Chương 2: Kẻ Diệt Pháp.

⏱ ~7 min read

Chương 2: Kẻ Diệt Pháp.

---

Bạch Dạ mở mắt ra, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Hắn đang đứng trong một không gian tối đen như mực, xung quanh là vô số những mảnh vỡ lơ lửng, giống như những mảnh gương vỡ phản chiếu lại từng khung cảnh khác nhau.

Có những mảnh vỡ hiện lên hình ảnh một tòa thành cổ hùng vĩ, có mảnh lại là một khu rừng rậm âm u, có mảnh hiện lên một đại dương bao la, cũng có mảnh chỉ là một mảnh đất hoang vu.

"Đây là... nơi nào?"

Bạch Dạ thì thào, hắn cúi đầu nhìn xuống hai tay mình, phát hiện trên cổ tay phải có một vòng tròn kỳ dị đang phát ra ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.

Vòng tròn này do vô số những ký hiệu phức tạp tạo thành, chúng không ngừng xoay tròn, phát ra một loại năng lượng kỳ lạ.

"Đây là... Khế Ước Chi Văn?"

Bạch Dạ nhíu mày, hắn cảm nhận được từ trong vòng tròn này truyền đến một cỗ tin tức.

"Hoan nghênh đi vào Luân Hồi Lạc Viên, Khế Ước Giả."

"Ngài đã trở thành Khế Ước Giả của Luân Hồi Lạc Viên, có quyền hưởng dụng các chức năng cơ bản của Lạc Viên."

"Hiện tại đang tiến hành truyền tống, mục tiêu: Thế Giới Nguyên Sinh - Phong Hải Đại Lục."

"Truyền tống hoàn tất sau 10 giây."

"10... 9... 8..."

Bạch Dạ nghe vậy, ánh mắt hơi ngưng lại.

"Luân Hồi Lạc Viên? Khế Ước Giả?"

Hắn nhớ lại, trước khi xuyên việt, hắn đang chơi một trò chơi trực tuyến tên là "Luân Hồi Lạc Viên", trong trò chơi đó, người chơi chính là Khế Ước Giả, tiến vào các thế giới khác nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

"Chẳng lẽ... ta xuyên vào trong trò chơi?"

Bạch Dạ cười khổ một tiếng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình tĩnh.

Đã đến nước này, hoảng loạn cũng vô dụng, chi bằng trước tiên làm rõ tình huống.

"3... 2... 1... Truyền tống bắt đầu!"

Một trận bạch quang bao phủ toàn thân Bạch Dạ, hắn cảm giác thân thể mình nhẹ bẫng, sau đó ý thức chìm vào bóng tối.

...

Khi Bạch Dạ lần nữa mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang đứng trên một con đường đá xanh.

Hai bên đường là những kiến trúc cổ xưa, phong cách kiến trúc giống như châu Âu thời trung cổ, trên đường có không ít người qua lại, ăn mặc cũng là trang phục thời trung cổ.

"Đây chính là Phong Hải Đại Lục?"

Bạch Dạ quan sát bốn phía, ánh mắt lộ ra vẻ tò mò.

Hắn phát hiện, những người đi đường này có vẻ như đều là NPC, bọn họ có hành vi cố định, không hề chú ý tới Bạch Dạ.

"Đinh! Nhắc nhở: Ngài đã đến Phong Hải Đại Lục, xin hãy đến Tụ Tán Điểm của Lạc Viên báo danh."

Một giọng nói máy móc vang lên bên tai Bạch Dạ.

"Tụ Tán Điểm?"

Bạch Dạ nhìn quanh một vòng, phát hiện ở cuối con đường có một kiến trúc to lớn, trên cửa treo một tấm biển, viết ba chữ to: "Tụ Tán Điểm".

Hắn đi về phía Tụ Tán Điểm, dọc đường đi, hắn phát hiện trên người một số người cũng có vòng tròn kỳ dị giống như hắn, xem ra đều là Khế Ước Giả.

"Xem ra, không chỉ có mình ta xuyên việt."

Bạch Dạ thầm nghĩ, nhưng hắn cũng không có ý định chủ động tiếp xúc với những Khế Ước Giả khác.

Dù sao, trong trò chơi, giữa các Khế Ước Giả cũng tồn tại quan hệ cạnh tranh, thậm chí là quan hệ trả thù lẫn nhau.

