Chương 3: Kẻ Xử Hình.
---
Trong bóng tối, một thân ảnh đang lặng lẽ di chuyển, hắn mặc một bộ áo choàng đen tuyền, trên mặt đeo mặt nạ sắt không lộ ra chút biểu cảm nào, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo như dao là lộ ra ngoài.
Hắn chính là một Kẻ Xử Hình.
Một kẻ chuyên săn lùng những kẻ vi phạm quy tắc trong các thế giới, những kẻ đã phá vỡ ranh giới.
Bạch Dạ đứng trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang tiến đến gần. Hắn có thể cảm nhận được khí tức nguy hiểm tỏa ra từ người đối phương, loại khí tức này hắn đã gặp không ít lần, là mùi vị của tử vong.
"Ngươi chính là kẻ đã gây ra hỗn loạn ở thế giới này?" Kẻ Xử Hình lên tiếng, giọng nói khàn đặc như kim loại cọ xát.
Bạch Dạ không trả lời, chỉ lẳng lặng rút ra Nhẫn Đạo Đao của mình. Hắn biết rõ, đối phương đến đây không phải để nói chuyện phiếm.
"Xem ra ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng." Kẻ Xử Hình khẽ gật đầu, trong tay xuất hiện một thanh cự kiếm màu đen, trên thân kiếm khắc đầy những phù văn cổ xưa, tản ra hơi thở khiến người ta run sợ.
Hai bên đối mặt trong bóng tối, không khí như ngưng đọng.
Bạch Dạ khẽ động, thân hình như một làn khói xanh đen lao về phía trước. Nhẫn Đạo Đao vẽ ra một đường cong kỳ ảo trong không trung, mang theo tiếng xé gió chói tai.
Kẻ Xử Hình giơ cự kiếm lên đón đỡ, hai thanh vũ khí va chạm, phát ra tiếng kim loại vang dội. Trong khoảnh khắc đó, Bạch Dạ cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến từ cánh tay, khiến hắn không khỏi lùi lại nửa bước.
"Thực lực không tồi." Kẻ Xử Hình hơi ngạc nhiên, "Không hổ là kẻ có thể gây ra sóng gió ở thế giới này."
Bạch Dạ không đáp, tiếp tục tấn công. Hắn biết rõ, đối phương là một kẻ địch mạnh, nếu không dốc toàn lực, hôm nay chỉ sợ khó mà toàn thân rút lui.
Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ!
Một đạo đao mang màu xanh lục bùng lên, mang theo khí tức tử vong lao thẳng về phía Kẻ Xử Hình. Đối phương không hề né tránh, cự kiếm trong tay vung lên, trực tiếp chặn đứng đao mang.
Ầm!
Tiếng nổ vang dội, bụi đất mù mịt. Bạch Dạ lợi dụng sức bật lùi người ra sau, đồng thời nhanh chóng đánh giá thực lực của đối phương.
Kẻ Xử Hình này, thực lực ít nhất cũng là cấp Bát Giai, hơn nữa còn nắm giữ năng lực đặc thù nào đó. Loại đối thủ này, nếu đánh lâu dài, tình thế sẽ bất lợi cho hắn.
"Ngươi đang nghĩ cách chạy trốn?" Kẻ Xử Hình như nhìn thấu tâm tư của hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, "Đáng tiếc, đã bị ta để mắt tới, ngươi không còn đường lui nữa."
Dứt lời, thân hình hắn chợt biến mất tại chỗ.
Bạch Dạ đồng tử co lại, theo bản năng nghiêng người sang một bên. Một thanh cự kiếm sượt qua người hắn, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương.
Không gian di động!
Đối phương lại nắm giữ năng lực không gian, đây quả thực là một tin tức không mấy tốt lành.
"Phản ứng nhanh thật đấy." Kẻ Xử Hình xuất hiện sau lưng Bạch Dạ, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng, "Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi."
Cự kiếm lại vung xuống, lần này mang theo một luồng hắc khí nồng đậm, hiển nhiên là muốn một chiêu phân thắng bại.
Bạch Dạ cắn răng, thân hình đột nhiên bùng nổ ra một luồng khói xanh đen, bao phủ lấy hắn. Trong khoảnh khắc tiếp theo, thân ảnh của hắn trở nên mơ hồ, như thể hòa vào bóng tối.
Nhẫn Đạo Đao · Thời!
Một đao mang kỳ dị chém ra, không hề có chút dấu hiệu nào. Kẻ Xử Hình cảm thấy một luồng nguy hiểm mãnh liệt ập đến, vội vàng thu kiếm phòng thủ.
Phập!
Một âm thanh trầm đục vang lên, trên vai Kẻ Xử Hình xuất hiện một vết thương sâu hoắm, máu tươi không ngừng chảy ra.
