Chương 7: Thánh Tế Tự (Trạng Thái Dã Thú · Toàn Khai).
Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ rực như máu đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Tô Hiểu đứng yên tại chỗ, ánh mắt giao nhau với đôi mắt đỏ kia trong bóng đêm. Không khí xung quanh bỗng trở nên ngưng trọng, một cỗ khí tức nguy hiểm đang lan tỏa từ trong bóng tối.
"Grào..."
Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, tựa như tiếng rên rỉ phát ra từ sâu trong cổ họng của dã thú. Theo tiếng gầm đó, thân ảnh trong bóng tối chậm rãi bước ra.
Đó là một sinh vật cao lớn, toàn thân phủ đầy lông lá dày đặc, hình dáng tựa như một con sói khổng lồ đứng bằng hai chân. Nhưng điểm khác biệt với sói bình thường là trên người nó khoác một bộ trường bào màu xám tro, trên trường bào còn thêu những hoa văn kỳ dị phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Thánh Tế Tự..."
Tô Hiểu nhận ra thân phận của đối phương. Đây là một trong những cường giả đứng đầu của giáo phái bóng tối, được mệnh danh là tồn tại mạnh nhất dưới quyền Đại Chủ Giáo Vực Sâu.
"Ngươi chính là kẻ đã giết chết đại nhân?"
Thánh Tế Tự lên tiếng, thanh âm khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát, mang theo một cỗ sát khí nồng đậm.
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lẳng lặng rút ra Nhẫn Đạo Đao sau lưng. Hắn biết rõ, hôm nay trận chiến này không thể tránh khỏi.
"Không nói lời nào sao? Vậy thì đi chết đi!"
Thánh Tế Tự gầm lên một tiếng, thân hình bỗng nhiên bành trướng. Lông lá trên người hắn dựng đứng, móng vuốt sắc bén lộ ra khỏi đầu ngón tay, toàn thân tản ra một cỗ khí tức hung bạo.
Trạng thái dã thú · toàn khai!
Trong nháy mắt, Thánh Tế Tự lao tới như một cơn lốc. Tốc độ nhanh đến mức lưu lại một chuỗi tàn ảnh trong không trung, móng vuốt sắc bén mang theo tiếng xé gió chói tai, trực tiếp đâm về phía yết hầu Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người né tránh, đồng thời Nhẫn Đạo Đao trong tay vẽ ra một đường cong màu bạc, chém thẳng vào cổ tay đối phương.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên, móng vuốt của Thánh Tế Tự cứng rắn đến mức khó tin, thậm chí có thể chặn được một kích của Nhẫn Đạo Đao.
"Ha ha ha, ta đã sớm nói rồi, ngươi không phải là đối thủ của ta!"
Thánh Tế Tự cười lớn, thân hình xoay chuyển, một cú đá quét ngang mang theo tiếng gió gào thét đá về phía eo Tô Hiểu.
Tô Hiểu giơ đao chặn lại, nhưng lực lượng từ cú đá đó khiến hắn lùi liên tục ba bước. Hắn cảm nhận được, thực lực của Thánh Tế Tự này đã đạt đến trình độ cực kỳ kinh khủng, tuyệt đối không phải hạng mà hắn có thể đánh bại trong trạng thái bình thường.
"Thế nào? Đã cảm nhận được chênh lệch thực lực chưa?"
Thánh Tế Tự chậm rãi bước tới, trong mắt lộ ra vẻ trêu tức: "Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn quỳ xuống chịu trói, như vậy có lẽ ta còn cho ngươi một cái chết thoải mái."
Tô Hiểu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn. Hắn biết, nếu tiếp tục dây dưa như thế này, kẻ thua cuộc cuối cùng nhất định là hắn.
"Đã đến nước này rồi..."
Tô Hiểu thì thào một tiếng, trong mắt bỗng lóe lên một tia sáng kỳ dị. Hắn đưa tay ra, một quyển sách cổ xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Đây là... Sách Nguyên Tội?!"
Thánh Tế Tự biến sắc, vô thức lùi lại một bước: "Ngươi... ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn dùng vật đó?!"
"Ta không có lựa chọn nào khác."