Đi vào Tụ Tán Điểm, Bạch Dạ phát hiện bên trong đã có không ít người đang xếp hàng, xem ra đều là Khế Ước Giả mới đến giống như hắn.

Hắn yên lặng xếp hàng, đồng thời quan sát những Khế Ước Giả xung quanh.

Những người này có nam có nữ, có già có trẻ, ăn mặc đủ loại, có người mặc trang phục hiện đại, có người mặc trang phục cổ trang, thậm chí có người mặc trang phục khoa học viễn tưởng.

"Xem ra, những người này đều đến từ các thế giới khác nhau."

Bạch Dạ thầm nghĩ.

Rất nhanh, đã đến lượt Bạch Dạ.

Trước quầy, một nhân viên mặc trang phục chỉnh tề đang nhìn hắn, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp.

"Xin chào, tân thủ Khế Ước Giả, xin hỏi ngài cần làm thủ tục gì?"

"Ta muốn báo danh."

Bạch Dạ nói.

"Được, xin ngài đưa Khế Ước Chi Văn của ngài ra."

Bạch Dạ giơ cổ tay phải lên, lộ ra vòng tròn kỳ dị đang phát ra ánh sáng xanh lam.

Nhân viên cầm một cái máy quét hình dạng kỳ lạ, quét lên Khế Ước Chi Văn của Bạch Dạ.

"Đinh! Xác nhận thân phận thành công."

"Hoan nghênh Khế Ước Giả Bạch Dạ gia nhập Luân Hồi Lạc Viên."

"Đây là vật phẩm tân thủ của ngài, xin hãy nhận lấy."

Nhân viên đưa cho Bạch Dạ một cái túi vải.

Bạch Dạ nhận lấy, mở ra xem, bên trong có một ít Tiền Xu Lạc Viên, một quyển sách kỹ năng cơ bản, và một thanh kiếm ngắm bằng sắt.

"Vật phẩm tân thủ, quả nhiên là đồ nghèo nàn."

Bạch Dạ cười khẩy, nhưng vẫn thu hết vào trong người.

"Xin hỏi, nơi này có chỗ nào có thể nhận nhiệm vụ không?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ngài có thể đến Khu Trung Tâm của Tụ Tán Điểm, ở đó có bảng nhiệm vụ, có thể nhận các loại nhiệm vụ."

Nhân viên trả lời.

"Cảm ơn."

Bạch Dạ gật đầu, xoay người rời đi.

Đi tới Khu Trung Tâm, Bạch Dạ quả nhiên thấy một tấm bảng lớn, trên bảng dán đầy các loại nhiệm vụ.

Hắn tùy tiện nhìn vài cái, phát hiện nhiệm vụ đều là một số việc vặt vãnh, ví dụ như tiêu diệt một số dã thú, thu thập một số vật liệu, v.v.

Phần thưởng của những nhiệm vụ này cũng không cao, chỉ có một ít Tiền Xu Lạc Viên.

"Xem ra, muốn kiếm được nhiều tiền, phải đi làm những nhiệm vụ có độ khó cao hơn."

Bạch Dạ thầm nghĩ.

Hắn đang định rời đi, đột nhiên, một thanh âm già nua vang lên bên tai hắn.

"Tiểu tử, ngươi là tân thủ Khế Ước Giả?"

Bạch Dạ quay đầu nhìn lại, phát hiện một lão giả đang đứng sau lưng hắn.

Lão giả này ăn mặc rách rưới, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt lại sáng ngời có thần.

"Vâng, tiền bối có gì chỉ giáo?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ta thấy ngươi có tư chất không tồi, có hứng thú học tập một môn kỹ năng đặc thù không?"

Lão giả thần thần bí bí nói.

"Kỹ năng đặc thù?"

Bạch Dạ hơi nhíu mày.

"Đúng vậy, một môn kỹ năng cực kỳ lợi hại, chỉ cần ngươi học được, ở trong Lạc Viên này, tuyệt đối có thể trở thành cường giả đứng đầu."

Lão giả nói xong, lấy ra từ trong ngực một quyển sách cổ xưa.

Trên bìa sách viết bốn chữ to: "Diệt Pháp Chi Thư".

"Diệt Pháp Chi Thư?"

Bạch Dạ nhìn quyển sách này, trong lòng hơi động.

