Chapter 9: Linh Ảnh Thể Chất (Kỹ Năng Bị Động) X.

⏱ ~7 min read

Chapter 9: Linh Ảnh Thể Chất (Kỹ Năng Bị Động) X.

Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang kiểm tra thuộc tính của mình. Sau khi trải qua trận chiến với kẻ địch mạnh, hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể.

"Linh Ảnh Thể Chất (Kỹ năng bị động) X: Tăng 30% tốc độ di chuyển, tăng 20% tốc độ phản ứng, tăng 15% khả năng né tránh. Khi ở trong trạng thái chiến đấu, mỗi lần né tránh thành công đòn tấn công của kẻ địch, sẽ hồi phục 5% sinh mệnh lực."

Tô Hiểu nhìn dòng chữ hiện ra trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên. Kỹ năng bị động này đã được tăng lên cấp X, hiệu quả vượt xa trước đây. Với thân thủ vốn đã nhanh nhẹn của hắn, việc né tránh đòn tấn công gần như là bản năng, giờ đây còn có thêm hiệu quả hồi phục, chiến lực của hắn lại tăng lên một bậc.

"Xem ra lần này kiếm được không ít."

Hắn mở giao diện thuộc tính, kiểm tra chi tiết:

Tên: Tô Hiểu
Thân phận: Khế Ước Giả Bát Giai
Sinh Mệnh Lực: 100%
Pháp Lực: 100%

Thuộc tính chân thực:
- Sức mạnh: 120 điểm
- Nhanh nhẹn: 150 điểm
- Thể lực: 110 điểm
- Trí tuệ: 85 điểm
- Sức hút: 20 điểm
- May mắn: 15 điểm

Kỹ năng chính:
- Nhẫn Đạo Đao (Cấp Tông Sư): Đã đạt đến cảnh giới tông sư, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt.
- Linh Ảnh Thể Chất (Bị động) X: Tăng tốc độ di chuyển, phản ứng, né tránh.
- Thanh Cương Ảnh (Bị động): Tăng khả năng phòng ngự, giảm sát thương nhận vào.
- Đoạn Hồn Ảnh (Chủ động): Tấn công mạnh mẽ, xuyên thấu phòng ngự của kẻ địch.

"Thuộc tính nhanh nhẹn đã đạt 150 điểm, vượt xa tiêu chuẩn của Bát Giai. Xem ra sau trận chiến lần này, thực lực của ta lại tăng lên không ít."

Tô Hiểu gật đầu hài lòng. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Bầu trời đã chuyển sang màu tối, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch.

"Đã đến lúc đi tìm Bạch Dạ tiên sinh."

Hắn rời khỏi phòng riêng, đi dọc theo hành lang dài. Trên đường đi, hắn gặp vài khế ước giả khác, bọn họ nhìn thấy hắn đều lộ ra vẻ kính nể. Dù sao, Tô Hiểu cũng là một trong những cường giả nổi danh nhất ở Luân Hồi Lạc Viên.

Đi đến cuối hành lang, hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại. Trên cửa có khắc một biểu tượng kỳ lạ, đó là dấu hiệu của Diệt Pháp Trận Doanh.

"Cốc cốc cốc."

"Cửa không khóa, vào đi."

Từ bên trong truyền ra một giọng nói trầm ổn. Tô Hiểu đẩy cửa bước vào, bên trong là một căn phòng rộng rãi, được bày trí đơn giản nhưng tinh tế. Một người đàn ông trung niên đang ngồi trước bàn làm việc, trước mặt là một xấp tài liệu dày cộp.

Người đàn ông này chính là Bạch Dạ, một trong những trưởng lão của Diệt Pháp Trận Doanh, cũng là người đã dẫn dắt Tô Hiểu bước vào con đường Diệt Pháp.

"Ngươi đến rồi à." Bạch Dạ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như đao, "Ta nghe nói lần này ngươi gặp phải không ít phiền phức?"

"Ừm, gặp phải một kẻ thú vị." Tô Hiểu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, "Hắn tự xưng là Sứ Đồ Bạch Kim, thực lực không tệ."

