5. Thánh Ca Đoàn (Trái Tim Thánh Nhất sau khi 30 thành viên dung hợp).

⏱ ~6 min read

5. Thánh Ca Đoàn (Trái Tim Thánh Nhất sau khi 30 thành viên dung hợp).

---

Bên trong đại sảnh giao dịch, Bạch Dạ đang đứng trước một quầy hàng, ánh mắt quét qua các vật phẩm trên quầy.

Đây là một quầy hàng do một Khế Ước Giả cấp thấp bày ra, bên trên chỉ có vài món đồ lặt vặt, không có gì đáng chú ý.

Bạch Dạ chỉ liếc nhìn một cái rồi rời đi.

Hắn cũng không phải đến đây để mua đồ, mà là đang chờ đợi điều gì đó.

Quả nhiên, không lâu sau, một thân ảnh mặc áo choàng đen xuất hiện bên cạnh hắn.

"Ngươi đến rồi." Bạch Dạ không quay đầu lại, giọng nói bình tĩnh.

"Ừm." Người nọ gật đầu, kéo mũ áo choàng xuống, lộ ra khuôn mặt quen thuộc — chính là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.

"Đã điều tra rõ chưa?" Bạch Dạ hỏi.

"Đã rõ." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, thấp giọng nói: "Thánh Ca Đoàn lần này tổng cộng có 30 thành viên, sau khi dung hợp, hình thành một sinh vật kỳ dị gọi là 'Trái Tim Thánh Nhất'."

"Trái Tim Thánh Nhất?" Bạch Dạ nhướng mày.

"Đúng vậy." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư tiếp tục: "Sinh vật này có thực lực rất mạnh, đã đạt đến cấp Bát Giai, hơn nữa còn có năng lực đặc thù — nó có thể hấp thụ lực lượng của những kẻ địch xung quanh để tăng cường cho bản thân."

"Ừm." Bạch Dạ gật đầu, không có biểu cảm gì.

"Ngươi không lo lắng sao?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư có chút kinh ngạc: "Đó chính là cấp Bát Giai đấy, hơn nữa còn là sinh vật dung hợp, thực lực tuyệt đối không tầm thường."

"Lo lắng thì có ích gì?" Bạch Dạ lạnh nhạt nói: "Đã xác định được vị trí của nó chưa?"

"Đã xác định." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lấy ra một tấm bản đồ, chỉ vào một vị trí: "Nó đang ở khu vực phía đông của tòa thành, trong một giáo đường bỏ hoang."

"Được." Bạch Dạ gật đầu, xoay người rời đi.

"Khoan đã." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gọi hắn lại: "Ngươi định một mình đi sao?"

"Ừm." Bạch Dạ không quay đầu lại.

"Ngươi điên rồi!" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhíu mày: "Đó là cấp Bát Giai, ngươi mới chỉ là cấp Thất Giai, chênh lệch một cấp lớn như vậy..."

"Ta biết." Bạch Dạ dừng bước, quay đầu nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư: "Nhưng ngươi có biết vì sao ta có thể sống đến bây giờ không?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư sửng sốt.

"Bởi vì ta chưa bao giờ trốn tránh khiêu chiến." Bạch Dạ nói xong, tiếp tục bước về phía trước.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn bóng lưng hắn, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

"Đúng là một kẻ điên..." Hắn lẩm bẩm, nhưng vẫn đuổi theo.

---

Giáo đường bỏ hoang nằm ở phía đông của tòa thành, xung quanh vắng vẻ không một bóng người.

Bạch Dạ đứng trước cửa giáo đường, ánh mắt nhìn chăm chú vào bên trong.

Bên trong giáo đường tối đen như mực, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt chiếu rọi từ khe hở trên mái nhà.

"Ở đây sao?" Bạch Dạ thì thầm, chậm rãi bước vào.

Khi hắn bước vào giáo đường, một luồng khí tức kinh khủng lập tức bao phủ lấy hắn.

Đó là một loại khí tức áp bách đến từ linh hồn, khiến người ta không khỏi run rẩy.

Bạch Dạ nhíu mày, nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Ở sâu trong giáo đường, một khối thịt khổng lồ đang chậm rãi nhúc nhích.

Khối thịt này có màu đỏ sẫm, trên bề mặt hiện rõ vô số khuôn mặt người, những khuôn mặt này đều đang vặn vẹo, phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.

"Trái Tim Thánh Nhất..." Bạch Dạ nhìn chằm chằm khối thịt khổng lồ, ánh mắt lạnh lùng.

Khối thịt khổng lồ dường như cảm nhận được sự xuất hiện của Bạch Dạ, chậm rãi xoay chuyển, lộ ra một con mắt khổng lồ ở chính giữa.

