Chapter: 4. Tiếng Khóc Ngàn Năm Trước (Trong đội ngũ không ai mang theo vật phẩm đặc định).

⏱ ~10 min read

Chapter: 4. Tiếng Khóc Ngàn Năm Trước (Trong đội ngũ không ai mang theo vật phẩm đặc định).

Bạch Dạ dừng bước, ánh mắt quét qua bốn phía. Đây là một khu vực hoang tàn, những tòa kiến trúc cổ xưa đã sụp đổ từ lâu, chỉ còn lại những mảnh tường vỡ và cột đá đổ nát. Bầu không khí nơi đây vô cùng áp lực, như có thứ gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối, quan sát bọn họ.

"Nghe thấy không?" Ba Ha khẽ nói, đôi cánh khẽ run lên.

Bạch Dạ gật đầu. Hắn nghe thấy rồi - một tiếng khóc rất khẽ, rất xa, nhưng lại vô cùng rõ ràng, xuyên qua mọi tạp âm, thẳng vào sâu trong linh hồn. Tiếng khóc đó mang theo sự tuyệt vọng, bi thương, và một loại... khẩn cầu?

"Đã ngàn năm rồi." A Mỗ lên tiếng, giọng trầm thấp. "Tiếng khóc này đã tồn tại ở đây suốt ngàn năm."

"Ngươi biết nguồn gốc của nó?" Bạch Dạ quay sang nhìn A Mỗ.

A Mỗ lắc đầu: "Không rõ lắm. Chỉ biết rằng từ khi ta đến thế giới này, tiếng khóc đó đã luôn vang vọng trong khu vực này. Có người nói đó là oan hồn của một vị cường giả cổ đại, có người lại nói đó là tiếng kêu cứu của một sinh linh bị phong ấn."

"Không ai từng tìm ra nguồn gốc sao?" Ba Ha hỏi.

"Tìm rồi." A Mỗ cười khẩy. "Nhưng những kẻ đi tìm, phần lớn đều không bao giờ quay trở lại. Số ít còn sống sót, cũng trở nên điên loạn, không ai nói rõ được mình đã gặp gì."

Bạch Dạ trầm ngâm. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất kỳ lạ từ hướng tiếng khóc truyền đến. Luồng khí tức đó không thuộc về bất kỳ hệ nào mà hắn từng biết - không phải hắc ám, không phải tử linh, cũng không phải nguyên tố. Nó giống như... một loại tồn tại hoàn toàn khác biệt.

"Đi thôi." Bạch Dạ quyết định. "Đã đến đây rồi, không thể không xem thử."

"Ngươi chắc chứ?" Ba Ha nhíu mày. "Ta cảm thấy nơi đó rất nguy hiểm."

"Chính vì nguy hiểm, mới càng phải đi." Bạch Dạ nói, tay đặt lên chuôi đao. "Hơn nữa, ta có cảm giác... tiếng khóc này có liên quan đến nhiệm vụ của chúng ta."

Ba người tiến về phía phát ra tiếng khóc. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, những mảnh tường vỡ xung quanh cũng càng lúc càng dày đặc. Trên mặt đất xuất hiện những vết nứt lớn, từ đó tỏa ra một loại khí đen nhạt.

"Đây là..." A Mỗ dừng lại, cúi người quan sát một vết nứt. "Dấu vết của trận pháp cổ."

"Trận pháp gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Không rõ." A Mỗ lắc đầu. "Nhưng từ cấu trúc của nó, đây là một trận pháp phong ấn cực kỳ phức tạp. Ta chưa từng thấy loại trận pháp nào tương tự trong bất kỳ văn hiến nào."

Tiếng khóc lại vang lên, lần này gần hơn rất nhiều. Bạch Dạ cảm nhận được sự rung động trong không khí, như thể chính không gian cũng đang run rẩy theo tiếng khóc đó.

"Ở đó." Ba Ha chỉ về phía trước.

Phía trước bọn họ là một tòa kiến trúc cổ kính, tuy đã đổ nát nhưng vẫn có thể nhận ra quy mô to lớn của nó. Đây hẳn là một ngôi đền hoặc cung điện cổ, với những cột đá khổng lồ và những bức tường được chạm khắc tinh xảo. Trên những bức tường đó, Bạch Dạ nhìn thấy những hình vẽ kỳ lạ - không phải hoa văn trang trí, mà là những ký hiệu mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

"Ký hiệu này..." A Mỗ tiến lại gần, quan sát kỹ những hình vẽ trên tường. "Ta đã thấy nó ở đâu rồi."

