Chapter: 8. Lưỡi Kiếm Tối Thượng (Kỹ Năng Chủ Động) X+.
Hắn mở bảng thuộc tính ra, nhìn thấy kỹ năng mới xuất hiện trong danh sách kỹ năng.
【Lưỡi Kiếm Tối Thượng: Kỹ năng chủ động, sau khi kích hoạt, sức mạnh tấn công cận chiến của người sử dụng tăng 30%, đồng thời tăng thêm 15% sát thương chân thực, kéo dài 30 giây, thời gian hồi chiêu 5 phút.】
Nhìn thấy hiệu quả của kỹ năng này, ánh mắt Tô Hiểu hơi động, kỹ năng này... có chút mạnh mẽ.
Tăng 30% sức mạnh tấn công cận chiến, còn kèm thêm 15% sát thương chân thực, hơn nữa thời gian duy trì lên tới 30 giây, thời gian hồi chiêu cũng chỉ có 5 phút.
Điều này có nghĩa là, trong vòng một phút, hắn có thể sử dụng kỹ năng này hai lần, mỗi lần 30 giây, gần như là trạng thái buff thường trực.
Hơn nữa, sát thương chân thực 15% này, đối với những kẻ địch có khả năng phòng ngự cao, hiệu quả càng thêm rõ rệt.
Đương nhiên, kỹ năng này cũng có nhược điểm, đó là tiêu hao ma lực khá lớn, mỗi lần sử dụng cần tiêu hao 300 điểm ma lực.
Lấy ma lực hiện tại của Tô Hiểu, cũng chỉ có thể sử dụng liên tục ba lần.
Nhưng dù vậy, kỹ năng này cũng đã rất mạnh mẽ.
Dù sao, đây chính là kỹ năng có phẩm chất X+, hơn nữa còn là kỹ năng chủ động.
Tô Hiểu nhìn kỹ năng này, trong lòng thầm nghĩ, xem ra lần này thật sự nhặt được bảo vật.
Không hổ là kỹ năng có phẩm chất X+, quả nhiên không tầm thường.
Hắn đóng bảng thuộc tính lại, sau đó nhìn về phía bốn phía.
Lúc này, hắn đang ở trong một không gian tối tăm, bốn phía đều là vách tường màu đen, trên vách tường còn có những đường vân kỳ dị.
Đây là nơi nào?
Tô Hiểu nhíu mày, hắn nhớ rõ, trước đó hắn rõ ràng đang ở trong sảnh cường hóa thuộc tính, kết quả vừa mở rương bảo vật cấp thánh linh, liền bị truyền tống đến nơi quỷ quái này.
Chẳng lẽ, đây là không gian ẩn chứa bên trong rương bảo vật cấp thánh linh?
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu lập tức cảnh giác lên.
Hắn quan sát bốn phía, phát hiện ở chính giữa không gian này, có một cái bệ đá, trên bệ đá còn đặt một thanh trường đao.
Thanh trường đao này dài chừng một mét hai, thân đao màu đen, trên thân đao còn khắc những đường vân phức tạp, tản ra khí tức thần bí.
Tô Hiểu đi tới trước bệ đá, cúi người quan sát thanh trường đao này.
【Lưỡi Kiếm Tối Thượng (Vật phẩm nhiệm vụ): Vật phẩm nhiệm vụ đặc biệt, sau khi nhận được, sẽ kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Truyền Thừa Lưỡi Kiếm Tối Thượng.】
【Yêu cầu nhiệm vụ: Hoàn thành khảo nghiệm truyền thừa, nhận được sự công nhận của Lưỡi Kiếm Tối Thượng.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Nhận được kỹ năng truyền thừa: Lưỡi Kiếm Tối Thượng (chủ động).】
Nhìn thấy những dòng chữ này, Tô Hiểu hơi nhướng mày.
Thì ra là nhiệm vụ truyền thừa.
Xem ra, thanh trường đao này chính là vật dẫn để kích hoạt nhiệm vụ.
