Chương 5: Tiên Khu.

⏱ ~7 min read

Chương 5: Tiên Khu.

Trong bóng tối, Tô Hiểu đứng trên đỉnh một tòa kiến trúc cổ, ánh mắt nhìn về phía xa. Phía trước hắn là một vùng đất hoang vu, những tàn tích đổ nát trải dài đến tận chân trời, nơi đó có một luồng khí tức khiến hắn cảm thấy quen thuộc lẫn nguy hiểm.

"Đã đến khu vực tiên khu rồi."

Giọng nói của Bạch Dạ vang lên từ bên cạnh, hắn đang đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt cũng nhìn về cùng một hướng.

Tô Hiểu khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn cảm nhận được từ sâu trong cơ thể, một loại lực lượng đang chậm rãi chuyển động, đó là sức mạnh của Diệt Pháp Chi Nhận, đang phản ứng với thứ gì đó ở phía trước.

"Ngươi cảm thấy thế nào?" Bạch Dạ hỏi.

"Rất kỳ lạ." Tô Hiểu trầm giọng đáp: "Giống như có thứ gì đó đang gọi ta đến."

Bạch Dạ nhíu mày, hắn cũng cảm nhận được điều tương tự, nhưng không rõ ràng bằng Tô Hiểu. Dù sao, Tô Hiểu mới là người kế thừa truyền thừa của Diệt Pháp, còn hắn chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc.

"Đi thôi." Tô Hiểu nói xong, thân hình khẽ động, đã biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Bạch Dạ lắc đầu, cũng nhanh chóng đuổi theo.

Hai người xuyên qua vùng đất hoang vu, tốc độ cực nhanh. Xung quanh bọn họ, thỉnh thoảng có những bóng đen lướt qua, đó là những sinh vật của Vực Sâu, nhưng chúng dường như sợ hãi điều gì đó, không dám đến gần.

Càng đi sâu vào, khí tức quen thuộc kia càng trở nên rõ ràng. Tô Hiểu dừng bước, trước mặt hắn là một tòa kiến trúc cổ xưa, bề mặt phủ đầy rêu phong, nhưng vẫn có thể nhìn ra được những đường nét tinh xảo từng tồn tại trên đó.

"Đây là..." Bạch Dạ tiến lên, quan sát tòa kiến trúc: "Một di tích của Văn Minh Luyện Kim?"

Tô Hiểu không trả lời, hắn bước đến trước cửa chính, đưa tay chạm vào cánh cửa đá. Ngay khi tay hắn chạm vào, trên cánh cửa hiện lên những đường văn tự cổ xưa, phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt.

"Quả nhiên." Tô Hiểu thì thầm: "Nơi này có liên quan đến Diệt Pháp."

Cánh cửa đá từ từ mở ra, bên trong là một hành lang dài tối đen như mực. Tô Hiểu không do dự, bước vào bên trong. Bạch Dạ đi theo sau, trong tay đã ngưng tụ ra một luồng năng lượng, đề phòng bất trắc.

Hành lang dài dằng dặc, hai bên tường khắc đầy những bích họa cổ xưa, mô tả lại một đoạn lịch sử đã bị lãng quên. Tô Hiểu vừa đi vừa quan sát, trên những bức bích họa đó, hắn thấy được hình ảnh của những Kẻ Diệt Pháp đời trước, bọn họ đang chiến đấu với những sinh vật khổng lồ, hoặc đang nghiên cứu những trận pháp phức tạp.

"Đây là lịch sử của Diệt Pháp Trận Doanh." Bạch Dạ lên tiếng: "Xem ra nơi này chính là một trong những tổng bộ của bọn họ."

Tô Hiểu gật đầu, tiếp tục đi sâu vào bên trong. Cuối hành lang là một cánh cửa lớn, trên đó có một cơ quan phức tạp. Hắn quan sát một hồi, rồi đưa tay đặt lên một vị trí nào đó, truyền vào một luồng Năng Lượng Thanh Cương Ảnh.

Cơ quan phát ra tiếng vang, cánh cửa từ từ mở ra. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, ở giữa đại sảnh có một tòa bia đá cao lớn, trên đó khắc đầy những văn tự cổ xưa.

Tô Hiểu bước đến trước tòa bia đá, ngẩng đầu nhìn lên. Trên đỉnh bia có khắc ba chữ lớn, đó là một loại văn tự cổ xưa, nhưng hắn lại có thể đọc hiểu được.

"Bia Đánh Thức."

Vừa dứt lời, tòa bia đá phát ra ánh sáng chói lòa, bao phủ lấy toàn bộ đại sảnh. Tô Hiểu cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ đang tràn vào cơ thể mình, đó là một loại lực lượng hoàn toàn mới, khác hẳn với những gì hắn từng tiếp xúc.

"Đây là..." Tô Hiểu nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh đang chảy trong người: "Sức Mạnh Vực Sâu?"

Không, không phải. Thứ sức mạnh này thuần khiết hơn, cổ xưa hơn, giống như là... bản nguyên của thế giới này.

"Khởi Nguyên Thạch." Giọng nói của Bạch Dạ vang lên từ phía sau: "Nơi này có một mảnh vỡ của Khởi Nguyên Thạch."

Tô Hiểu mở mắt, nhìn về phía Bạch Dạ. Hắn đang đứng ở một góc đại sảnh, trước mặt là một bệ đá, trên đó đặt một viên đá phát ra ánh sáng lung linh.

Tô Hiểu bước đến, nhìn viên đá kia. Nó có màu trong suốt, bên trong dường như có một dòng chảy năng lượng vô tận. Chỉ cần đứng gần, hắn đã cảm nhận được sức mạnh to lớn ẩn chứa bên trong.

