuộc tính.】

Bạch Dạ nhướng mày, mở bảng thuộc tính ra xem.

【Hạt Nhân Phệ Thực (Vật phẩm đặc thù)
Phẩm chất: Tử Sắc
Hiệu quả: Có thể hấp thụ sức mạnh của kẻ địch, tăng cường thuộc tính tương ứng.
Cảnh báo: Sử dụng quá nhiều có thể dẫn đến mất kiểm soát, bị Vực Sâu ăn mòn.】

"Tử Sắc phẩm chất..." Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi quyết định cất đi, không sử dụng vội.

Hắn nhìn quanh, nơi này là một khu vực hoang vắng, xung quanh chỉ có những tảng đá đen kỳ dị và bóng tối vô tận.

"Xem ra nơi này không đơn giản." Bạch Dạ nghĩ thầm, bắt đầu di chuyển về phía trước.

Hắn đi được một đoạn, đột nhiên nghe thấy tiếng động phía trước. Đó là âm thanh của kim loại va chạm, cùng với tiếng gầm rú của quái vật.

Bạch Dạ khẽ nhíu mày, tăng tốc tiến về phía trước. Xuyên qua một rừng đá, hắn nhìn thấy một cảnh tượng: một nữ kỵ sĩ đang bị ba con quái vật vây quanh, trên người đầy vết thương, nhưng vẫn kiên cường chống trả.

Nữ kỵ sĩ tóc vàng, mặc giáp bạc, tay cầm trường kiếm, ánh mắt kiên định. Nhưng rõ ràng nàng đã đến giới hạn, động tác bắt đầu chậm lại.

"Đáng chết!" Nữ kỵ sĩ quát lên, chém một nhát về phía con quái vật gần nhất, nhưng bị nó né tránh.

Ba con quái vật đồng thời lao tới, móng vuốt sắc bén xé toạc không khí.

Bạch Dạ đứng quan sát một lát, rồi quyết định ra tay. Hắn không phải người thích xen vào chuyện người khác, nhưng nữ kỵ sĩ này có vẻ không phải người xấu, và hắn cần thông tin về nơi này.

Thân ảnh hắn lóe lên, xuất hiện bên cạnh nữ kỵ sĩ, thanh đao trong tay vung lên.

Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ.

Một đường đao xanh lóe lên, ba con quái vật đồng thời bị chém làm đôi, máu đen phun ra, thi thể ngã xuống đất.

Nữ kỵ sĩ sửng sốt, nhìn Bạch Dạ với ánh mắt kinh ngạc: "Ngươi... ngươi là ai?"

"Người qua đường." Bạch Dạ đáp, thu đao vào vỏ.

Nữ kỵ sĩ nhìn hắn một lát, rồi cười khổ: "Cảm ơn ngươi đã cứu ta. Ta là Green Gillian, kỵ sĩ của gia tộc Đô Ca Nhân."

"Bạch Dạ." Hắn đáp gọn.

Gillian gật đầu, rồi đột nhiên khụy gối xuống, thân thể run rẩy: "Ta... ta bị thương quá nặng..."

Bạch Dạ nhìn nàng, thấy vết thương trên người nàng đang chảy máu không ngừng, sắc mặt tái nhợt.

"Ngươi có thuốc hồi phục không?" Hắn hỏi.

Gillian lắc đầu: "Đã dùng hết rồi. Ta bị mắc kẹt ở nơi này ba ngày, đồ tiếp tế đã cạn kiệt."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi lấy ra một lọ thuốc hồi phục từ trong ngực ném cho nàng.

Gillian bắt lấy, nhìn lọ thuốc với ánh mắt ngạc nhiên: "Ngươi... ngươi cho ta?"

"Uống đi." Bạch Dạ đáp, "Ta có vài câu muốn hỏi ngươi."

Gillian không do dự, mở nắp uống cạn. Sắc mặt nàng dần hồng hào trở lại, vết thương cũng bắt đầu khép lại.

"Ngươi muốn hỏi gì?" Nàng hỏi.

"Nơi này là đâu?" Bạch Dạ hỏi.

Gillian trầm mặc một lát, rồi nói: "Nơi này là khu vực biên giới của Vực Sâu, tên là Tử Tịch Thành. Một thành phố đã bị Vực Sâu nuốt chửng, trở thành một phần của nó."

"Tử Tịch Thành..." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Ngươi đến đây làm gì?"

Gillian cắn môi, ánh mắt lóe lên sự kiên định: "Ta đến để cứu người. Huynh trưởng của ta bị mắc kẹt trong thành, ta phải tìm cách đưa hắn ra ngoài."

"Huynh trưởng của ngươi?" Bạch Dạ nhướng mày.

"Đúng vậy." Gillian gật đầu, "Hắn là một kỵ sĩ của gia tộc, bị điều đến nơi này để điều tra, nhưng đã mất tích ba tháng trước. Ta nhận được tin báo, nói hắn vẫn còn sống, bị giam giữ trong lâu đài ở trung tâm thành phố."