Tô Hiểu do dự một chút, sau đó đưa tay nắm lấy chuôi đao.
Khoảnh khắc tay hắn chạm vào chuôi đao, một luồng tin tức khổng lồ lập tức tràn vào đầu hắn.
Trong nháy mắt, Tô Hiểu cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, hắn không khỏi nhíu chặt mày.
Nhưng rất nhanh, cơn đau liền biến mất, thay vào đó là một đoạn tin tức hoàn chỉnh.
Đây là một đoạn tin tức về truyền thừa kiếm thuật.
Trong tin tức, có một lão giả mặc áo bào đen, đang đứng trên đỉnh núi, trong tay cầm một thanh trường đao, đang biểu diễn một bộ kiếm pháp.
Bộ kiếm pháp này cực kỳ huyền diệu, mỗi một chiêu mỗi một thức đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
Tô Hiểu chăm chú nhìn, ghi nhớ từng chiêu thức của lão giả.
Không biết qua bao lâu, lão giả cuối cùng cũng thu đao đứng thẳng, sau đó xoay người nhìn về phía Tô Hiểu.
Trên mặt lão giả lộ ra nụ cười hài lòng, sau đó thân hình dần dần trở nên mờ nhạt, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
Cùng lúc đó, thanh trường đao trên bệ đá cũng phát ra một trận run nhẹ, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, chui thẳng vào giữa trán Tô Hiểu.
Tô Hiểu chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sau đó liền mất đi tri giác.
Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu chậm rãi tỉnh lại.
Hắn mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên mặt đất của sảnh cường hóa thuộc tính.
Xem ra, hắn đã bị truyền tống trở về.
Tô Hiểu lắc lắc đầu, đứng dậy khỏi mặt đất.
Hắn mở bảng thuộc tính ra, nhìn thấy trong danh sách kỹ năng, kỹ năng Lưỡi Kiếm Tối Thượng đã biến mất, thay vào đó là một kỹ năng mới.
【Lưỡi Kiếm Tối Thượng (Chủ động·Truyền Thừa): Kỹ năng chủ động, sau khi kích hoạt, sức mạnh tấn công cận chiến của người sử dụng tăng 50%, đồng thời tăng thêm 25% sát thương chân thực, kéo dài 60 giây, thời gian hồi chiêu 10 phút.】
【Hiệu quả đặc biệt: Khi sử dụng kỹ năng này, tất cả kỹ năng hệ đao của người sử dụng sẽ nhận được hiệu quả tăng cường, uy lực tăng 20%.】
Nhìn thấy hiệu quả của kỹ năng này, Tô Hiểu hơi hít vào một hơi khí lạnh.
Kỹ năng này... quá mạnh mẽ.
Tăng 50% sức mạnh tấn công cận chiến, còn kèm thêm 25% sát thương chân thực, thời gian duy trì lên tới 60 giây.
Hơn nữa, còn có hiệu quả đặc biệt, khi sử dụng kỹ năng này, tất cả kỹ năng hệ đao đều được tăng cường 20% uy lực.
Điều này có nghĩa là, trong thời gian duy trì kỹ năng, thực lực của Tô Hiểu sẽ tăng lên một mức độ kinh khủng.
Đương nhiên, thời gian hồi chiêu cũng tăng lên, biến thành 10 phút.
Nhưng dù vậy, kỹ năng này cũng đã rất mạnh mẽ.
Không hổ là kỹ năng truyền thừa có phẩm chất X+.
Tô Hiểu đóng bảng thuộc tính lại, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
Lần này, hắn thật sự nhặt được bảo vật.
Không chỉ nhận được kỹ năng truyền thừa Lưỡi Kiếm Tối Thượng, mà còn nhận được một thanh trường đao thần bí.
Mặc dù thanh trường đao này đã hóa thành lưu quang chui vào cơ thể hắn, nhưng Tô Hiểu có thể cảm nhận được, thanh trường đao này vẫn đang ở trong cơ thể hắn, chỉ là tạm thời không thể triệu hồi ra mà thôi.
