Chapter: 1. Phù Thủy Đêm Mê Hoặc.

⏱ ~7 min read

Chapter: 1. Phù Thủy Đêm Mê Hoặc.

Trong bóng đêm, một bóng người đang lướt nhanh trên nóc các tòa nhà, thân ảnh khẽ động, nhẹ nhàng như một con quạ đen.

Hắn dừng lại trên nóc một tòa nhà cao tầng, ánh mắt nhìn xuống con phố phía dưới.

Nơi đó, một nhà thờ cổ kính đứng sừng sững giữa khu phố, ánh nến leo lét từ những ô cửa kính màu phản chiếu xuống mặt đường ẩm ướt.

"Phù Thủy Đêm Mê Hoặc..." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt trở nên sắc bén.

Hắn là Khố Khố Lâm Bạch Dạ, một Khế Ước Giả của Luân Hồi Lạc Viên.

Lần này, nhiệm vụ của hắn là tiến vào nhà thờ này, tìm kiếm một vật phẩm tên là "Mảnh Tranh Cuộn".

Theo tình báo, vật phẩm này đang nằm trong tay của một Phù Thủy Đêm Mê Hoặc.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc, nghe tên là biết không phải hạng vừa.

Bạch Dạ khẽ cúi người, thân ảnh hóa thành một đạo tàn ảnh, biến mất khỏi nóc nhà.

Hắn di chuyển trong bóng tối, như một con báo săn mồi, không phát ra một tiếng động nào.

Đến gần nhà thờ, hắn phát hiện có hai tên lính canh đang đứng gác trước cổng chính.

Hai tên này đều là Nhất Giai, thực lực không cao.

Nhưng Bạch Dạ không muốn gây sự chú ý, hắn chọn cách đi vòng qua phía sau nhà thờ.

Phía sau là một khu vườn hoang vắng, cỏ dại mọc um tùm.

Bạch Dạ nhẹ nhàng nhảy qua bức tường, đáp xuống bãi cỏ mà không phát ra tiếng động.

Hắn quan sát xung quanh, xác định vị trí của mình.

Nhà thờ này có ba tầng, tầng hầm là nơi được cho là cất giấu vật phẩm.

Bạch Dạ tìm thấy một cánh cửa nhỏ dẫn xuống tầng hầm, khóa đã cũ kỹ.

Hắn rút ra một cây dao găm, khéo léo cạy ổ khóa.

"Click" một tiếng, cửa mở.

Bạch Dạ đẩy cửa bước vào, bên trong tối om, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt từ khe cửa hắt vào.

Hắn lấy ra một viên đá phát sáng, soi đường đi xuống.

Cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sâu, không khí ẩm thấp, mùi đất và mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Đi đến cuối cầu thang, một hành lang dài hiện ra trước mắt.

Hai bên hành lang là những cánh cửa gỗ đóng kín.

Bạch Dạ tiến lên, đẩy cánh cửa đầu tiên.

Bên trong là một căn phòng chứa đầy những kệ sách, trên kệ chất đầy những cuốn sách cổ.

Hắn lướt qua, không thấy vật phẩm cần tìm.

Tiếp tục đẩy cánh cửa thứ hai.

Căn phòng này là một phòng thí nghiệm, trên bàn bày đầy những dụng cụ thủy tinh và lọ thuốc đủ màu sắc.

Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ trong căn phòng này.

Đó là khí tức của ma pháp.

Hắn cẩn thận quan sát, phát hiện trên một chiếc kệ có một quyển sách đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Bạch Dạ tiến lại gần, cầm quyển sách lên.

Trên bìa sách viết: "Bí Điển Luyện Kim".

Hắn lật vài trang, bên trong ghi chép những kiến thức về Luyện Kim Thuật.

Không phải thứ hắn cần.

Bạch Dạ đặt quyển sách xuống, tiếp tục tìm kiếm.

Đẩy cánh cửa thứ ba.

Căn phòng này là một phòng ngủ, trên giường có một người phụ nữ đang nằm.

Nàng ta mặc một bộ váy dài màu đen, mái tóc dài màu bạc trải dài trên gối.

Khuôn mặt nàng ta thanh tú, nhưng lại mang một vẻ tà mị khó tả.

Bạch Dạ khẽ cau mày, hắn biết người phụ nữ này chính là Phù Thủy Đêm Mê Hoặc.

Nàng ta đang ngủ, hơi thở đều đặn.

Bạch Dạ lặng lẽ tiến lại gần, ánh mắt quét qua căn phòng.

Hắn phát hiện trên bàn trang điểm có một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong chiếc hộp đó, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ.

Đó chính là Mảnh Tranh Cuộn.

Bạch Dạ nhẹ nhàng tiến lại bàn trang điểm, cầm chiếc hộp lên.

Đúng lúc này, người phụ nữ trên giường bỗng nhiên mở mắt.

Đôi mắt nàng ta đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào Bạch Dạ.

"Ngươi là ai?" Nàng ta lên tiếng, giọng nói the thé, mang theo một sức hút kỳ lạ.

Bạch Dạ không trả lời, hắn nhanh chóng lùi lại, giữ khoảng cách an toàn.

"Ta chỉ đến lấy một thứ." Hắn lạnh lùng nói.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc ngồi dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà mị.

"Ngươi đến lấy Mảnh Tranh Cuộn?" Nàng ta hỏi.

"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu.

"Ha ha ha..." Phù Thủy Đêm Mê Hoặc cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể mang nó đi khỏi đây sao?"

Nàng ta vừa dứt lời, cả căn phòng bỗng nhiên tối sầm lại.