Nàng nhìn Bạch Dạ, ánh mắt mang theo sự cầu khẩn: "Ngươi... ngươi có thể giúp ta không? Ta biết nơi này rất nguy hiểm, nhưng ta không thể bỏ mặc huynh trưởng của mình."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát. Hắn không phải người thích xen vào chuyện người khác, nhưng nơi này là Vực Sâu, và hắn cần tìm đường ra. Có lẽ, đi cùng nữ kỵ sĩ này sẽ giúp hắn hiểu rõ hơn về nơi này.

"Được." Hắn gật đầu, "Ta sẽ giúp ngươi."

Gillian mừng rỡ, đứng dậy cúi người: "Cảm ơn ngươi! Ta sẽ không quên ân tình này!"

"Đừng vội cảm ơn." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp, "Ta giúp ngươi, nhưng ngươi phải trả giá."

Gillian sửng sốt, rồi gật đầu: "Ngươi muốn gì?"

"Thông tin." Bạch Dạ đáp, "Ta cần biết mọi thứ về nơi này. Càng chi tiết càng tốt."

Gillian trầm ngâm một lát, rồi bắt đầu kể lại những gì nàng biết về Tử Tịch Thành.

Theo lời nàng, Tử Tịch Thành từng là một thành phố phồn hoa, nhưng sau khi bị Vực Sâu nuốt chửng, nơi này trở thành một vùng đất chết. Trong thành có rất nhiều quái vật, càng vào sâu càng nguy hiểm. Ở trung tâm thành phố có một lâu đài cổ, nơi đó được cho là nơi ẩn náu của một tồn tại cực kỳ mạnh mẽ.

"Nghe nói, kẻ thống trị nơi này là một Đại Chủ Giáo Vực Sâu." Gillian nói, giọng hạ thấp, "Hắn ta đã biến cả thành phố thành lãnh địa của mình, và bất kỳ ai xâm nhập vào đều sẽ bị hắn nuốt chửng."

"Đại Chủ Giáo Vực Sâu..." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú.

Hắn đã nghe nói về những kẻ này. Đại Chủ Giáo Vực Sâu là những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, có thể khống chế sức mạnh của Vực Sâu, và thường được coi là những kẻ thống trị ở các khu vực biên giới.

"Ngươi có biết thực lực của hắn không?" Bạch Dạ hỏi.

Gillian lắc đầu: "Không rõ. Nhưng nghe nói, hắn đã nuốt chửng không ít Khế Ước Giả đến đây điều tra. Trong đó có cả những người ở Bát Giai."

"Bát Giai..." Bạch Dạ trầm ngâm.

Hắn hiện tại là Thất Giai, nhưng với thực lực của mình, hắn có thể chiến đấu với những kẻ ở Bát Giai. Tuy nhiên, nếu đối phương là Cửu Giai, thì sẽ rất phiền phức.

"Được rồi." Bạch Dạ gật đầu, "Dẫn đường."

Gillian gật đầu, cầm trường kiếm lên, bắt đầu di chuyển về phía trước. Bạch Dạ đi theo sau, ánh mắt quan sát xung quanh.

Hai người đi được một đoạn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía trước. Một nhóm người mặc giáp đen đang chạy về phía họ, trên tay cầm vũ khí.

"Kẻ xâm nhập!" Một người trong nhóm hét lên, "Giết chúng!"

Gillian biến sắc, giơ kiếm lên chuẩn bị chiến đấu. Nhưng Bạch Dạ đã nhanh hơn, thân ảnh hắn lóe lên, xuất hiện giữa đám người.

Nhận Đạo Đao · Cực.

Một đường đao xé toạc không gian, cả nhóm người mặc giáp đen đồng thời bị chém làm đôi, máu phun ra như mưa.

Gillian kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin nổi. Nàng đã thấy rất nhiều cao thủ, nhưng chưa từng thấy ai ra tay nhanh và tàn nhẫn như vậy.

"Đi." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, tiếp tục tiến về phía trước.

Gillian vội vàng đuổi theo, trong lòng dấy lên một tia hy vọng. Có lẽ, người này thực sự có thể giúp nàng cứu được huynh trưởng.

Hai người tiếp tục đi sâu vào thành phố. Càng vào trong, quái vật càng nhiều, nhưng tất cả đều bị Bạch Dạ giải quyết trong nháy mắt. Gillian gần như không cần ra tay, chỉ cần đi theo sau hắn.

Sau khoảng một giờ, họ cuối cùng cũng nhìn thấy lâu đài cổ ở trung tâm thành phố. Đó là một tòa lâu đài màu đen, cao vút, xung quanh bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.

"Chính là nơi đó." Gillian nói, giọng run run, "Huynh trưởng của ta bị giam giữ trong đó."

Bạch Dạ nhìn lâu đài, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm từ bên trong.

"Ngươi ở bên ngoài chờ." Bạch Dạ nói, "Ta vào xem sao."