Có lẽ, phải chờ đến khi hắn hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ truyền thừa, mới có thể chân chính nắm giữ thanh trường đao này.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu không khỏi có chút mong đợi.
Hắn thu hồi suy nghĩ, sau đó rời khỏi sảnh cường hóa thuộc tính.
Đi ra khỏi sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi thẳng về phòng riêng của mình.
Về đến phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế sa lon, bắt đầu chỉnh lý lại thu hoạch lần này.
Lần này tiến vào thế giới chiến tranh, thu hoạch của hắn có thể nói là vô cùng phong phú.
Không chỉ nhận được một lượng lớn điểm thuộc tính chân thực, còn nhận được kỹ năng truyền thừa Lưỡi Kiếm Tối Thượng.
Hơn nữa, còn nhận được một thanh trường đao thần bí.
Mặc dù tạm thời không thể sử dụng thanh trường đao này, nhưng Tô Hiểu có thể cảm nhận được, thanh trường đao này tuyệt đối không phải là vật phàm.
Có lẽ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ truyền thừa, thanh trường đao này sẽ trở thành vũ khí đắc lực của hắn.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu không khỏi có chút mong đợi.
Hắn đứng dậy, đi tới trước bàn làm việc, lấy ra một quyển sổ ghi chép, bắt đầu ghi lại những thu hoạch lần này.
Ghi chép xong, Tô Hiểu đặt quyển sổ xuống, sau đó bắt đầu luyện tập kỹ năng Lưỡi Kiếm Tối Thượng vừa mới học được.
Mặc dù kỹ năng này đã được khắc sâu vào trong đầu hắn, nhưng muốn phát huy ra uy lực hoàn chỉnh, vẫn cần phải thông qua luyện tập không ngừng.
Tô Hiểu đứng trong phòng luyện tập, hai tay nắm chặt trường đao, bắt đầu luyện tập từng chiêu thức một.
Mỗi một chiêu mỗi một thức, hắn đều luyện tập vô cùng nghiêm túc.
Bởi vì hắn biết, chỉ có không ngừng luyện tập, mới có thể chân chính nắm giữ kỹ năng này.
Cứ như vậy, Tô Hiểu luyện tập suốt cả đêm.
Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, hắn mới dừng lại.
Lúc này, trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng ngời.
Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, kỹ năng Lưỡi Kiếm Tối Thượng của hắn đã dần dần thuần thục.
Tuy rằng còn chưa đạt tới mức độ nhuần nhuyễn, nhưng ít nhất cũng đã có thể phát huy ra bảy, tám phần uy lực.
Tô Hiểu thu đao đứng thẳng, hít sâu một hơi.
Xem ra, lần này hắn thật sự nhặt được bảo vật.
Kỹ năng Lưỡi Kiếm Tối Thượng này, tuyệt đối có thể trở thành át chủ bài của hắn.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Tô Hiểu không khỏi nhếch lên một nụ cười.
Hắn thu hồi trường đao, sau đó đi tới phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ.
Tắm xong, Tô Hiểu thay một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó rời khỏi phòng riêng.
Hôm nay, hắn phải đi giao dịch thị trường một chuyến, xem thử có thể mua được vật liệu gì tốt hay không.
Dù sao, lần này tiến vào thế giới chiến tranh, hắn cũng tiêu hao không ít vật tư.
Cần phải kịp thời bổ sung.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu bước nhanh về phía giao dịch thị trường.
Đi tới giao dịch thị trường, Tô Hiểu phát hiện hôm nay nơi này vẫn đông đúc như thường lệ.
Hắn đi dạo một vòng, mua một ít vật liệu cần thiết, sau đó liền chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một trận ồn ào truyền đến từ phía trước.
Tô Hiểu nhíu mày, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Chỉ thấy ở phía trước, một đám người đang vây quanh một quầy hàng, không biết đang làm gì.
Tô Hiểu tò mò, liền đi tới xem thử.
Đi tới gần, hắn mới phát hiện, thì ra là có người đang bán một món đồ kỳ lạ.
