Chapter 8: Chiến Sĩ Lạc Đàn (Tử Trận Trên Chiến Trường Vực Sâu).

⏱ ~7 min read

Chapter 8: Chiến Sĩ Lạc Đàn (Tử Trận Trên Chiến Trường Vực Sâu).

Trong bóng tối vô tận, một thân ảnh đang lặng lẽ đứng giữa chiến trường hoang tàn. Xung quanh hắn là những xác chết của sinh vật vực sâu, máu của chúng vẫn còn bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

Tô Hiểu đứng đó, trên người phủ đầy vết thương, máu tươi thấm ướt cả chiến bào. Nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng ngời, ánh nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía xa xa nơi có những tia sáng le lói.

"Đã lâu rồi..." Hắn khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì chiến đấu liên miên.

Đây là chiến trường vực sâu, nơi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng phải dè chừng. Nhưng Tô Hiểu đã ở đây suốt ba tháng, chiến đấu không ngừng nghỉ, săn giết những sinh vật vực sâu xuất hiện từng đợt.

Hắn là một kẻ lạc đàn.

Không thuộc về bất kỳ thế lực nào, không có đồng đội bên cạnh, chỉ có một mình hắn cùng thanh trường đao đã theo hắn qua bao trận chiến.

"Ầm!"

Mặt đất rung chuyển, một con cự thú vực sâu lao ra từ bóng tối. Nó cao hơn mười mét, toàn thân phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục.

Tô Hiểu không hề nao núng. Hắn nắm chặt chuôi đao, thân hình hơi khom xuống, chuẩn bị nghênh chiến.

"Đến rồi thì đừng nghĩ đến chuyện quay về."

Thanh đao trong tay hắn sáng lên một tầng ánh sáng xanh lạnh lẽo - năng lượng thanh cương ảnh.

Cự thú gầm lên một tiếng chấn động, lao thẳng về phía hắn với tốc độ kinh người. Mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất nứt toác, tạo thành những vết nứt sâu hoắm.

Tô Hiểu không tránh không né, hắn lao thẳng về phía trước, thân hình như một mũi tên xé toạc màn đêm.

"Rắc!"

Tiếng xương gãy vang lên thanh thúy. Thanh đao của Tô Hiểu đã xuyên qua lớp vảy cứng rắn của cự thú, cắm sâu vào thân thể nó.

Cự thú gào thét đau đớn, vùng vẫy điên cuồng. Nhưng Tô Hiểu không buông tay, hắn dùng toàn bộ sức lực, đẩy thanh đao sâu hơn nữa.

"Chết đi!"

Hắn gầm lên, năng lượng thanh cương ảnh bùng nổ, thiêu đốt từ bên trong con cự thú.

Một tiếng nổ lớn vang lên, con cự thú vỡ tan thành từng mảnh, máu thịt văng khắp nơi. Tô Hiểu đứng giữa cơn mưa máu, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Hắn nhìn xuống cánh tay đang run rẩy của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ.

"Thân thể này... sắp đến giới hạn rồi sao?"

Hắn lục tìm trong người, lấy ra một lọ thuốc hồi phục, uống cạn. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, những vết thương bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là biện pháp tạm thời. Thuốc hồi phục không thể giải quyết vấn đề gốc rễ - hắn đã chiến đấu quá lâu, tiêu hao quá nhiều.

"Đã đến lúc phải rời khỏi đây rồi."

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có một vệt sáng mờ nhạt đang dần hiện ra. Đó là lối ra của chiến trường vực sâu.

Nhưng giữa hắn và lối ra đó, là vô số sinh vật vực sâu đang chờ đợi.

"Ha..." Hắn cười khẽ, nắm chặt thanh đao trong tay. "Xem ra hôm nay không thể nhẹ nhàng rời đi được rồi."

Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều vững vàng như núi. Dù phía trước là biển máu, hắn vẫn sẽ tiến lên.

Bởi vì hắn là Tô Hiểu.

Một kẻ lạc đàn, nhưng chưa bao giờ lùi bước.

...

Ba giờ sau, Tô Hiểu đứng trước lối ra của chiến trường vực sâu. Trên người hắn không còn một chỗ lành lặn, máu tươi không ngừng chảy ra từ những vết thương sâu hoắm.

Nhưng hắn vẫn đứng đó, đứng thẳng như một thanh kiếm.

Phía sau hắn, là một vùng đất hoang tàn ngập tràn xác chết của sinh vật vực sâu. Hàng trăm, hàng ngàn con - tất cả đều chết dưới lưỡi đao của hắn.

"Cuối cùng... cũng đến được đây rồi."

Hắn đưa tay chạm vào màn sáng trước mặt, cảm nhận được nguồn năng lượng ấm áp từ bên trong truyền ra.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau:

"Ngươi nghĩ ngươi có thể rời đi dễ dàng như vậy sao?"

Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người đang đứng trên đống xác chết. Đó là một nam nhân mặc áo bào đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường.

