Chương 2: Người Bảo Hộ.
Trong bóng tối, một thân ảnh đang lặng lẽ đứng đó, hắn mặc một bộ hắc bào, trên mặt đeo mặt nạ màu trắng, chỉ lộ ra một đôi mắt lạnh lùng.
Phía sau hắn, là một tòa thành cổ khổng lồ, trên tường thành có vô số phù văn cổ xưa đang lóe sáng, tựa như đang kể lại những năm tháng huy hoàng đã qua.
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Một giọng nói già nua vang lên từ trong bóng tối, mang theo vài phần cảnh giác cùng đề phòng.
Thân ảnh hắc bào không trả lời, chỉ chậm rãi giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay hiện ra một viên thạch anh màu xanh lam, tản ra quang mang nhàn nhạt.
"Đây là... Khởi Nguyên Thạch?"
Giọng nói già nua kia lộ ra vẻ kinh ngạc: "Ngươi là Người Bảo Hộ?"
Hắc bào nhân gật đầu, vẫn không nói lời nào.
"Ha ha ha..."
Tiếng cười già nua vang lên, lại mang theo vài phần châm chọc: "Thật không ngờ, đến cả Người Bảo Hộ cũng bị kinh động. Xem ra, chuyện lần này quả thực không nhỏ."
"Ngươi biết chuyện gì?"
Hắc bào nhân rốt cuộc lên tiếng, thanh âm khàn khàn, tựa như lưỡi đao cọ xát vào nhau.
"Ta chỉ biết, có một đám người xâm nhập vào nơi cấm địa này, bọn chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó."
Giọng nói già nua hơi dừng lại: "Mà thứ đó, tựa hồ có liên quan đến Văn Minh Luyện Kim thời Đệ Nhị Kỷ."
Ánh mắt hắc bào nhân hơi động: "Bọn chúng ở đâu?"
"Ở sâu trong phế tích phía Đông, nơi đó có một tòa Luyện Kim Thực Nghiệm Thất cổ xưa."
"Đa tạ."
Hắc bào nhân xoay người, chuẩn bị rời đi.
"Chờ đã."
Giọng nói già nua lại vang lên: "Ta khuyên ngươi một câu, đừng nên đi. Những kẻ xâm nhập lần này, thực lực không hề tầm thường, trong đó còn có một vị Bát Giai Khế Ước Giả."
Hắc bào nhân dừng bước, lại không quay đầu lại: "Ta biết."
"Ngươi biết vậy mà vẫn muốn đi?"
"Đây là chức trách của ta."
Dứt lời, thân ảnh hắc bào nhân hóa thành một đạo tàn ảnh, biến mất trong bóng đêm.
...
Sâu trong phế tích phía Đông.
Một tòa kiến trúc cổ xưa nằm sừng sững trong bóng tối, trên cửa lớn khắc đầy phù văn phức tạp, tản ra khí tức thần bí.
Lúc này, trước cửa lớn đang đứng năm người, cầm đầu là một nam tử thân hình cao lớn, trên người tản ra khí tức cường đại.
"Đại ca, cửa này có hơi kỳ lạ."
Một gã lùn đi đến bên cạnh nam tử cao lớn, thấp giọng nói: "Phía trên có cấm chế cổ xưa, muốn phá giải cần chút thời gian."
"Ừm."
Nam tử cao lớn gật đầu: "Vậy ngươi mau phá giải đi, chúng ta không có nhiều thời gian."
"Rõ!"
Gã lùn xoay người, đi đến trước cửa lớn, hai tay bắt đầu bấm niệm pháp quyết, từng đạo năng lượng màu vàng nhạt từ trong cơ thể hắn tuôn ra, dung nhập vào phù văn trên cửa lớn.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Phù văn trên cửa lớn bắt đầu dần dần ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
"Két..."
Cửa lớn chậm rãi mở ra, lộ ra một hành lang dài tăm tối.
"Đi!"
Nam tử cao lớn vung tay lên, dẫn đầu bước vào hành lang.
Năm người biến mất trong bóng tối, chỉ để lại tiếng bước chân vang vọng.
...
Trong hành lang, năm người đang cẩn thận tiến lên.
"Đại ca, nơi này có hơi quỷ dị."
Một nữ tử mặc hồng y nhỏ giọng nói: "Ta cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm."
"Ừm, mọi người cẩn thận một chút."