Món đồ này trông giống như một khối đá màu đen, trên bề mặt còn lóe lên ánh sáng nhàn nhạt.
Tô Hiểu nhìn thoáng qua, liền không còn hứng thú.
Bởi vì hắn nhận ra, khối đá màu đen này chỉ là một khối khoáng thạch hoạt tính bình thường, không có giá trị gì đặc biệt.
Hắn lắc đầu, xoay người rời đi.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai hắn.
"Tô Hiểu?"
Tô Hiểu dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía hắn.
Người đàn ông trung niên này mặc một bộ âu phục chỉnh tề, trên mặt nở nụ cười thân thiện.
"Quả nhiên là cậu, Tô Hiểu."
Người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Tô Hiểu, cười nói: "Tôi còn tưởng là nhìn nhầm, không ngờ thật sự là cậu."
Tô Hiểu nhìn người đàn ông trung niên này, trong lòng hơi động.
Hắn nhận ra, người đàn ông trung niên này chính là người bán cho hắn bản đồ kho báu ở giao dịch thị trường lần trước.
"Là anh à." Tô Hiểu gật đầu, coi như chào hỏi.
"Đúng vậy, đúng vậy." Người đàn ông trung niên cười nói: "Không ngờ lại gặp cậu ở đây, xem ra chúng ta cũng có duyên."
Nói xong, người đàn ông trung niên nhìn quanh bốn phía, sau đó hạ giọng nói: "Tô Hiểu, tôi có một món hàng tốt, không biết cậu có hứng thú hay không?"
Tô Hiểu nhíu mày, hỏi: "Món hàng gì?"
Người đàn ông trung niên cười thần bí, sau đó lấy ra từ trong ngực một vật phẩm.
Tô Hiểu nhìn thoáng qua, ánh mắt lập tức ngưng tụ.
Bởi vì vật phẩm mà người đàn ông trung niên lấy ra, lại là một mảnh vỡ nguyên sơ.
"Đây là..." Tô Hiểu nhìn chằm chằm mảnh vỡ nguyên sơ trong tay người đàn ông trung niên, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
"Không sai, đây chính là mảnh vỡ nguyên sơ." Người đàn ông trung niên cười nói: "Tôi biết cậu nhất định sẽ cảm thấy hứng thú với món đồ này."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, sau đó hỏi: "Anh muốn bán bao nhiêu?"
Người đàn ông trung niên giơ ra năm ngón tay: "Năm vạn tiền xu lạc viên."
Nghe vậy, Tô Hiểu nhíu mày.
Năm vạn tiền xu lạc viên, cái giá này không hề rẻ.
Nhưng mảnh vỡ nguyên sơ này đúng là thứ hắn đang cần.
Dù sao, hắn đã thu thập được không ít mảnh vỡ nguyên sơ, chỉ cần gom đủ, là có thể hợp thành một vật phẩm hoàn chỉnh.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu gật đầu: "Được, tôi mua."
Nói xong, hắn lấy ra năm vạn tiền xu lạc viên từ trong túi, đưa cho người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên nhận lấy tiền xu, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.
"Được rồi, món đồ này thuộc về cậu."
Nói xong, người đàn ông trung niên đưa mảnh vỡ nguyên sơ cho Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhận lấy mảnh vỡ nguyên sơ, cất vào trong túi.
Sau đó, hắn không tiếp tục dừng lại, xoay người rời đi.
Đi được một đoạn, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước.
Hắn quay đầu nhìn về phía bóng lưng người đàn ông trung niên đang rời đi, trong mắt lóe lên một tia suy tư.
Hắn luôn cảm thấy, người đàn ông trung niên này có chút kỳ lạ.
Nhưng đến tột cùng kỳ lạ ở chỗ nào, hắn lại nói không nên lời.
Tô Hiểu lắc đầu, thu hồi suy nghĩ.
Xem ra, lần sau gặp lại người đàn ông trung niên này, phải cẩn thận một chút.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu xoay người, bước nhanh rời khỏi giao dịch thị trường.