Một luồng khí tức đáng sợ bao phủ lấy Bạch Dạ.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của Phù Thủy Đêm Mê Hoặc, ít nhất là Tam Giai.

Bạch Dạ không hề nao núng, hắn rút ra thanh trường đao của mình.

"Vậy thì, chỉ có thể động thủ thôi." Hắn nói, giọng điệu bình tĩnh.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc vung tay lên, một luồng hắc khí lao về phía Bạch Dạ.

Bạch Dạ nghiêng người tránh né, đồng thời vung đao chém về phía nàng ta.

Một đao này mang theo sức mạnh của Thanh Cương Ảnh, xé toạc không khí.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc không ngờ Bạch Dạ lại mạnh đến vậy, nàng ta vội vàng triệu hồi một lá chắn năng lượng.

"Ầm!"

Đao mang chém vào lá chắn, tạo ra một tiếng nổ lớn.

Lá chắn vỡ tan, Phù Thủy Đêm Mê Hoặc bị đẩy lùi về phía sau.

Nàng ta kinh ngạc nhìn Bạch Dạ, ánh mắt lộ rõ vẻ không tin nổi.

"Ngươi... ngươi là ai?" Nàng ta hỏi lại.

"Khố Khố Lâm Bạch Dạ." Hắn trả lời, giọng điệu vẫn lạnh lùng.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc hít sâu một hơi, nàng ta biết cái tên này.

Khố Khố Lâm Bạch Dạ, một trong những Khế Ước Giả mạnh nhất của Luân Hồi Lạc Viên.

"Ngươi là Bạch Dạ?" Nàng ta hỏi, giọng run run.

"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc cắn răng, nàng ta biết mình không phải là đối thủ của Bạch Dạ.

Nhưng nàng ta không muốn từ bỏ Mảnh Tranh Cuộn dễ dàng như vậy.

"Ngươi muốn Mảnh Tranh Cuộn?" Nàng ta hỏi.

"Đúng vậy." Bạch Dạ trả lời.

"Vậy thì, ngươi phải trả giá cho nó." Phù Thủy Đêm Mê Hoặc nói, ánh mắt trở nên điên cuồng.

Nàng ta bắt đầu niệm chú, cả căn phòng rung chuyển dữ dội.

Một luồng năng lượng đen tối bao phủ lấy nàng ta, biến nàng ta thành một con quái vật kinh dị.

Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được sức mạnh của Phù Thủy Đêm Mê Hoặc đang tăng lên nhanh chóng.

Nàng ta đã sử dụng một loại bí thuật hiến tế để tăng cường sức mạnh.

"Không nên ép ta." Bạch Dạ lạnh lùng nói.

Hắn giơ thanh trường đao lên, một luồng sáng màu xanh lam bao phủ lấy lưỡi đao.

"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"

Hắn quát lên, chém ra một đao.

Một luồng đao mang màu xanh lam lao về phía Phù Thủy Đêm Mê Hoặc, xé toạc không gian.

Phù Thủy Đêm Mê Hoặc hét lên thảm thiết, nàng ta triệu hồi toàn bộ sức mạnh để chống đỡ.

Nhưng vô ích.

Đao mang xuyên qua lớp phòng ngự của nàng ta, chém thẳng vào người.

"Phụt!"

Máu tươi bắn ra, Phù Thủy Đêm Mê Hoặc ngã gục xuống đất.

Nàng ta trợn mắt nhìn Bạch Dạ, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.

"Ngươi... ngươi..." Nàng ta cố gắng nói vài lời, nhưng không kịp nữa.

Hơi thở của nàng ta dần yếu đi, rồi tắt hẳn.

Bạch Dạ thu đao, nhìn xác chết của Phù Thủy Đêm Mê Hoặc.

Hắn không hề có chút cảm xúc nào, đây là chuyện thường ngày của một Khế Ước Giả.

Hắn tiến lại bàn trang điểm, cầm chiếc hộp gỗ lên.

Mở ra, bên trong là một mảnh giấy da cổ, trên đó vẽ những đường nét kỳ lạ.

Đó chính là Mảnh Tranh Cuộn.

Bạch Dạ cất chiếc hộp vào không gian trữ vật, rồi quay người rời đi.

Hắn không quên kiểm tra thi thể của Phù Thủy Đêm Mê Hoặc, thu thập những vật phẩm có giá trị.

Trong số đó có một quyển sách cổ, trên bìa viết: "Bí Điển Luyện Kim".

Bạch Dạ cất quyển sách vào, rồi nhanh chóng rời khỏi nhà thờ.

Khi hắn bước ra khỏi cửa, ánh bình minh đã ló dạng ở phía chân trời.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Hắn lấy ra một tấm thẻ truyền tống, kích hoạt nó.

Một luồng sáng bao phủ lấy hắn, rồi biến mất khỏi nơi này.

Khi Bạch Dạ mở mắt ra lần nữa, hắn đã trở về Phòng Riêng của mình trong Luân Hồi Lạc Viên.

Hắn ngồi xuống ghế, lấy Mảnh Tranh Cuộn ra quan sát.

Mảnh giấy da cổ này phát ra một luồng năng lượng kỳ lạ, khiến hắn cảm thấy hứng thú.

"Thứ này... rốt cuộc là cái gì?" Hắn lẩm bẩm.

Hắn quyết định sẽ nghiên cứu nó sau, còn bây giờ, hắn cần nghỉ ngơi.

Bạch Dạ đặt Mảnh Tranh Cuộn lên bàn, rồi đi vào phòng ngủ.

Hắn nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

Trong bóng tối, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

Đó là khí tức của Bóng Tối Diệt Pháp.

Hắn mỉm cười, rồi chìm vào giấc ngủ.