"Ở đâu?"

"Trong một quyển cổ tịch mà ta từng đọc." A Mỗ nhíu mày, cố gắng nhớ lại. "Đó là ký hiệu của một nền văn minh cổ đại, đã biến mất từ rất lâu trước khi ta đến thế giới này. Nghe nói nền văn minh đó có liên quan đến..."

A Mỗ đột nhiên im bặt, sắc mặt trở nên tái nhợt.

"Liên quan đến cái gì?" Ba Ha sốt ruột hỏi.

"...Luyện Kim Văn Minh." A Mỗ thì thào. "Đệ Nhị Kỷ · Luyện Kim Văn Minh."

Bạch Dạ khựng lại. Hắn đã nghe nói về nền văn minh này - một trong những nền văn minh huy hoàng nhất trong lịch sử, nhưng cũng là một trong những nền văn minh bí ẩn nhất. Bọn họ đã đạt đến đỉnh cao trong lĩnh vực luyện kim, tạo ra những sinh vật giả kim và những cỗ máy vượt xa thời đại. Nhưng rồi, chỉ trong một đêm, toàn bộ nền văn minh đó biến mất không dấu vết.

"Ngươi chắc chắn?" Bạch Dạ hỏi.

"Ta chắc chắn." A Mỗ gật đầu, chỉ vào một ký hiệu trên tường. "Ký hiệu này đại diện cho 'khởi nguyên' trong ngôn ngữ của Luyện Kim Văn Minh. Ta đã thấy nó trong rất nhiều cổ tịch."

Tiếng khóc lại vang lên, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết. Bạch Dạ cảm nhận được sự dao động trong không gian, như thể có thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ phong ấn.

"Vào trong thôi." Bạch Dạ nói, bước về phía cánh cổng lớn.

Cánh cổng bằng đá đã bị phá hủy một phần, để lộ ra một khoảng tối đen bên trong. Từ đó tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương, cùng với tiếng khóc ngày càng rõ ràng.

Ba người bước vào bên trong. Đây là một đại sảnh rộng lớn, với những cây cột đá cao vút chống đỡ trần nhà. Trên trần nhà là những bức bích họa đã phai màu theo thời gian, mô tả những cảnh tượng mà Bạch Dạ không thể hiểu được. Có những hình ảnh về những sinh vật kỳ lạ, những cỗ máy khổng lồ, và những con người đang làm việc gì đó...

"Đây là..." Ba Ha nhìn lên trần nhà, ánh mắt kinh ngạc. "Đây là lịch sử của Luyện Kim Văn Minh?"

"Không chỉ là lịch sử." A Mỗ lắc đầu. "Đây là... lời tiên tri."

"Lời tiên tri?" Bạch Dạ nhíu mày.

"Ngươi nhìn những bức tranh này theo thứ tự." A Mỗ chỉ tay lên trần nhà. "Bức đầu tiên mô tả sự ra đời của văn minh, bức thứ hai mô tả sự phát triển, bức thứ ba mô tả đỉnh cao... nhưng bức thứ tư, bức thứ năm, và bức thứ sáu..."

Bạch Dạ nhìn theo hướng tay A Mỗ chỉ. Bức thứ tư mô tả một trận đại chiến khủng khiếp, với những sinh vật khổng lồ và những vụ nổ hủy diệt. Bức thứ năm mô tả sự sụp đổ - những tòa thành đổ nát, những con người bỏ chạy trong hoảng loạn. Bức thứ sáu...

Bức thứ sáu trống trơn. Không có bất kỳ hình vẽ nào, chỉ có một màu đen tuyền, như thể họa sĩ đã cố tình để trống phần này.

"Bức tranh cuối cùng bị bỏ trống." Ba Ha nói. "Có ý nghĩa gì?"

"Không phải bị bỏ trống." A Mỗ lắc đầu, giọng run run. "Mà là... không ai dám vẽ nó."