Gillian muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Bạch Dạ, nàng đành gật đầu: "Cẩn thận."

Bạch Dạ gật đầu, thân ảnh lóe lên, biến mất trong sương mù.

Hắn tiến vào lâu đài, bên trong tối om, chỉ có những ngọn đuốc màu xanh lam chiếu sáng hành lang. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh nồng.

Bạch Dạ đi dọc theo hành lang, đột nhiên dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc phía trước.

"Ngươi đến rồi." Một giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối, "Ta đã chờ ngươi rất lâu."

Một thân ảnh từ từ bước ra khỏi bóng tối. Đó là một nam nhân mặc áo bào đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực.

"Ngươi là Đại Chủ Giáo Vực Sâu?" Bạch Dạ hỏi.

Nam nhân cười khẽ: "Không sai. Ta đã cảm nhận được sức mạnh của ngươi từ khi ngươi bước vào thành phố này. Ngươi rất mạnh, mạnh hơn tất cả những kẻ đã đến đây trước đó."

Hắn giơ tay lên, một luồng năng lượng màu đen ngưng tụ trong lòng bàn tay: "Nhưng tiếc là, ngươi sẽ trở thành một phần của Vực Sâu, giống như tất cả những kẻ khác."

Bạch Dạ nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng. Hắn rút đao ra, thanh đao phát ra ánh sáng xanh nhạt.

"Thử xem." Hắn nói.

Nam nhân cười lớn, thân thể đột nhiên bành trướng, hóa thành một con quái vật khổng lồ với làn da đen như than, đôi mắt đỏ rực như máu.

"Ta chính là Vực Sâu!" Hắn gầm lên, lao về phía Bạch Dạ.

Bạch Dạ không lùi bước, thanh đao trong tay vung lên.

Nhận Đạo Đao · Thời.

Thời gian như ngừng trôi, thân ảnh Bạch Dạ lóe lên, xuất hiện sau lưng con quái vật. Thanh đao cắm sâu vào cổ nó.

Máu đen phun ra, con quái vật gầm lên thảm thiết, thân thể từ từ sụp đổ.

Nhưng ngay khi nó sụp đổ, một luồng năng lượng màu đen bùng nổ, bao phủ toàn bộ lâu đài.

Bạch Dạ nhíu mày, cảm nhận được sức mạnh của Vực Sâu đang ăn mòn cơ thể mình. Hắn vội vàng vận chuyển Năng Lượng Thanh Cương Ảnh để chống lại.

Sau một lúc, luồng năng lượng dần tan biến. Bạch Dạ nhìn quanh, lâu đài đã sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại một mình hắn đứng giữa đống đổ nát.

Hắn nhìn xuống tay mình, thấy một vết đen nhỏ trên mu bàn tay. Đó là dấu vết của Vực Sâu ăn mòn.

"Phiền phức." Hắn lẩm bẩm, nhưng không quá lo lắng. Với Kháng Tính Vực Sâu của mình, vết ăn mòn này sẽ tự lành sau một thời gian.

Hắn tìm kiếm xung quanh, phát hiện một cánh cửa sắt bị khóa chặt ở góc phòng. Hắn tiến lại gần, dùng đao chém tung cánh cửa.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, trên tường treo một người đàn ông trung niên, toàn thân đầy vết thương, đã hôn mê bất tỉnh.

"Huynh trưởng của Gillian?" Bạch Dạ nhíu mày, tiến lại gần kiểm tra.

Người đàn ông còn sống, nhưng bị thương rất nặng. Bạch Dạ cởi trói cho hắn, rồi đỡ hắn ra ngoài.

Gillian đang đứng bên ngoài lo lắng chờ đợi, nhìn thấy Bạch Dạ bế huynh trưởng của mình ra, nàng mừng rỡ chạy tới.

"Huynh trưởng!" Nàng hét lên, nước mắt chảy dài.

"Đừng khóc." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, "Hắn còn sống, nhưng cần được chữa trị."

Gillian gật đầu, lau nước mắt, đỡ lấy huynh trưởng của mình.

"Cảm ơn ngươi." Nàng nói, giọng run run, "Ta sẽ không bao giờ quên ân tình này."

Bạch Dạ gật đầu, rồi quay người định rời đi.

"Ngươi... ngươi không đi cùng chúng ta sao?" Gillian hỏi.

"Ta có việc riêng." Bạch Dạ đáp, không quay đầu lại.

Hắn bước vào bóng tối, biến mất khỏi tầm mắt của Gillian.

Đi được một đoạn, Bạch Dạ dừng lại, nhìn vết đen trên mu bàn tay. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ đang chảy trong cơ thể, đó là sức mạnh của Hạt Nhân Phệ Thực.

"Xem ra, thứ này không đơn giản." Hắn lẩm bẩm, rồi tiếp tục bước đi.

Phía trước, bóng tối vô tận đang chờ đợi hắn.