"Ta là người canh giữ nơi này." Nam nhân mặt nạ chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực khủng khiếp. "Ngươi đã giết quá nhiều sinh vật vực sâu, phá vỡ sự cân bằng nơi đây. Ta không thể để ngươi rời đi."

Tô Hiểu nhíu mày, cảm nhận được khí tức của đối phương - mạnh hơn hắn rất nhiều.

"Vậy thì..." Hắn giơ thanh đao lên, ánh mắt kiên định. "Chỉ còn cách đánh thôi."

Nam nhân mặt nạ khẽ lắc đầu: "Ngươi đã kiệt sức rồi. Ngươi không phải là đối thủ của ta."

"Có thử mới biết được."

Tô Hiểu lao về phía trước, thanh đao vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung.

Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!

Một luồng kiếm khí màu xanh lam bùng nổ, xé toạc không gian, lao thẳng về phía nam nhân mặt nạ.

Nam nhân mặt nạ đứng yên bất động, chỉ đưa một tay lên đỡ. Kiếm khí chạm vào lòng bàn tay hắn, phát ra một tiếng vang chói tai, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.

"Quá yếu." Nam nhân mặt nạ lắc đầu. "Ngươi ngay cả một phần sức mạnh thực sự của ta cũng không thể phá vỡ."

Tô Hiểu không nản lòng, hắn tiếp tục tấn công. Nhận Đạo Đao · Thời, Nhận Đạo Đao · Cực - tất cả những chiêu thức mạnh nhất của hắn đều được tung ra.

Nhưng tất cả đều vô dụng.

Nam nhân mặt nạ như một bức tường thành không thể phá vỡ, mọi đòn tấn công đều bị hắn hóa giải một cách dễ dàng.

"Đã nói rồi, ngươi không phải là đối thủ của ta." Nam nhân mặt nạ vung tay lên, một luồng năng lượng đen tối bắn thẳng về phía Tô Hiểu.

"Rầm!"

Tô Hiểu bị đánh bay, thân thể đập mạnh vào một tảng đá lớn, khiến nó vỡ tan thành nhiều mảnh.

Hắn nằm trong đống đá vụn, máu tươi không ngừng chảy ra từ miệng. Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nhưng hắn vẫn cố gắng đứng dậy.

"Đứng yên đó đi." Nam nhân mặt nạ chậm rãi bước tới. "Ngươi đã chiến đấu đủ rồi. Hãy an nghỉ đi."

"An nghỉ?" Tô Hiểu cười khẩy, lau máu trên khóe miệng. "Ta chưa bao giờ biết đến hai chữ an nghỉ."

Hắn đứng dậy, dù cơ thể đang run rẩy, dù sức lực đã cạn kiệt, hắn vẫn đứng thẳng.

"Ta đến từ Luân Hồi Lạc Viên." Hắn nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng kiên định. "Ta là khế ước giả. Ta đã vượt qua vô số thế giới, giết vô số kẻ địch. Ngươi nghĩ một nơi như thế này có thể giữ chân ta sao?"

Nam nhân mặt nạ khựng lại, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Luân Hồi Lạc Viên? Ngươi là khế ước giả của Luân Hồi Lạc Viên?"

"Không sai." Tô Hiểu nắm chặt thanh đao, năng lượng thanh cương ảnh lần nữa bùng cháy. "Và ta sẽ không chết ở đây."

Hắn lao về phía trước lần nữa, lần này với tốc độ nhanh hơn, mạnh hơn bao giờ hết.

Nam nhân mặt nạ giơ tay lên định đỡ, nhưng lần này, thanh đao của Tô Hiểu không hề bị chặn lại.

"Phập!"

Thanh đao xuyên qua lòng bàn tay nam nhân mặt nạ, cắm sâu vào vai hắn.

Nam nhân mặt nạ trợn mắt kinh ngạc, không thể tin nổi những gì đang xảy ra.

"Ngươi..."

"Ta đã nói rồi." Tô Hiểu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Ta sẽ không chết ở đây."

Hắn rút đao ra, lùi lại vài bước, rồi xoay người lao thẳng về phía lối ra.

Nam nhân mặt nạ đứng đó, nhìn theo bóng lưng hắn biến mất trong màn sáng, không hề đuổi theo.

"Thú vị..." Hắn khẽ thì thầm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. "Thật là một kẻ thú vị."

...

Tô Hiểu bước ra khỏi chiến trường vực sâu, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên người hắn, mang theo hơi ấm dễ chịu.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào phổi.

"Đã ra được rồi..."

Hắn mở mắt ra, nhìn về phía xa xa - nơi có thành phố của Luân Hồi Lạc Viên đang sừng sững đứng đó.

"Đã đến lúc trở về rồi."

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định. Dù cơ thể đầy thương tích, dù sức lực đã cạn kiệt, nhưng tinh thần của hắn vẫn chưa bao giờ gục ngã.

Bởi vì hắn là Tô Hiểu.

Một kẻ lạc đàn, nhưng chưa bao giờ lùi bước.

Một chiến sĩ, đã tử chiến trên chiến trường vực sâu, và đã chiến thắng.