Tiếng khóc đột nhiên vang lên dữ dội, như thể thứ gì đó đang ở ngay bên cạnh bọn họ. Bạch Dạ xoay người, tay đặt trên chuôi đao, sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng xung quanh không có gì cả. Chỉ có những cây cột đá im lìm và những bức tường cổ kính.

"Tiếng khóc phát ra từ dưới lòng đất." Bạch Dạ nói, cúi người quan sát mặt đất. "Có một không gian ngầm bên dưới."

"Ngươi muốn xuống đó?" Ba Ha hỏi.

"Đã đến đây rồi." Bạch Dạ nói, tìm kiếm lối vào.

Sau một hồi tìm kiếm, bọn họ phát hiện một cánh cửa bí mật được giấu sau một bức tượng cổ. Cánh cửa bằng kim loại đen, trên đó chạm khắc những ký hiệu kỳ lạ, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa.

"Trận pháp phong ấn." A Mỗ quan sát cánh cửa, nhíu mày. "Rất phức tạp. Nhưng có vẻ đã bị suy yếu theo thời gian."

"Phá được không?"

"Để ta thử." A Mỗ đưa tay chạm vào cánh cửa, bắt đầu giải mã trận pháp.

Một lúc sau, cánh cửa phát ra một tiếng động trầm đục, chậm rãi mở ra. Từ bên trong tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương, cùng với tiếng khóc đã trở nên vô cùng rõ ràng.

Bạch Dạ bước xuống cầu thang xoắn ốc, Ba Ha và A Mỗ đi theo sau. Cầu thang dẫn xuống một không gian ngầm rộng lớn, với những bức tường được chạm khắc những ký hiệu phức tạp. Trên mặt đất là những đường nét tạo thành một trận pháp khổng lồ, ở trung tâm trận pháp...

"Đó là..." Ba Ha há hốc miệng.

Ở trung tâm trận pháp là một cỗ quan tài bằng pha lê đen, bên trong có một bóng người mơ hồ. Tiếng khóc chính là phát ra từ cỗ quan tài đó.

"Vẫn còn sống?" A Mỗ thì thào. "Sau ngàn năm... vẫn còn sống?"

Bạch Dạ tiến lại gần, quan sát cỗ quan tài. Bên trong là một nữ tử với mái tóc dài màu bạc, khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền. Trên trán nàng có một ký hiệu kỳ lạ, tỏa ra một luồng sáng nhạt.

"Đây là..." Bạch Dạ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ nữ tử này.

"Pháp Sư Hiền Giả · Sắt Phi Lợi Á." A Mỗ thì thào, sắc mặt đại biến. "Nàng ấy... nàng ấy chính là Pháp Sư Hiền Giả · Sắt Phi Lợi Á!"

"Ngươi biết nàng?" Ba Ha hỏi.

"Nghe nói đến." A Mỗ gật đầu, giọng run run. "Pháp Sư Hiền Giả · Sắt Phi Lợi Á - một trong những tồn tại mạnh nhất của Luyện Kim Văn Minh. Nghe nói nàng đã đạt đến cảnh giới mà ngay cả những vị thần cũng phải kiêng nể. Nhưng nàng đã biến mất cùng với sự sụp đổ của văn minh..."

"Không biến mất." Bạch Dạ lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nữ tử trong quan tài. "Nàng bị phong ấn ở đây."

Tiếng khóc đột nhiên dừng lại. Đôi mắt của nữ tử trong quan tài từ từ mở ra, lộ ra một đôi đồng tử màu tím thẫm, nhìn thẳng vào Bạch Dạ.

"Ngươi..." Giọng nói của nàng vang lên trong đầu Bạch Dạ, không phải qua âm thanh, mà là qua linh hồn. "Ngươi là... kẻ diệt pháp?"

Bạch Dạ khựng lại. Hắn không ngờ nàng lại nhận ra thân phận của hắn ngay lập tức.

"Ta là Sắt Phi Lợi Á." Nữ tử tiếp tục nói, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và tuyệt vọng. "Ngươi đến đây... là để giải thoát cho ta, hay là để kết thúc ta?"

"Ta đến đây vì nhiệm vụ." Bạch Dạ nói. "Tiếng khóc của ngươi đã dẫn ta đến đây."