Nam tử cao lớn gật đầu, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Đúng lúc này, một đạo hắc ảnh đột nhiên từ trong bóng tối lao ra, mang theo một luồng kình phong sắc bén.
"Cẩn thận!"
Nam tử cao lớn quát to một tiếng, thân hình lóe lên, ngăn ở phía trước nữ tử hồng y, song quyền đánh ra.
"Ầm!"
Một tiếng vang trầm, nam tử cao lớn bị chấn lui mấy bước, sắc mặt hơi đổi.
Mà đạo hắc ảnh kia cũng bị chấn lui, dừng ở cách đó không xa, lộ ra thân ảnh hắc bào đeo mặt nạ trắng.
"Người Bảo Hộ?"
Nam tử cao lớn nhíu mày: "Không ngờ nơi đây lại có Người Bảo Hộ trấn giữ."
Hắc bào nhân không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào năm người trước mặt.
"Ngươi chỉ có một mình, xác định có thể ngăn cản chúng ta?"
Nam tử cao lớn cười lạnh: "Nếu thức thời, mau tránh ra, ta có thể tha cho ngươi một mạng."
Hắc bào nhân vẫn không nói lời nào, chỉ chậm rãi rút ra một thanh trường đao từ sau lưng.
Trên thân đao tản ra hàn quang lạnh lẽo, tựa như có thể cắt đứt hết thảy.
"Xem ra ngươi là muốn chết."
Trong mắt nam tử cao lớn lóe lên sát ý: "Vậy thì đừng trách ta không khách khí!"
Dứt lời, thân hình hắn đột nhiên biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã ở trước mặt hắc bào nhân, một quyền đánh thẳng vào ngực hắn.
Hắc bào nhân nghiêng người tránh né, đồng thời trường đao trong tay chém ngang.
"Choang!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên, nam tử cao lớn lui nhanh ra sau, trên cánh tay xuất hiện một vết máu.
"Thú vị."
Nam tử cao lớn liếm liếm khóe miệng, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn: "Đã lâu rồi ta chưa gặp được đối thủ có thể khiến ta hứng thú như vậy."
Nói xong, khí tức trên người hắn đột nhiên tăng vọt, một cỗ áp lực khổng lồ bao phủ toàn bộ hành lang.
"Đây là... Bát Giai Khế Ước Giả!"
Sắc mặt mấy người phía sau hơi đổi, vội vàng lui về phía sau.
Hắc bào nhân vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh nhìn nam tử cao lớn đang bộc phát khí thế.
"Ngươi không sợ?"
Nam tử cao lớn có chút ngoài ý muốn.
"Vì sao phải sợ?"
Hắc bào nhân rốt cuộc lên tiếng, thanh âm vẫn khàn khàn như cũ: "Ta đã sớm chuẩn bị tâm lý."
"Ha ha ha..."
Nam tử cao lớn ngửa mặt cười lớn: "Ngươi thật đúng là một kẻ thú vị. Đáng tiếc..."
Nụ cười của hắn đột nhiên thu lại, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm: "Hôm nay ngươi nhất định phải chết!"
Dứt lời, thân hình hắn lại lần nữa biến mất, lần này tốc độ nhanh hơn, mang theo một đạo tàn ảnh, đánh thẳng về phía hắc bào nhân.
Hắc bào nhân hai tay cầm đao, đao mang trong tay bộc phát, nghênh đón.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng va chạm liên miên không dứt, hai người giao thủ với tốc độ mắt thường khó có thể bắt kịp, mỗi một lần va chạm đều mang theo lực lượng hủy diệt kinh người.
Mấy người phía sau chỉ có thể trơ mắt nhìn, căn bản không thể nhúng tay vào.
"Đại ca, để chúng ta hỗ trợ!"
Gã lùn hô to.
"Không cần!"
Nam tử cao lớn quát lớn một tiếng: "Ta một mình là đủ!"
Nói xong, khí thế trên người hắn lại tăng vọt một tầng, mỗi một quyền đều mang theo tiếng gió gào thét, uy lực kinh người.
Hắc bào nhân dần rơi vào thế hạ phong, trên người xuất hiện từng vết thương, hắc bào đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề có ý định lui bước.
"Ngươi thật sự không sợ chết?"
Nam tử cao lớn có chút khó hiểu: "Vì một tòa phế tích, đáng sao?"