"Sứ Đồ Bạch Kim?" Bạch Dạ nhíu mày, "Bọn họ là tay sai của Chúa Tể Vực Sâu, xuất hiện ở đây có nghĩa là..."

"Ta đã xử lý xong." Tô Hiểu cắt ngang lời hắn, "Không cần lo lắng."

Bạch Dạ nhìn Tô Hiểu một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. Hắn biết rõ thực lực của Tô Hiểu, nếu hắn nói đã xử lý xong, vậy thì chắc chắn không còn vấn đề gì.

"Được, vậy thì chuyện này coi như xong." Bạch Dạ đẩy một xấp tài liệu về phía Tô Hiểu, "Đây là tình báo mới nhất về Thế Giới Nguyên Sinh lần này. Ngươi xem qua đi."

Tô Hiểu cầm lấy tài liệu, lật nhanh vài trang. Bên trên ghi chép chi tiết về thế giới sắp tới, bao gồm địa hình, thế lực, nguy hiểm tiềm ẩn...

"Thế Giới Chiến Tranh?" Tô Hiểu nhướng mày, "Xem ra lần này sẽ không yên bình."

"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu, "Thế giới này đang trong thời kỳ chiến loạn, các thế lực lớn tranh giành lẫn nhau. Ngươi đến đó phải cẩn thận, đừng để bị cuốn vào cuộc chiến giữa bọn họ."

"Ta hiểu." Tô Hiểu gấp tài liệu lại, đứng dậy, "Nếu không còn chuyện gì khác, ta đi chuẩn bị trước."

"Khoan đã." Bạch Dạ gọi hắn lại, "Có một chuyện ta cần nhắc ngươi. Lần này, bên phía Thánh Quang Lạc Viên cũng sẽ cử người đến thế giới này. Ngươi nên cẩn thận với bọn họ."

"Thánh Quang Lạc Viên?" Tô Hiểu khẽ nhíu mày, "Bọn họ cũng nhúng tay vào?"

"Ừm, nghe nói lần này bọn họ phái ra một vị đại nhân vật." Bạch Dạ trầm giọng nói, "Cụ thể là ai thì ta cũng không rõ, nhưng ngươi phải cẩn thận."

"Được, ta nhớ rồi." Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời khỏi phòng.

Trở lại phòng riêng, Tô Hiểu bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi lần này. Hắn kiểm tra lại toàn bộ trang bị, vật phẩm tiêu hao, xác nhận không thiếu thứ gì.

"Đã lâu rồi không đến Thế Giới Chiến Tranh." Tô Hiểu lẩm bẩm, "Không biết lần này sẽ gặp phải những kẻ thú vị nào."

Hắn đeo thanh trường đao bên hông, khoác lên người bộ áo choàng màu đen, che khuất gương mặt. Sau đó, hắn mở giao diện hệ thống, lựa chọn truyền tống.

"Bắt đầu truyền tống đến Thế Giới Chiến Tranh."

Một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Khi ánh sáng tan biến, Tô Hiểu đã biến mất khỏi phòng riêng.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, trước mặt là một khung cảnh hoàn toàn khác. Bầu trời đỏ rực như máu, mặt đất nứt nẻ, xa xa là những tòa thành trì đổ nát, khói lửa bốc lên nghi ngút.

"Đúng là Thế Giới Chiến Tranh." Tô Hiểu nhìn quanh một lượt, "Không khí này thật quen thuộc."

Hắn vừa định rời đi, thì đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm từ phía xa. Hắn lập tức ẩn mình vào bóng tối, quan sát cẩn thận.

Từ phía chân trời, một đội kỵ binh đang phi nước đại về phía này. Bọn họ mặc giáp trụ đen tuyền, trên tay cầm trường thương, khí thế hung hãn.

"Lang Kỵ Binh Quân Đoàn?" Tô Hiểu nhận ra thân phận của bọn họ, "Xem ra ta đã đến đúng nơi rồi."