Con mắt kia có màu đỏ tươi, bên trong tràn ngập sự điên cuồng và khát máu.

"Ngươi... là... ai..." Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong khối thịt, giống như vô số người đang đồng thanh nói chuyện.

"Người săn giết ngươi." Bạch Dạ rút ra Nhẫn Đạo Đao, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

"Ha ha ha..." Khối thịt khổng lồ phát ra tiếng cười quái dị: "Một kẻ cấp Thất Giai mà cũng dám đến săn giết ta? Thật là buồn cười!"

Nói xong, khối thịt khổng lồ đột nhiên bùng nổ, vô số xúc tu lao về phía Bạch Dạ.

Bạch Dạ khẽ nghiêng người, né tránh đòn tấn công của xúc tu, đồng thời vung đao chém về phía một xúc tu.

"Choang!"

Lưỡi đao chém vào xúc tu, phát ra âm thanh như kim loại va chạm.

"Ừm?" Bạch Dạ nhíu mày, xúc tu này cứng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

"Không có tác dụng đâu." Khối thịt khổng lồ cười lạnh: "Thân thể của ta đã được cường hóa, phòng ngự của ngươi căn bản không phá nổi!"

"Vậy sao?" Bạch Dạ lạnh nhạt nói, trong mắt lóe lên ánh sáng xanh lam.

Năng Lượng Thanh Cương Ảnh!

Lưỡi đao đột nhiên bao phủ một tầng ánh sáng xanh lam, sau đó chém mạnh về phía xúc tu.

"Phụt!"

Lần này, xúc tu bị chém đứt, máu đỏ tươi bắn ra.

"Gì?!" Khối thịt khổng lồ kinh ngạc: "Ngươi có thể phá vỡ phòng ngự của ta?!"

"Phòng ngự của ngươi, ở trước mặt ta, chẳng khác gì tờ giấy." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, tiếp tục tiến về phía trước.

"Ngươi đang tìm cái chết!" Khối thịt khổng lồ nổi giận, toàn bộ xúc tu đồng loạt lao về phía Bạch Dạ.

Bạch Dạ không hề nao núng, thân hình linh hoạt né tránh giữa vô số xúc tu, đồng thời liên tục vung đao chém.

Mỗi một đao đều mang theo Năng Lượng Thanh Cương Ảnh, có thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự của xúc tu.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, xung quanh Bạch Dạ đã chất đầy xúc tu bị chém đứt.

"Không thể nào!" Khối thịt khổng lồ gầm lên giận dữ: "Ngươi rốt cuộc là ai?!"

"Ta đã nói rồi." Bạch Dạ dừng bước, ngẩng đầu nhìn con mắt khổng lồ: "Ta là người săn giết ngươi."

Nói xong, hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.

Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!

Một đao mang màu xanh lục xuất hiện, chém thẳng về phía con mắt khổng lồ.

"Phụt!"

Con mắt khổng lồ bị chém làm đôi, máu đỏ tươi bắn ra khắp nơi.

"AAAA!!!" Khối thịt khổng lồ phát ra tiếng gào thét thảm thiết, thân thể bắt đầu vặn vẹo dữ dội.

"Đừng hòng thoát!" Bạch Dạ lạnh lùng nói, tiếp tục vung đao chém.

Dưới sự tấn công liên tục của hắn, khối thịt khổng lồ dần dần co rút lại, cuối cùng hóa thành một quả cầu thịt nhỏ.

Quả cầu thịt nhỏ này có màu đỏ sẫm, trên bề mặt hiện rõ vô số khuôn mặt người, nhưng những khuôn mặt này đều đã trở nên mơ hồ.

"Đây chính là Trái Tim Thánh Nhất sao?" Bạch Dạ nhặt quả cầu thịt lên, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.

Hắn có thể cảm nhận được bên trong quả cầu thịt này ẩn chứa một luồng năng lượng khổng lồ, nếu có thể hấp thụ, chắc chắn sẽ tăng cường thực lực rất nhiều.

Nhưng hắn cũng biết, thứ này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.

"Thu hồi trước đã." Bạch Dạ cất quả cầu thịt vào không gian, sau đó xoay người rời khỏi giáo đường.

Khi hắn bước ra khỏi giáo đường, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang đứng đợi bên ngoài.

"Ngươi... ngươi thật sự giết nó rồi?" Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn Bạch Dạ với ánh mắt như nhìn thấy quái vật.

"Ừm." Bạch Dạ gật đầu, không nói thêm gì.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư há miệng, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Đúng là một kẻ điên..."

Bạch Dạ không để ý đến hắn, trực tiếp rời đi.

Hắn phải nhanh chóng xử lý Trái Tim Thánh Nhất này, tránh đêm dài lắm mộng.