Chapter: 2. Thành Hoàng Hôn: Ma Liêm · Nữ Tu.
Bạch Dạ đứng trên nóc một tòa nhà cao tầng, ánh mắt nhìn về phía xa xa nơi có một tòa kiến trúc cổ kính sừng sững — đó chính là Nhà Thờ Lớn của Thành Hoàng Hôn.
"Đã đến Thành Hoàng Hôn rồi." Bạch Dạ thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn vừa hoàn thành một nhiệm vụ săn giết, đối tượng là một tên phạm nhân cấp thấp. Mặc dù chỉ là một nhiệm vụ nhỏ, nhưng đối với hắn mà nói, mỗi lần săn giết đều là một cơ hội để tăng cường thực lực.
"Ma Liêm · Nữ Tu..." Bạch Dạ lẩm bẩm cái tên này, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.
Hắn xoay người nhảy xuống nóc nhà, thân ảnh nhẹ nhàng rơi xuống con phố vắng vẻ. Thành Hoàng Hôn là một thành phố cổ, bầu không khí khắp nơi đều mang vẻ thần bí và u ám. Trên đường phố, thỉnh thoảng có thể thấy vài người đi đường vội vã, bọn họ đều cúi đầu, dường như không dám nhìn thẳng vào bất cứ thứ gì xung quanh.
Bạch Dạ đi dọc theo con phố chính, ánh mắt quét qua hai bên cửa hàng. Nơi này có rất nhiều cửa hàng trang sức, bên trong bày bán đủ loại trang bị và đạo cụ kỳ lạ.
"Ngươi chính là kẻ săn giết vừa đến?" Một giọng nói già nua vang lên từ bên cạnh.
Bạch Dạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão già đang dựa vào tường, trên mặt nở nụ cười thần bí. Lão già mặc một bộ trường bào màu xám, trên tay cầm một cây trượng gỗ.
"Ngươi là ai?" Bạch Dạ hỏi, ánh mắt cảnh giác.
"Lão phu là một thương nhân, chuyên thu thập các loại tin tức." Lão già cười nói, "Nghe nói ngươi đang tìm Ma Liêm · Nữ Tu?"
Bạch Dạ khẽ nhíu mày, không trả lời.
"Đừng khẩn trương, lão phu không có ác ý." Lão già nói, "Chỉ là muốn nhắc nhở ngươi một câu, Ma Liêm · Nữ Tu không phải là người dễ đối phó. Nàng ta là một trong những cường giả hàng đầu của Thành Hoàng Hôn, thực lực đã đạt tới cấp bậc rất cao."
"Ta biết." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp.
"Xem ra ngươi đã có chuẩn bị." Lão già gật gật đầu, "Vậy thì lão phu cũng không nhiều lời nữa. Chúc ngươi may mắn."
Nói xong, lão già xoay người rời đi, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong bóng tối của con phố.
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng lão già, trong mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn biết rõ, lão già này tuyệt đối không phải là một thương nhân bình thường. Nhưng hắn cũng không có ý định truy hỏi, dù sao ở thế giới này, mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
Hắn tiếp tục đi về phía trước, đi tới trước một tòa kiến trúc cổ kính. Đây là một nhà thờ, kiến trúc theo phong cách Gothic, trên đỉnh tháp chuông có một cây thánh giá bằng kim loại đen.
"Đây chính là nơi Ma Liêm · Nữ Tu ẩn thân sao?" Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn tòa nhà thờ, ánh mắt dần trở nên sắc bén.
Hắn đẩy cửa nhà thờ bước vào, bên trong tối om, chỉ có vài ngọn nến leo lét chiếu sáng. Ở cuối đại sảnh, trên một chiếc ghế dài, một nữ tu sĩ mặc áo bào đen đang ngồi, trên tay cầm một quyển sách cổ.
"Ngươi đã tới." Nữ tu sĩ ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, "Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."
"Ngươi biết ta sẽ tới?" Bạch Dạ hỏi.
"Đương nhiên." Nữ tu sĩ khẽ mỉm cười, "Dù sao, ngươi là kẻ săn giết, mà ta là mục tiêu của ngươi."
Nàng đứng dậy, thân ảnh cao gầy, dưới ánh nến chiếu rọi, bóng dáng nàng kéo dài ra phía sau.
"Ta rất tò mò, tại sao ngươi lại muốn săn giết ta?" Nữ tu sĩ hỏi, "Ta và ngươi không thù không oán."
"Ngươi xuất hiện trong danh sách săn giết." Bạch Dạ lạnh nhạt đáp, "Đó là lý do duy nhất."
"Danh sách săn giết..." Nữ tu sĩ khẽ lắc đầu, "Xem ra ngươi cũng chỉ là một con rối bị người khác điều khiển."
"Không phải rối." Bạch Dạ nói, "Ta chỉ làm theo lựa chọn của mình."
"Lựa chọn?" Nữ tu sĩ bật cười, tiếng cười mang theo vẻ châm biếm, "Ngươi thật sự cho rằng mình có quyền lựa chọn sao?"
Dứt lời, thân ảnh nàng chợt lóe lên, biến mất tại chỗ. Bạch Dạ đồng tử co rút lại, nhanh chóng lùi về sau.
"Xoẹt!"