"Ngươi..." Kẻ Xử Hình kinh ngạc nhìn vết thương trên vai, trong mắt lóe lên vẻ không thể tin nổi.
Hắn đường đường là một Kẻ Xử Hình, lại bị một kẻ đến từ thế giới cấp thấp làm bị thương?
"Ngươi không phải là người của thế giới này." Kẻ Xử Hình nhìn chằm chằm vào Bạch Dạ, giọng nói trở nên vô cùng âm trầm, "Ngươi là Khế Ước Giả?"
Bạch Dạ không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn đối phương. Hắn biết rõ, thân phận của mình đã bị lộ.
"Thú vị đấy." Kẻ Xử Hình đột nhiên nở nụ cười, "Đã lâu rồi ta chưa gặp được một Khế Ước Giả dám can đảm xông vào thế giới của ta. Xem ra, hôm nay ta phải khiến ngươi biết thế nào là sự khác biệt giữa các cấp bậc."
Dứt lời, khí tức trên người hắn đột nhiên tăng vọt, một luồng áp lực khủng khiếp bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh.
Bạch Dạ cảm nhận được áp lực này, sắc mặt không khỏi trở nên ngưng trọng. Hắn biết rõ, đối phương sắp sử dụng tuyệt chiêu.
"Đã đến nước này, vậy thì liều mạng một phen." Bạch Dạ hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt Nhẫn Đạo Đao, toàn thân bùng lên một luồng khói xanh đen nồng đậm.
Hai bên đồng thời động thủ, hai luồng khí tức khổng lồ va chạm trong bóng tối, phát ra tiếng nổ vang trời.
Trong khoảnh khắc đó, cả không gian như muốn vỡ tan.
Bạch Dạ cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ đang điên cuồng xé rách thân thể mình, nhưng hắn không hề lùi bước. Hắn biết rõ, chỉ cần lùi một bước, hắn sẽ vạn kiếp bất phục.
"Chết đi!"
Kẻ Xử Hình gầm lên một tiếng, cự kiếm mang theo hắc khí ngập trời chém thẳng xuống đầu Bạch Dạ.
Vào khoảnh khắc sinh tử này, Bạch Dạ đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ đang trào dâng trong cơ thể. Đó là sức mạnh của Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới, một sức mạnh mà hắn chưa từng chạm đến.
"Đây là..."
Bạch Dạ không kịp suy nghĩ nhiều, theo bản năng đưa Nhẫn Đạo Đao lên đón đỡ.
Keng!
Một âm thanh lanh lảnh vang lên, cự kiếm của Kẻ Xử Hình bị chặn lại giữa không trung. Trên thân Nhẫn Đạo Đao, một luồng sáng kỳ dị đang lưu chuyển, như thể có sinh mệnh.
"Không thể nào!" Kẻ Xử Hình trợn mắt há mồm, "Ngươi lại có thể..."
Hắn còn chưa dứt lời, thân thể đã bị một luồng sức mạnh khổng lồ đánh bay ra ngoài, nặng nề đập vào vách tường phía xa.
Bạch Dạ nhìn Nhẫn Đạo Đao trong tay, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp. Hắn không ngờ rằng, Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới lại có thể bộc phát ra sức mạnh khủng khiếp như vậy vào thời khắc mấu chốt.
"Xem ra, ta vẫn chưa hiểu rõ về thứ này." Bạch Dạ thầm nghĩ, thu hồi Nhẫn Đạo Đao, nhìn về phía Kẻ Xử Hình đang nằm trong đống đổ nát.
Kẻ Xử Hình gian nan bò dậy, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn đường đường là một Kẻ Xử Hình, lại bị một Khế Ước Giả đến từ thế giới cấp thấp đánh bại?
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Kẻ Xử Hình nhìn chằm chằm vào Bạch Dạ, giọng nói run rẩy.
Bạch Dạ không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn đối phương. Hắn biết rõ, trận chiến hôm nay đã kết thúc.
"Lần này, coi như ngươi thắng." Kẻ Xử Hình cười khẩy một tiếng, thân hình dần dần trở nên trong suốt, "Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, chuyện hôm nay sẽ không kết thúc như vậy đâu."
Dứt lời, thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất trong bóng tối.
Bạch Dạ thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống đất. Trận chiến vừa rồi tuy giành chiến thắng, nhưng hắn cũng tiêu hao không ít.
"Xem ra, thực lực của ta vẫn chưa đủ." Bạch Dạ nhìn Nhẫn Đạo Đao trong tay, trong mắt lóe lên vẻ kiên định, "Cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực mới được."
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người, rồi biến mất trong bóng tối.
Trong bóng tối, một đôi mắt lạnh lẽo đang lẳng lặng quan sát tất cả những gì vừa xảy ra.
"Thú vị đấy." Một giọng nói khàn đặc vang lên, "Xem ra, thế giới này sắp có chuyện vui rồi."