Chương 6: Tập Hợp Thể Tội Ác (Trước Khi Bị Sơ Đại Thánh Nữ Trọng Thương).

⏱ ~4 min read

Chương 6: Tập Hợp Thể Tội Ác (Trước Khi Bị Sơ Đại Thánh Nữ Trọng Thương).

Trong bóng tối vô tận, một khối vật chất khổng lồ đang chậm rãi ngưng tụ. Nó không có hình dạng cố định, lúc thì như một khối thịt nhão đang co giật, lúc thì hóa thành vô số khuôn mặt người đang gào thét trong đau đớn. Những khuôn mặt đó có già có trẻ, có nam có nữ, nhưng tất cả đều mang biểu cảm thống khổ cùng cực, như đang chịu đựng sự dày vò không bao giờ dứt.

Khối vật chất này chính là tập hợp thể của vô số tội ác, được hình thành từ sự ngưng tụ của những linh hồn đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ. Chúng bị trói buộc vĩnh viễn trong hình hài quái dị này, không thể giải thoát, không thể siêu thoát.

Một luồng sáng yếu ớt từ đâu đó chiếu rọi xuống, làm lộ ra một phần bề mặt của khối vật chất. Trên đó có vô số những đường vân kỳ dị, giống như những dòng chữ cổ xưa đang chuyển động. Những đường vân này phát ra ánh sáng màu tím đậm, tản mát ra một loại khí tức khiến người ta cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.

Đột nhiên, khối vật chất bắt đầu run rẩy dữ dội. Một khuôn mặt khổng lồ từ từ nhô lên từ bên trong, đôi mắt nó mở to, phát ra ánh sáng đỏ rực như máu. Khuôn mặt này nhìn về phía xa xăm, nơi có một tòa thánh điện cổ kính đang tỏa ra hào quang màu vàng kim.

"Thánh Nữ..." Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ bên trong khối vật chất, mang theo sự căm hận vô tận: "Ngươi đã phong ấn ta bao nhiêu năm rồi?"

Không có ai trả lời. Chỉ có tiếng gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Khối vật chất lại bắt đầu co rút, vô số những xúc tu nhỏ từ bề mặt nhô ra, quẫy đạp trong không trung. Mỗi một xúc tu đều mang theo một linh hồn đang gào khóc, chúng cố gắng giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc của khối vật chất.

"Ta sẽ thoát ra..." Giọng nói đó lại vang lên, lần này mang theo sự điên cuồng: "Ta sẽ tìm được ngươi, rồi nuốt chửng linh hồn của ngươi!"

Những đường vân màu tím trên bề mặt khối vật chất bắt đầu sáng lên rực rỡ hơn, như đang phản ứng lại với sự phẫn nộ của chủ nhân. Từng đợt sóng năng lượng màu đen lan tỏa ra xung quanh, làm cho không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

Nhưng ngay lúc đó, một luồng sáng màu vàng kim từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy khối vật chất. Luồng sáng này mang theo một loại lực lượng thần thánh, khiến cho những đường vân màu tím trên bề mặt khối vật chất lập tức tối sầm lại.

"Không!" Khối vật chất gầm lên dữ dội, vô số khuôn mặt trên bề mặt đồng loạt há miệng gào thét: "Ta sẽ không bị phong ấn mãi mãi!"

Luồng sáng màu vàng kim ngày càng mạnh mẽ, ép khối vật chất từ từ chìm xuống. Những xúc tu nhỏ bị đốt cháy, những khuôn mặt đang gào thét cũng dần dần biến mất. Cuối cùng, khối vật chất hoàn toàn bị đẩy vào một vực sâu không đáy, chỉ còn lại tiếng gầm gừ không cam lòng vang vọng trong không gian.

"Ta sẽ trở lại..."

Tiếng nói đó dần dần yếu đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Không gian lại trở về với sự tĩnh lặng, chỉ còn lại những tàn dư năng lượng màu tím đang phiêu tán trong không trung, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của một mối đe dọa khủng khiếp.

Ở một nơi xa xôi khác, trong một tòa thánh điện cổ kính, một nữ tử mặc áo trắng đang đứng trước cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xăm. Trên khuôn mặt nàng hiện lên một tia mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

"Ngươi vẫn chưa từ bỏ sao?" Nàng khẽ thì thầm: "Dù có bao nhiêu lần bị phong ấn, ngươi vẫn cố gắng tìm cách thoát ra..."

Nàng đưa tay lên, nhìn vào lòng bàn tay của mình. Trên đó có một vết sẹo hình tròn, đang phát ra ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt. Đây chính là dấu ấn phong ấn mà nàng đã dùng để trấn áp khối vật chất kia.

"Lần này, ta sẽ không để ngươi có cơ hội thoát ra nữa." Nàng nói, giọng nói mang theo sự quyết tâm: "Dù phải hy sinh tất cả, ta cũng sẽ bảo vệ thế giới này khỏi sự tàn phá của ngươi."

Nàng xoay người, đi về phía sâu trong thánh điện. Phía sau nàng, ánh sáng màu vàng kim từ trên trời chiếu xuống, bao phủ lấy toàn bộ tòa thánh điện, như một lớp bảo vệ vô hình.

Nhưng trong bóng tối nơi sâu thẳm, khối vật chất kia vẫn đang âm thầm tích tụ sức mạnh. Nó biết rằng thời gian của nó sẽ đến, chỉ cần nó đủ kiên nhẫn...

"Ta sẽ chờ..." Giọng nói đó vang lên trong bóng tối, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: "Ta sẽ chờ cho đến khi ngươi yếu đi, rồi ta sẽ thoát ra, và nuốt chửng tất cả..."