Chương 4: Người Bảo Hộ.
Trong bóng tối, Tô Hiểu đứng yên lặng, cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ từ dưới lòng đất truyền lên. Hắn biết, thứ đang tiến đến không phải là một kẻ địch bình thường.
Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ sâu trong lòng đất, mặt đất bắt đầu nứt ra, từng vết nứt lan rộng như mạng nhện. Một luồng khí tức cổ xưa và nguy hiểm tràn ngập không gian xung quanh.
"Đến rồi." Tô Hiểu thì thầm, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Mặt đất đột nhiên vỡ tung, một bóng dáng khổng lồ lao ra từ dưới lòng đất. Đó là một con cự thú toàn thân phủ đầy vảy đá, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa đang cháy, nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu.
"Người bảo hộ của nơi này sao?" Tô Hiểu nhìn con cự thú, trong mắt không hề có chút sợ hãi nào.
Cự thú gầm lên một tiếng, âm thanh chấn động cả không gian. Nó giơ móng vuốt khổng lồ lên, chụp thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời rút đao ra. Ánh đao lóe lên, một vệt sáng lạnh lẽo chém về phía móng vuốt của cự thú.
"Choang!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên, Tô Hiểu cảm nhận được một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến từ cánh tay. Lớp vảy trên người cự thú cứng rắn đến mức đáng kinh ngạc, ngay cả đao của hắn cũng khó có thể phá vỡ.
"Thú vị." Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hắn lùi lại vài bước, quan sát con cự thú. Thứ này rõ ràng không phải là sinh vật bình thường, trên người nó tản ra một luồng khí tức cổ xưa, dường như đã tồn tại ở nơi này từ rất lâu rồi.
"Ngươi là người bảo vệ nơi này?" Tô Hiểu lên tiếng hỏi.
Cự thú không trả lời, chỉ gầm lên một tiếng nữa, lại lao về phía hắn. Lần này, tốc độ của nó nhanh hơn rất nhiều, gần như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Hiểu.
Tô Hiểu vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị móng vuốt của cự thú quét trúng vai, một luồng đau đớn truyền đến. Hắn lùi nhanh về sau, nhìn xuống vết thương trên vai, máu đã thấm ướt áo.
"Lực lượng không tồi." Tô Hiểu gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
Hắn đổi tư thế cầm đao, hai tay nắm chặt chuôi đao, hơi thở bắt đầu trở nên sâu và đều. Một luồng năng lượng màu xanh đen bắt đầu ngưng tụ trên thân đao.
"Diệt Pháp Chi Nhận!"
Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, thân hình lao vụt về phía trước. Luồng năng lượng màu xanh đen trên thân đao bùng nổ, hóa thành một đạo đao mang khổng lồ chém thẳng về phía cự thú.
Cự thú cảm nhận được sự nguy hiểm, vội vàng co người lại, lớp vảy đá trên người bắt đầu phát sáng, dường như muốn ngăn cản đòn tấn công này.
"Ầm!"
Đao mang chém lên người cự thú, phát ra một tiếng nổ lớn. Lớp vảy đá trên người cự thú vỡ vụn, máu tươi bắn ra. Nó gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ lảo đảo lùi về sau.
"Xem ra ngươi cũng không phải là bất khả chiến bại." Tô Hiểu nhìn cự thú đang lui lại, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.
Cự thú bị thương, nhưng khí tức trên người lại càng thêm cuồng bạo. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu, dường như muốn nuốt chửng hắn.
"Gầm!"
Cự thú gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ đột nhiên phình to lên, lớp vảy đá trên người bắt đầu biến đổi, hóa thành một tầng giáp đá dày đặc hơn. Khí tức trên người nó cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
"Biến thái sao?" Tô Hiểu nhíu mày, hắn cảm nhận được khí tức của cự thú đang tăng lên nhanh chóng.
Cự thú sau khi biến thái, tốc độ và lực lượng đều tăng lên rõ rệt. Nó lao về phía Tô Hiểu, mỗi một bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.
Tô Hiểu không tránh né, mà trực tiếp nghênh đón. Hắn vung đao chém về phía cự thú, mỗi một đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt kinh người.
"Choang! Choang! Choang!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên không ngừng, Tô Hiểu và cự thú chiến đấu kịch liệt trong không gian. Mỗi một lần va chạm đều khiến không gian chấn động, mỗi một lần giao phong đều mang theo nguy hiểm trí mạng.
Sau mấy chục hiệp giao đấu, Tô Hiểu dần dần chiếm được thế thượng phong. Mặc dù cự thú sau khi biến thái rất mạnh, nhưng vẫn còn kém hơn hắn một bậc.
"Kết thúc đi." Tô Hiểu lạnh lùng nói.
Hắn giơ cao trường đao, toàn bộ sức mạnh ngưng tụ trên thân đao. Một luồng năng lượng màu xanh đen cuồng bạo bắt đầu ngưng tụ, hóa thành một đạo đao mang khổng lồ.
"Diệt Pháp Chi Nhận · Cực!"
Đao mang khổng lồ chém xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh người, chém thẳng vào người cự thú.
"Ầm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thân hình khổng lồ của cự thú bị đao mang chém làm hai nửa, máu tươi bắn ra khắp nơi. Nó gầm lên một tiếng tuyệt vọng, thân hình khổng lồ từ từ ngã xuống.
Tô Hiểu thu đao đứng thẳng, nhìn xác cự thú đang dần dần hóa thành tro bụi, trong mắt không hề có chút gợn sóng nào.
"Người bảo hộ... cũng chỉ có vậy thôi." Hắn lẩm bẩm.
Đúng lúc này, một luồng sáng vàng đột nhiên xuất hiện từ trong xác cự thú, bay thẳng về phía Tô Hiểu. Hắn giơ tay bắt lấy, phát hiện đó là một viên tinh thể màu vàng.
[Phát hiện vật phẩm: Tinh Hạch Linh Hồn (Cấp Thánh Linh)]
"Tinh Hạch Linh Hồn?" Tô Hiểu nhìn viên tinh thể trong tay, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
Hắn cất viên tinh thể đi, nhìn về phía sâu trong không gian. Nơi đó, một cánh cổng cổ xưa đang từ từ mở ra, tỏa ra một luồng khí tức thần bí.
"Xem ra, nơi này còn có rất nhiều điều bí ẩn đang chờ ta khám phá." Tô Hiểu mỉm cười, bước về phía cánh cổng.
Bóng dáng của hắn dần dần biến mất trong ánh sáng của cánh cổng, để lại phía sau là chiến trường đầy máu me và xác cự thú đang dần dần tiêu tán.
Trong bóng tối, một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát tất cả những gì vừa xảy ra.