Hắn không vội hành động, mà đứng yên quan sát. Đội kỵ binh này chạy qua cách hắn không xa, hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

"Chiến tranh đang diễn ra ác liệt." Tô Hiểu thì thầm, "Xem ra lần này sẽ có không ít cơ hội."

Hắn xoay người, đi về hướng ngược lại với đội kỵ binh. Theo tình báo, gần đây có một tòa thành nhỏ, nơi đó có thể tìm được thông tin về thế giới này.

Đi được khoảng nửa giờ, Tô Hiểu nhìn thấy một tòa thành nhỏ hiện ra trước mắt. Tường thành đã có dấu hiệu đổ nát, nhưng vẫn còn người qua lại trên cổng thành.

Hắn hóa trang thành một lữ khách bình thường, trà trộn vào dòng người tiến vào thành. Bên trong thành, không khí có vẻ căng thẳng, người dân đi lại vội vã, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ lo lắng.

Tô Hiểu tìm đến một quán rượu nhỏ, ngồi xuống góc khuất, gọi một ly rượu. Hắn lắng tai nghe những câu chuyện xung quanh, thu thập tình báo.

"Nghe nói phía Bắc lại có chiến sự rồi."

"Đúng vậy, lần này là Lang Kỵ Binh Quân Đoàn tấn công thành Hắc Thạch."

"Thành Hắc Thạch? Đó không phải là nơi trấn giữ của Đại Lãnh Chúa sao?"

"Đại Lãnh Chúa? Hắn đã chết từ lâu rồi. Bây giờ thành Hắc Thạch do con gái hắn trấn giữ."

"Ôi trời, một cô gái trẻ tuổi như vậy..."

Tô Hiểu lẳng lặng nghe, ghi nhớ những thông tin quan trọng. Thành Hắc Thạch, Đại Lãnh Chúa, con gái hắn... Xem ra nơi này có không ít chuyện thú vị.

Hắn uống cạn ly rượu, đặt mấy đồng tiền xu lên bàn, rồi đứng dậy rời khỏi quán rượu. Hắn quyết định đến thành Hắc Thạch xem sao, có lẽ ở đó sẽ tìm được cơ hội.

Vừa ra khỏi thành, Tô Hiểu liền cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Hắn dừng bước, quay đầu nhìn về phía sau.

Một bóng người đang đứng trên nóc nhà, ánh mắt nhìn hắn chăm chú. Người đó mặc một bộ trang phục màu trắng, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ.

"Quý Ông Xám?" Tô Hiểu nhận ra người đó, khẽ nhíu mày.

"Tô Hiểu, lâu rồi không gặp." Quý Ông Xám nhảy xuống khỏi nóc nhà, đứng cách hắn khoảng mười mét, "Không ngờ lần này ngươi cũng đến Thế Giới Chiến Tranh."

"Ngươi đến đây làm gì?" Tô Hiểu lạnh giọng hỏi, tay đã đặt lên chuôi đao.

"Đừng căng thẳng như vậy." Quý Ông Xám giơ hai tay lên, ra vẻ vô hại, "Lần này ta không có ác ý. Ta chỉ muốn nhắc ngươi một câu, ở thế giới này có một thứ mà ngươi sẽ rất hứng thú."

"Thứ gì?"

"Khởi Nguyên Thạch." Quý Ông Xám nói ra hai chữ này, rồi xoay người biến mất trong bóng tối, "Nếu ngươi muốn biết thêm, hãy đến thành Hắc Thạch. Ở đó, ngươi sẽ tìm được đáp án."

Tô Hiểu nhìn theo bóng lưng biến mất của Quý Ông Xám, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư. Khởi Nguyên Thạch... Đó là một trong những vật phẩm quan trọng nhất trong Luân Hồi Lạc Viên, có thể tăng cường thực lực của khế ước giả lên một tầm cao mới.

"Xem ra lần này đến thành Hắc Thạch là đúng rồi." Tô Hiểu thì thầm, rồi bước nhanh về phía Bắc.

Bóng dáng hắn dần khuất trong màn đêm, phía xa xa, ánh lửa của thành Hắc Thạch đang cháy rực, như đang chờ đợi một trận chiến mới.