Một đạo hắc mang xé toạc không khí, chém ngay vào vị trí Bạch Dạ vừa đứng. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, chỉ sợ đã bị chém làm hai đoạn.
"Tốc độ thật nhanh." Bạch Dạ trầm giọng nói.
Trong tay nữ tu sĩ xuất hiện một thanh liêm đao màu đen, trên thân đao khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tản ra hơi thở âm lãnh.
"Ma Liêm · Nữ Tu..." Bạch Dạ nhìn chằm chằm thanh liêm đao trong tay nàng, ánh mắt trở nên ngưng trọng.
"Đây chính là vũ khí nổi tiếng của ta." Nữ tu sĩ khẽ vuốt ve thân đao, "Ngươi có thể chết dưới lưỡi đao này, coi như là vinh hạnh của ngươi."
Dứt lời, nàng lại lần nữa lao tới, tốc độ nhanh đến mức tàn ảnh lưu lại trong không trung.
Bạch Dạ rút đao ra, nghênh đón. "Keng!"
Hai thanh đao va chạm, bắn ra tia lửa. Bạch Dạ cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến từ cánh tay, khiến hắn không khỏi lùi lại vài bước.
"Thực lực của ngươi không tệ." Nữ tu sĩ hơi kinh ngạc, "Xem ra ngươi không phải là kẻ săn giết hạng xoàng."
"Ngươi cũng vậy." Bạch Dạ ổn định thân hình, ánh mắt càng thêm sắc bén.
Hai người lại lần nữa giao thủ, trong nháy mắt đã qua lại mấy chục chiêu. Trong đại sảnh nhà thờ, từng đạo kiếm khí đao mang bay loạn xạ, cắt đứt không ít băng ghế dài.
"Phanh!"
Bạch Dạ bị một đòn đánh bay, thân thể đập mạnh vào cây cột đá, phun ra một ngụm máu tươi.
"Thực lực chênh lệch quá lớn." Bạch Dạ lau vết máu trên khóe miệng, ánh mắt lộ vẻ bất cam.
"Ngươi nên nhận thua." Nữ tu sĩ chậm rãi đi tới, trên mặt mang theo nụ cười lạnh lùng, "Chỉ cần ngươi chịu thần phục, ta có thể tha cho ngươi một mạng."
"Thần phục?" Bạch Dạ cười lạnh một tiếng, "Ta chưa bao giờ học qua hai chữ này."
Hắn đứng dậy, hai tay nắm chặt chuôi đao, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết.
"Ồ? Còn muốn chống cự?" Nữ tu sĩ lắc đầu, "Đã vậy thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn."
Nàng giơ cao thanh liêm đao, hắc mang ngưng tụ trên thân đao, một cỗ khí tức đáng sợ khuếch tán ra xung quanh.
"Chết đi!"
Liêm đao chém xuống, mang theo tiếng gió rít the thé. Bạch Dạ đồng tử co rút lại, hắn có thể cảm nhận được uy lực của một đao này, tuyệt đối không phải thứ hắn có thể ngăn cản.
Nhưng vào khoảnh khắc sinh tử này, trong đầu hắn chợt vang lên một giọng nói lạnh lùng:
"Ký chủ, phát hiện mục tiêu có thể cướp đoạt: Ma Liêm · Nữ Tu. Làm thế nào để xử lý?"
"Kích hoạt kỹ năng: Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ."
Bạch Dạ không chút do dự, trực tiếp kích hoạt kỹ năng mạnh nhất của mình. Thân đao của hắn bỗng nhiên bộc phát ra một đạo thanh quang, một cỗ khí tức âm lãnh khuếch tán ra xung quanh.
"Gì?" Nữ tu sĩ biến sắc, nàng cảm nhận được một cỗ uy hiếp mãnh liệt từ trên người Bạch Dạ.
"Xoẹt!"
Thanh quang lóe lên, Bạch Dạ hóa thành một đạo tàn ảnh, trực tiếp xuyên qua người nữ tu sĩ.
"Phốc!"
Một ngụm máu tươi phun ra, nữ tu sĩ trừng to mắt, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Nàng cúi đầu nhìn lồng ngực của mình, nơi đó đã bị một đao xuyên thủng.
"Làm sao có thể..." Nàng lảo đảo lui về sau, cuối cùng ngã xuống đất.
Bạch Dạ thu đao vào vỏ, thở ra một hơi dài. Hắn nhìn thi thể nữ tu sĩ dưới đất, trong mắt không có chút gợn sóng nào.
"Ngươi nói không sai, ta đúng là một con rối." Bạch Dạ lẩm bẩm, "Nhưng cho dù là rối, cũng có lựa chọn của riêng mình."
Hắn xoay người rời khỏi nhà thờ, bên ngoài ánh nắng chói chang, chiếu rọi lên người hắn.
"Tiếp theo, nên đi đâu đây?" Bạch Dạ nhìn về phía xa, ánh mắt lộ vẻ mê mang.
Nhưng rất nhanh, hắn đã thu lại vẻ mê mang, thay vào đó là vẻ kiên định.
"Bất kể là gì, chỉ cần tiếp tục đi tiếp là được."
Hắn bước về phía trước, thân ảnh dần dần biến mất ở cuối con phố.