Chương 3: Kẻ Xử Hình.
Trong bóng tối, một thân ảnh đang lặng lẽ di chuyển, hắn mặc một bộ áo choàng đen tuyền, trên mặt đeo mặt nạ màu xám tro, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng.
Phía trước là một tòa kiến trúc cổ kính, ánh đèn leo lét từ khe cửa hắt ra ngoài, mang theo chút hơi ấm hiếm hoi.
Thân ảnh dừng lại trước cửa, đưa tay gõ nhẹ ba tiếng.
Cửa mở ra, một lão giả tóc hoa râm nhìn hắn, khẽ gật đầu rồi nghiêng người nhường đường.
"Ngươi đến rồi." Lão giả nói, giọng khàn đặc.
"Ừm." Thân ảnh đáp gọn, bước vào bên trong.
Đây là một gian phòng rộng rãi, trên tường treo đầy các loại vũ khí, từ trường kiếm đến đoản đao, từ trường thương đến trường mâu, đều được lau chùi sáng bóng.
Giữa phòng là một chiếc bàn dài, trên bàn đặt một tấm bản đồ cũ kỹ, những đường nét trên đó đã mờ nhạt theo năm tháng.
"Lần này gọi ngươi đến, là có một nhiệm vụ." Lão giả ngồi xuống, chỉ vào một vị trí trên bản đồ.
"Ở khu vực này, gần đây xuất hiện một nhóm người khả nghi. Bọn chúng hoạt động về đêm, chuyên bắt cóc dân thường."
Thân ảnh cúi đầu nhìn vị trí lão giả chỉ, đôi mắt sau mặt nạ hơi nheo lại.
"Ta cần ngươi điều tra rõ chuyện này. Nếu xác nhận là bọn chúng..." Lão giả dừng lại một chút, giọng trầm xuống: "Thì xử lý sạch sẽ."
"Rõ." Thân ảnh gật đầu, xoay người rời đi.
Bóng đêm nuốt chửng thân ảnh, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng trong con hẻm vắng.
Hắn đi rất nhanh, nhưng không hề gây ra tiếng động nào, tựa như một con mèo đang săn mồi.
Đến cuối con hẻm, hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Trăng khuyết treo cao, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống mặt đất, phủ lên mọi thứ một lớp bạc mỏng manh.
Hắn hít sâu một hơi, rồi tiếp tục bước về phía trước.
Khu vực mục tiêu là một khu dân cư cũ nằm ở phía đông thành phố, nơi đây phần lớn là những tòa nhà thấp tầng đã cũ kỹ, đường phố chằng chịt, dễ dàng ẩn nấp.
Hắn men theo bóng tối di chuyển, thỉnh thoảng dừng lại quan sát xung quanh.
Đột nhiên, hắn nghe thấy một âm thanh lạ.
Đó là tiếng kêu rên yếu ớt, phát ra từ một con hẻm nhỏ phía trước.
Hắn lập tức áp sát vào tường, cẩn thận tiến lại gần.
Trong con hẻm, hai gã đàn ông đang kéo một người phụ nữ trẻ, miệng cô ta bị bịt kín, chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử tuyệt vọng.
"Đi nhanh lên, đừng để bị người khác nhìn thấy." Một gã trong đó thúc giục.
"Yên tâm, giờ này ai còn ra ngoài chứ." Gã còn lại cười khẩy.
Bạch Dạ nheo mắt, tay phải khẽ động, một thanh đoản đao xuất hiện trong lòng bàn tay.
Hắn không vội hành động, mà âm thầm quan sát, xác định xem hai gã này còn có đồng bọn nào khác không.
Sau khi xác nhận chỉ có hai người, hắn mới chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
"Đứng lại." Giọng hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Hai gã đàn ông giật mình, quay đầu nhìn lại, thấy chỉ có một người, liền thả lỏng.
"Ngươi là ai? Không liên quan đến ngươi thì tránh xa ra, đừng tự tìm phiền phức." Gã cầm đầu lên tiếng, giọng đầy uy hiếp.
Bạch Dạ không trả lời, chỉ chậm rãi giơ đoản đao lên.