"Tiếng khóc?" Sắt Phi Lợi Á cười khẩy, nụ cười mang theo sự chua chát. "Đã ngàn năm rồi... ta vẫn không thể kìm nén được tiếng khóc đó sao?"

"Ngươi bị phong ấn ở đây bao lâu rồi?"

"Ngàn năm." Sắt Phi Lợi Á nhắm mắt lại. "Từ khi Luyện Kim Văn Minh sụp đổ, ta đã bị phong ấn ở đây. Kẻ phong ấn ta... chính là người mà ta tin tưởng nhất."

"Là ai?"

"Ngươi không cần biết." Sắt Phi Lợi Á lắc đầu. "Nhưng ngươi cần biết một điều - thứ mà ngươi đang tìm kiếm, không nằm ở nơi ngươi nghĩ."

"Ý ngươi là gì?"

"Ngươi đến thế giới này để tìm kiếm thứ gì đó." Sắt Phi Lợi Á nói, ánh mắt nhìn xuyên qua Bạch Dạ. "Nhưng thứ đó... đã bị người khác lấy đi từ lâu."

Bạch Dạ nhíu mày. Hắn không nói cho ai biết mục đích thực sự của mình khi đến thế giới này, nhưng Sắt Phi Lợi Á lại nhìn thấu được.

"Ngươi nói thật?" Bạch Dạ hỏi.

"Ta không có lý do gì để lừa ngươi." Sắt Phi Lợi Á nói. "Ta chỉ là một kẻ bị phong ấn, không còn gì để mất. Nhưng ta có thể cho ngươi một lời khuyên - hãy cẩn thận với những gì ngươi sắp tìm thấy. Có những thứ... không nên bị đánh thức."

"Ngươi đang nói về thứ gì?"

Sắt Phi Lợi Á không trả lời. Nàng nhắm mắt lại, tiếng khóc lại bắt đầu vang lên, nhưng lần này không còn mang theo sự tuyệt vọng, mà là một loại... cảnh báo.

"Chúng ta đi thôi." Bạch Dạ quay người, bước về phía cầu thang.

"Ngươi không định giải thoát cho nàng ấy sao?" Ba Ha hỏi.

"Không phải lúc này." Bạch Dạ lắc đầu. "Nàng ấy bị phong ấn ở đây là có lý do. Nếu chúng ta giải thoát cho nàng ấy mà không hiểu rõ tình hình, có thể sẽ gây ra hậu quả khôn lường."

"Ngươi nói đúng." A Mỗ gật đầu. "Phong ấn này rất phức tạp, không phải thứ mà chúng ta có thể tùy tiện phá bỏ."

Ba người rời khỏi không gian ngầm, quay trở lại mặt đất. Khi bọn họ bước ra khỏi ngôi đền cổ, tiếng khóc lại vang lên, nhưng lần này nó mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Ngươi nghĩ nàng ấy nói thật sao?" Ba Ha hỏi, khi bọn họ đã đi được một quãng đường xa.

"Về phần nào đó." Bạch Dạ nói. "Nhưng ta không tin nàng ấy nói hết sự thật."

"Ý ngươi là..."

"Nàng ấy biết nhiều hơn những gì nàng ấy nói." Bạch Dạ nói, ánh mắt lóe lên. "Và ta có cảm giác... cuộc gặp gỡ này không phải là trùng hợp."

"Ngươi nghĩ nàng ấy cố ý dẫn chúng ta đến đó?"

"Không chắc." Bạch Dạ lắc đầu. "Nhưng có một điều ta chắc chắn - thứ mà chúng ta đang tìm kiếm, có liên quan đến Luyện Kim Văn Minh. Và Sắt Phi Lợi Á... chính là chìa khóa."

"Vậy chúng ta có nên quay lại không?"

"Không vội." Bạch Dạ nói. "Trước tiên, chúng ta cần tìm hiểu thêm về nền văn minh này. Càng hiểu rõ, chúng ta càng có lợi thế."

Ba người tiếp tục hành trình, để lại phía sau ngôi đền cổ và tiếng khóc ngàn năm vẫn vang vọng trong không gian ngầm. Nhưng Bạch Dạ biết rằng, cuộc gặp gỡ với Sắt Phi Lợi Á chỉ là sự khởi đầu. Những bí mật mà hắn sắp phát hiện ra... có thể sẽ thay đổi tất cả.