"Ngươi muốn lấy nó?" Bạch Dạ hỏi.

"Không." Tô Hiểu lắc đầu: "Thứ này không phải dành cho ta."

Hắn quay người, nhìn lại tòa Bia Đánh Thức. Trên bia đá, những văn tự cổ xưa đang dần hiện lên, tạo thành một đoạn văn hoàn chỉnh.

"Người kế thừa của Diệt Pháp, ngươi đã đến. Nơi này là di sản cuối cùng của Diệt Pháp Trận Doanh, nơi lưu giữ những bí mật mà bọn ta đã bảo vệ suốt nhiều thế kỷ."

Tô Hiểu đọc xong đoạn văn, trầm mặc một lúc. Hắn hiểu được ý nghĩa của những lời này. Diệt Pháp Trận Doanh đã tồn tại từ rất lâu, bọn họ bảo vệ thế giới khỏi sự xâm lược của Vực Sâu, nhưng cuối cùng vẫn bị hủy diệt. Và giờ đây, hắn là người kế thừa duy nhất còn sót lại.

"Ta cần phải làm gì?" Tô Hiểu hỏi, hướng về phía tòa bia đá.

Những văn tự trên bia đá lại thay đổi, tạo thành một câu trả lời mới.

"Hãy đến Vùng Đất Chúng Sinh, nơi đó có thứ ngươi cần. Nhưng hãy cẩn thận, kẻ thù của chúng ta vẫn còn tồn tại, bọn chúng sẽ không để ngươi dễ dàng đạt được mục đích."

Tô Hiểu gật đầu, ghi nhớ những lời này. Hắn quay người nhìn Bạch Dạ: "Chúng ta đi thôi."

"Đi đâu?" Bạch Dạ hỏi.

"Vùng Đất Chúng Sinh."

Bạch Dạ nhíu mày: "Nơi đó là một trong những khu vực nguy hiểm nhất của thế giới này, ngươi chắc chắn?"

"Ta không có lựa chọn nào khác." Tô Hiểu đáp: "Đó là nơi duy nhất có thể tìm thấy câu trả lời."

Bạch Dạ trầm mặc một lúc, rồi gật đầu: "Được, ta đi với ngươi."

Hai người rời khỏi đại sảnh, đi ra khỏi tòa kiến trúc cổ. Bên ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu đỏ sẫm, đó là dấu hiệu của việc Vực Sâu đang hoạt động mạnh.

"Thời gian không còn nhiều." Tô Hiểu nhìn lên bầu trời: "Chúng ta phải nhanh chóng đến đó."

Nói xong, hắn khẽ động thân hình, biến thành một đạo tàn ảnh lao về phía trước. Bạch Dạ theo sát phía sau, hai người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Trên đường đi, Tô Hiểu cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể đang dần ổn định. Đó là sức mạnh đến từ Bia Đánh Thức, một loại năng lượng cổ xưa mà hắn chưa từng tiếp xúc. Nó không giống với Năng Lượng Thanh Cương Ảnh, cũng không giống với Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên, mà là một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt.

"Đây là sức mạnh của Khởi Nguyên Thạch sao?" Tô Hiểu thầm nghĩ.

Hắn không có thời gian để nghiên cứu sâu, vì phía trước đã xuất hiện những bóng đen đang lao tới. Đó là những sinh vật của Vực Sâu, bọn chúng đã phát hiện ra sự hiện diện của hai người.

"Để ta xử lý." Bạch Dạ nói xong, lao về phía trước.

Tô Hiểu không dừng lại, tiếp tục chạy về phía trước. Hắn tin tưởng Bạch Dạ có thể xử lý được đám sinh vật đó. Quả nhiên, chỉ sau vài giây, phía sau đã vang lên những tiếng nổ lớn, kèm theo đó là tiếng gầm thét của những sinh vật đang hấp hối.

Bạch Dạ nhanh chóng đuổi kịp, trên người không hề có vết thương nào: "Đám tạp ngư đó không đáng lo ngại."

Tô Hiểu gật đầu, tiếp tục di chuyển. Phía trước, một tòa thành cổ đang dần hiện ra trong tầm mắt. Đó chính là Vùng Đất Chúng Sinh, nơi được nhắc đến trên Bia Đánh Thức.

"Đến rồi." Tô Hiểu dừng bước, nhìn về phía tòa thành cổ.

Tòa thành này có kiến trúc cổ xưa, tường thành cao lớn được xây dựng từ những khối đá khổng lồ, trên đó có khắc đầy những trận pháp phức tạp. Nhưng điều khiến Tô Hiểu chú ý nhất là luồng khí tức phát ra từ bên trong tòa thành, đó là một loại khí tức vừa quen thuộc vừa xa lạ.

"Ngươi cảm nhận được điều gì?" Bạch Dạ hỏi.

"Bên trong có thứ gì đó đang chờ ta." Tô Hiểu đáp: "Nhưng cũng có thứ gì đó đang nguy hiểm."

Hắn hít sâu một hơi, rồi bước về phía cổng thành. Cánh cổng lớn đang mở, bên trong là một con đường rộng lớn dẫn vào sâu bên trong.

"Đi thôi." Tô Hiểu nói: "Chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời ở bên trong."

Hai người bước vào bên trong tòa thành, cánh cổng lớn từ từ đóng lại sau lưng bọn họ, phát ra một tiếng vang trầm đục. Bên trong tòa thành, không khí trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của hai người vang vọng trên con đường đá cổ.

Tô Hiểu cảm nhận được, cuộc hành trình của hắn ở thế giới này, mới chỉ vừa mới bắt đầu.