Ánh trăng chiếu lên lưỡi đao, phản chiếu ra một tia sáng lạnh lẽo.
Hai gã đàn ông nhận ra có gì đó không ổn, buông người phụ nữ ra, rút vũ khí từ trong người.
"Xem ra ngươi là kẻ muốn chết." Gã cầm đầu cười lạnh, vung đao chém về phía Bạch Dạ.
Bạch Dạ nghiêng người tránh qua, đồng thời tay phải vung lên, đoản đao vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung.
Một tiếng "phụt" nhẹ vang lên, gã cầm đầu khựng lại, đôi mắt mở to kinh ngạc, rồi từ từ ngã xuống.
Gã còn lại hoảng sợ, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng hắn chỉ chạy được vài bước, một luồng sáng lạnh đã xuyên qua ngực hắn.
Hắn cúi đầu nhìn vết thương trên ngực, rồi cũng ngã xuống.
Bạch Dạ thu hồi đoản đao, bước đến chỗ người phụ nữ đang run rẩy, gỡ bỏ miếng vải bịt miệng cô ta.
"Đi đi, đừng nói với ai là đã gặp ta." Hắn nói, giọng vẫn lạnh lùng như cũ.
Người phụ nữ vừa sợ vừa mừng, gật đầu lia lịa rồi chạy thục mạng khỏi con hẻm.
Bạch Dạ cúi xuống kiểm tra thi thể hai gã đàn ông, lục soát người bọn chúng.
Hắn tìm thấy một tấm lệnh bài bằng đồng, trên đó khắc một ký hiệu kỳ lạ.
Hắn nhíu mày, cất tấm lệnh bài vào người, rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Trở về nơi ở tạm thời, hắn ngồi trước bàn, đặt tấm lệnh bài lên trên, quan sát kỹ lưỡng.
Ký hiệu trên lệnh bài rất tinh xảo, nhìn qua có vẻ là một loại gia huy nào đó.
Hắn lật qua lật lại, phát hiện mặt sau có khắc một hàng chữ nhỏ.
"Thương Hội Địa Tinh."
Bạch Dạ nheo mắt, đây là lần đầu tiên hắn nghe đến cái tên này.
Hắn đứng dậy, đi đến góc phòng, mở một chiếc rương gỗ, bên trong chất đầy các loại tài liệu.
Hắn lục tìm một lúc, lấy ra một quyển sổ cũ kỹ, lật tìm mục liên quan đến Thương Hội Địa Tinh.
Sau một hồi tra cứu, hắn tìm thấy một đoạn ghi chép ngắn.
"Thương Hội Địa Tinh, một tổ chức thương mại thần bí, hoạt động ở nhiều thế giới khác nhau, chuyên buôn bán các loại vật phẩm hiếm có. Được biết, tổ chức này có liên hệ mật thiết với Hư Không Chi Thụ."
Bạch Dạ gấp quyển sổ lại, trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu Thương Hội Địa Tinh có liên quan đến Hư Không Chi Thụ, vậy thì chuyện này không hề đơn giản.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bên ngoài.
"Xem ra, cần phải điều tra thêm về tổ chức này." Hắn lẩm bẩm một mình.
Đúng lúc này, một âm thanh nhắc nhở vang lên bên tai hắn.
"Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: Điều tra Thương Hội Địa Tinh. Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm, 1 Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh."
Bạch Dạ khẽ nhướng mày, không ngờ lại nhận được nhiệm vụ ẩn.
Hắn mở giao diện hệ thống, kiểm tra phần thưởng.
Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh, đây là một phần thưởng không tồi.
Hắn đóng giao diện lại, tiếp tục suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
Thương Hội Địa Tinh, nếu tổ chức này thực sự có liên quan đến Hư Không Chi Thụ, vậy thì việc bắt cóc dân thường có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn, xem tổ chức này đang âm mưu điều gì.
Bên ngoài, màn đêm vẫn bao phủ, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi.
Bạch Dạ đứng bên cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, tựa như đang nhìn thấu màn đêm, nhìn thấu những bí mật đang ẩn giấu trong bóng tối.