"Đáng."
Hắc bào nhân chỉ trả lời một chữ, lại lần nữa vung đao chém tới.
"Ngươi!"
Nam tử cao lớn tức giận, một quyền đánh bay trường đao trong tay hắc bào nhân, sau đó một cước đá vào ngực hắn.
"Phụt!"
Hắc bào nhân phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất.
"Đã nói ngươi không phải là đối thủ của ta."
Nam tử cao lớn chậm rãi đi tới, nhìn xuống hắc bào nhân đang nằm trên mặt đất: "Bây giờ, ngươi còn lời gì muốn nói?"
Hắc bào nhân gian nan ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm nam tử cao lớn, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười.
"Ngươi... cười cái gì?"
Nam tử cao lớn nhíu mày.
"Ta cười... các ngươi quá ngây thơ."
Hắc bào nhân nói từng chữ một: "Nơi này... không phải là nơi các ngươi có thể tùy tiện xâm nhập."
"Ý gì?"
Nam tử cao lớn trong lòng cả kinh, đột nhiên có dự cảm không lành.
"Ầm ầm..."
Đúng lúc này, toàn bộ phế tích đột nhiên bắt đầu rung chuyển, từng đạo phù văn cổ xưa trên tường thành sáng lên, tản ra khí tức kinh khủng.
"Không ổn! Nơi này có cấm chế tự hủy!"
Gã lùn biến sắc, hô to: "Đại ca, mau rời khỏi đây!"
"Không kịp nữa rồi."
Hắc bào nhân nở nụ cười: "Từ khi các ngươi bước vào nơi này, vận mệnh đã được an bài."
"Ngươi điên rồi!"
Nam tử cao lớn gầm lên giận dữ, một quyền đánh về phía đầu hắc bào nhân.
Nhưng mà, một đạo quang mang màu xanh lam đột nhiên hiện lên, bao phủ lấy hắc bào nhân, chặn lại một quyền kia.
"Đây là... Khởi Nguyên Thạch?"
Nam tử cao lớn kinh ngạc nhìn viên thạch anh màu xanh lam đang lơ lửng trước ngực hắc bào nhân, tản ra quang mang chói mắt.
"Khởi Nguyên Thạch, khởi nguyên vạn vật."
Hắc bào nhân chậm rãi đứng lên, trong tay nắm chặt viên thạch anh màu xanh lam: "Lấy ta làm dẫn, lấy thạch làm môi giới, thức tỉnh đi, lực lượng cổ xưa!"
Theo tiếng quát của hắn, viên thạch anh màu xanh lam đột nhiên bộc phát ra quang mang chói mắt, bao phủ toàn bộ phế tích.
"Không!"
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên, năm thân ảnh bị quang mang bao phủ, thân thể bắt đầu dần dần tan rã.
Mà hắc bào nhân, lại ở trong quang mang, thân thể cũng dần dần trở nên trong suốt.
"Đây là... vận mệnh của Người Bảo Hộ sao?"
Hắn thì thào tự nói, trong mắt lại không hề có vẻ hối hận.
"Đúng vậy, đây chính là vận mệnh của Người Bảo Hộ."
Một giọng nói già nua vang lên bên tai hắn: "Từ khi ngươi lựa chọn trở thành Người Bảo Hộ, ngươi đã không còn đường lui."
"Ta biết."
Hắc bào nhân khẽ gật đầu: "Nhưng ta không hối hận."
"Vì sao?"
"Bởi vì... nơi này là nhà của ta."
Hắc bào nhân ngẩng đầu nhìn phế tích đang dần sụp đổ, trong mắt lóe lên một tia dịu dàng: "Ta sinh ra ở nơi này, lớn lên ở nơi này, tự nhiên phải bảo vệ nơi này."
"Ngươi thật là một kẻ ngốc."
Giọng nói già nua thở dài một tiếng.
"Có lẽ vậy."
Hắc bào nhân nở nụ cười, thân thể triệt để biến mất trong quang mang.
...
Khi hết thảy khôi phục lại yên tĩnh, phế tích đã hoàn toàn sụp đổ, hóa thành một mảnh phế tích.
Mà tại nơi phế tích, một viên thạch anh màu xanh lam lẳng lặng nằm trong đống đá vụn, tản ra quang mang nhàn nhạt.
Tựa như đang kể lại câu chuyện của một Người Bảo Hộ.