Tô Hiểu lật mở trang sách, một cỗ khí tức hắc ám cổ xưa lập tức tràn ra từ trong sách. Khí tức đó khiến ngay cả Thánh Tế Tự cũng phải run rẩy.
"Ngươi... ngươi sẽ bị nó nuốt chửng!" Thánh Tế Tự gầm lên, thân hình vọt tới, muốn ngăn cản hành động của Tô Hiểu.
Nhưng đã quá muộn.
Từ trong Sách Nguyên Tội bỗng nhiên bộc phát ra một cỗ lực lượng kinh khủng, trực tiếp bao phủ lấy Tô Hiểu. Thân thể hắn bắt đầu biến dạng, làn da dần dần bị bao phủ bởi một tầng vảy màu đen, đôi mắt cũng trở nên đỏ ngầu như máu.
"Grào——!"
Một tiếng gầm không giống con người vang lên từ trong miệng Tô Hiểu. Hắn đã hoàn toàn mất đi hình dáng con người, biến thành một con cự thú toàn thân đen kịt.
"Không... không thể nào!"
Thánh Tế Tự kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn cảm nhận được, khí tức trên người con cự thú này đang không ngừng tăng lên, thậm chí đã vượt xa hắn.
"Grào——!"
Cự thú gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ lao tới như một ngọn núi. Móng vuốt khổng lồ mang theo tiếng gió gào thét, trực tiếp vỗ về phía Thánh Tế Tự.
Thánh Tế Tự vội vàng né tránh, nhưng tốc độ của cự thú nhanh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Một trảo đó tuy không trúng người, nhưng kình phong do nó tạo ra vẫn khiến hắn bay ngược ra ngoài, nặng nề đập vào bức tường phía sau.
"Phụt——!"
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Thánh Tế Tự. Hắn kinh ngạc nhìn con cự thú đang điên cuồng lao tới, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi chưa từng có.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì?!"
Cự thú không trả lời, chỉ há cái miệng đầy máu, phát ra một tiếng gầm chấn động cả không gian.
Trong khoảnh khắc đó, Thánh Tế Tự hiểu rõ. Hôm nay, hắn e là không thể sống mà rời khỏi nơi này.
...
Một lúc lâu sau.
Trên mặt đất chỉ còn lại một mảnh hỗn độn. Thánh Tế Tự đã biến thành một đống thịt nát, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất.
Cự thú đứng giữa đống máu, hơi thở dồn dập. Thân thể nó đang dần khôi phục lại hình dáng con người, nhưng quá trình đó rõ ràng vô cùng đau đớn.
"Khụ khụ..."
Tô Hiểu ho khan vài tiếng, phun ra một ngụm máu đen. Hắn cảm nhận được, thân thể mình đang bị Sách Nguyên Tội ăn mòn, nếu tiếp tục sử dụng vật này, e rằng hắn thật sự sẽ bị nó nuốt chửng.
"Nhưng... ít nhất thì đã giải quyết được tên này."
Tô Hiểu nhìn xác chết của Thánh Tế Tự trên mặt đất, trong mắt lóe lên một tia phức tạp. Hắn biết, trận chiến hôm nay chỉ là khởi đầu. Phía sau Thánh Tế Tự, còn có cả một thế lực khổng lồ đang chờ hắn.
"Xem ra... phải nhanh chóng tăng thực lực lên mới được."
Tô Hiểu thu hồi Sách Nguyên Tội, xoay người rời khỏi hiện trường. Trong bóng đêm, thân ảnh của hắn dần dần biến mất, chỉ để lại một mảnh hỗn độn và mùi máu tanh nồng nặc.
Mà ở một nơi nào đó rất xa, trong một gian phòng tối tăm, một lão giả đang ngồi khoanh chân bỗng nhiên mở mắt ra.
"Thánh Tế Tự... đã chết?"
Trong mắt lão giả lóe lên một tia âm trầm, ngón tay khẽ gõ vào thành ghế: "Xem ra, phải phái thêm người đi xử lý tên khốn đó rồi."
Lão giả đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bên ngoài: "Tô Hiểu... ngươi rốt cuộc là ai?"