Hắn nhớ lại, trong trò chơi, hình như có một chức nghiệp ẩn giấu tên là "Diệt Pháp Giả", nghe nói cực kỳ lợi hại, nhưng điều kiện để chuyển chức cũng cực kỳ hà khắc.

"Ngươi có hứng thú không?"

Lão giả cười híp mắt hỏi.

"Bao nhiêu tiền?"

Bạch Dạ hỏi.

"Không cần tiền, chỉ cần ngươi đáp ứng ta một điều kiện."

Lão giả nói.

"Điều kiện gì?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ta muốn ngươi gia nhập Diệt Pháp Trận Doanh, trở thành một thành viên của Diệt Pháp Trận Doanh."

Lão giả nói.

"Diệt Pháp Trận Doanh?"

Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn nhớ lại, trong trò chơi, Diệt Pháp Trận Doanh là một thế lực cực kỳ thần bí, bọn họ chuyên môn đối kháng với những người thi pháp, bị rất nhiều thế lực coi là kẻ thù.

"Đúng vậy, Diệt Pháp Trận Doanh."

Lão giả gật đầu, trong mắt lóe lên một tia hận ý.

"Những tên khốn người thi pháp kia, dựa vào pháp thuật của mình, tác oai tác phúc khắp nơi, chúng ta Diệt Pháp Trận Doanh, chính là vì trừng trị bọn họ mà tồn tại!"

"Ngươi nguyện ý gia nhập Diệt Pháp Trận Doanh sao?"

Bạch Dạ trầm ngâm một chút, sau đó gật đầu.

"Ta nguyện ý."

"Tốt! Tốt! Tốt!"

Lão giả nghe vậy, lộ ra vẻ mặt vui mừng.

Hắn đưa "Diệt Pháp Chi Thư" cho Bạch Dạ, nói: "Quyển sách này, chính là truyền thừa của Diệt Pháp Trận Doanh chúng ta, ngươi cầm lấy, hảo hảo nghiên cứu."

"Đa tạ tiền bối."

Bạch Dạ nhận lấy "Diệt Pháp Chi Thư", cất vào trong người.

"Được rồi, ta đi trước, ngươi nhớ kỹ, sau này nếu gặp phải người thi pháp, nhất định phải cẩn thận."

Lão giả dặn dò một câu, sau đó xoay người rời đi, rất nhanh đã biến mất trong dòng người.

Bạch Dạ nhìn bóng lưng lão giả rời đi, ánh mắt lộ ra vẻ trầm tư.

"Diệt Pháp Trận Doanh... Diệt Pháp Giả..."

Hắn lẩm bẩm, sau đó thu hồi ánh mắt, rời khỏi Tụ Tán Điểm.

...

Bạch Dạ tìm một chỗ khá vắng vẻ, lấy "Diệt Pháp Chi Thư" ra, cẩn thận nghiên cứu.

Quyển sách này ghi lại rất nhiều kỹ năng và tri thức liên quan đến Diệt Pháp Giả, trong đó bao gồm một số kỹ năng cơ bản, cũng như một số bí pháp cực kỳ lợi hại.

"Diệt Pháp Giả, chuyên môn khắc chế người thi pháp, có thể hấp thu năng lượng pháp thuật của đối phương, chuyển hóa thành sức mạnh của bản thân."

"Đồng thời, Diệt Pháp Giả còn nắm giữ một loại sức mạnh đặc thù - Năng Lượng Thanh Cương Ảnh, loại năng lượng này có thể phá hủy hầu hết các loại pháp thuật."

"Thì ra là thế..."

Bạch Dạ đọc xong, trong lòng đã có sự hiểu biết sơ bộ về Diệt Pháp Giả.

Hắn phát hiện, chức nghiệp Diệt Pháp Giả này, quả thực rất thích hợp với hắn.

Dù sao, hắn vốn cũng không thích những thứ pháp thuật huyền ảo kia, hắn thích hơn việc dùng đao kiếm giải quyết vấn đề.

"Đã như vậy, vậy thì cứ làm một Kẻ Diệt Pháp đi."

Bạch Dạ thu hồi "Diệt Pháp Chi Thư", ánh mắt trở nên kiên định.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời Phong Hải Đại Lục, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.

"Luân Hồi Lạc Viên... Ta, Bạch Dạ, tới rồi!"